Với tư duy đơn giản của dã nhân, sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt, bọn họ biết sức mạnh cá nhân không thể chống lại tự nhiên, vì thế trong sinh mệnh của họ, bộ tộc quan trong hơn tất cả, thậm chí cả tính mạng của bản thân.
Có điều vẫn không thể giải thích vì sao chúng lại cứ quấn lấy quân Cáp Mạt như vậy, điều này chẳng có lợi với chúng.
Quân đội trong tay Mạnh Nguyên Trực và Vương Trụ đủ để nuốt chửng đội quân này, Thiết Tâm Nguyên tới Thiên Sơn thành là đề phòng vạn nhất, tuyệt đối không để sự kiện giống người Tây Hạ đột kích xảy ra lần nữa.
Nếu không phải Khất Ngộ Bột Bột tham công tính sai, tự nhốt mình trong thành trì làm mồi cho hỏa pháo thì hai vạn kỵ binh trong tay hắn hoành hành hoang nguyên là cơn đau đầu lớn của Cáp Mật.
Thiết Nhị thay thế Thiết Tứ trấn thủ Thiên Sơn thành, Thiết Tứ suất lĩnh nhân mã bản bộ, đi trước Thiết Tâm Nguyên, tăng viện cho Mạnh Nguyên Trực.
Thiết Tâm Nguyên mang một bụng hồ nghi, hai ngày sau Thiết Tâm Nguyên tới Hắc Sơn khẩu.
Tuyết trắng che lấp hết mọi thứ, ngoài tiếng gió thổi ù ù, bốn bề lặng ngắt, cái lạnh đã đóng băng mọi hoạt động.
Mạnh Nguyên Trực đứng ở điểm cao nhìn xuống hẻm núi cách đó không xa, trong hẻm núi có vài cột khói vừa mới bốc lên đã bị gió lạnh thổi tan.
Một dải Hắc Sơn này hơi ẩm dư thừa, dù là ngày trời quang vẫn có tàn băng rơi xuống.
“ Đã tìm thấy tung tích của Bạch Mã tướng quân và Da Luật Kính chưa?”
Lãnh Bình chắp tay:” Thám báo truy tung hai trăm dặm, không thấy tung tích của chúng.”
Mạnh Nguyên Trực lạnh lùng đảo mắt sang:” Không tìm thấy sao ngươi còn ở đây?”
Lãnh Bình mấp máy môi, cuối cùng không dám cãi lại, chắp tay thi lễ rồi đi bố trí thêm người tiếp tục tìm kiếm đám người Khiết Đan biến mất.
Vương Đại Dụng đội mũ lông thú che kín tai, cả người mặc áo dày như gấu, xuýt xoa nói:” Đại soái, trời lạnh thế này truy tung hai trăm dặm là cực hạn rồi, đoán chừng mấy canh giờ nữa đại vương tới nơi, không bằng đợi đại vương rồi tính cũng không muộn.”
Mạnh Nguyên Trực tuy thường ngày hay chửi bới văn thần, nhưng là người Tống, thói quen nghiêm khắc với võ tướng, nhún nhường với văn thần đã ăn vào máu:” Ta không giết được bọn chúng thì còn mặt mũi nào gặp đại vương.”
Vương Đại Dụng thở dài:” Đại soái không cần tự trách, tổn thất của hậu cần doanh là chuyện không ai dự liệu được, nếu nói tới trách nhiệm thì là của quân tư mã như hạ quan.”
“ Sau khi chuyện xảy ra, hạ quan tìm kiếm trong băng tuyết mới biết, số dã nhân tập kích hậu cần doanh là số ít, đa phần chết cóng trong băng tuyết, chúng liều lĩnh như thế thực sự không ai tính tới được.”
“ Giờ đại soái cũng đã bao vây chúng trong Hắc Sơn khẩu, chúng bên trong không có lương thảo, bên ngoài không có viện binh, vậy là lập công rồi.”
Mạnh Nguyên Trực vẫn nhíu chặt mày:” Chưa tìm ra người Khiết Đan chưa tính là chiến thắng viên mãn, ta làm việc không triệt để mới khiến đại vương mạo hiểm vượt Thiên Sơn lộ tới đây đốc chiến.”
Hai người đang đàm thoại thì một thám mã phóng ngựa nhanh tới, báo:” Đại soái, có sứ giả dã nhân tới.”
“ Sao ngươi biết là sứ giả dã nhân, chẳng lẽ ngươi biết tiếng La Tư?”
Thám mã lắc đầu:” Ti chức không hiểu tiếng La Tư, nhưng hiểu tiếng Khiết Đan, một lão dã nhân nằm trên cáng nói tiếng Khiết Đan, ông ta tự xưng là tộc trưởng người La Tư, tên Mạc Tây Liệt Phu - Áo Liệt Cách.”
Mạnh Nguyên Trực và Vương Đại Dụng nhìn nhau, gần như đồng thanh:” Truyền tộc trưởng người La Tư tới đại trướng.”
Nửa canh giờ sau bốn người La Tư hùng tráng đầy cảnh giác khiêng một cái cáng vào đại trướng tung quân của Mạnh Nguyên Trực.
Quân y lập tức đi tới, kiểm tra thương tích báo cáo:” Bị hỏa khí làm bị thương, hỏa độc nhập vào xương, vết thương bị đông cứng, không cứu được nữa.”
Mạnh Nguyên Trực nhìn dã nhân nằm trên cáng, trầm giọng hỏi:” Ngươi là tộc trưởng người La Tư? Bạch Mã và Da Luật Kính đâu rồi?”
Thám mã hiểu tiếng Khiết Đan phiên dịch lại.
Áo Liệt Cách cố gượng người dậy, hư nhược đáp:” Năm ngày trước bọn họ đã men theo Hắc Sơn trở về Khiết Đan.”
“ Vì sao chúng vứt bỏ các ngươi?”
Khi Thiết Tâm Nguyên tới nơi thì thấy trong lều Vương Đại Dụng đang cười lăn cười bò, mấy thị vệ cũng cắn răng nhịn cười vô cùng cổ quái, nhíu mày:” Chuyện gì thế?”
Mạnh Nguyên Trực vội vàng tiến lên thi lễ, thuật lại :” ... Dã nhân sau khi cướp đạn thuốc nổ của chúng ta, chúng bắt chước chúng ta kích nổ, nhưng lại không ném đi …”
Thiết Tâm Nguyên không cười, đừng nói là dã nhân lần đầu tiếp xúc với thuốc nổ, tới ngay cả người Tống có kiến thức rất sâu về thuốc nổ cũng còn làm chuyện ngu xuẩn, chết bao nhiêu người, tư cách gì mà cười họ?
Duy nhất nguy xuẩn là không nên kiểm nghiệm số thuốc nổ đó ở nơi các thủ lĩnh trong tộc tụ tập thôi.
Hơn chín nghìn dã nhân sau hai tháng khổ chiến với Mạnh Nguyên Trực đã sụt giảm quá nửa quân số, sau khi xảy ra sự cố thuốc nổ, cả thủ lĩnh cũng không còn. Dưới tình huống đó Bạch Mã và Da Luật Kính quyết đoán vứt bỏ đám dã nhân không còn giá trị lợi dụng, cướp lấy số thuốc nổ còn lại thoát ly chiến trường.
Chỉ cần đưa được số vật tư đó về Khiết Đan bọn chúng cho rằng mình không thất bại.
Cuộc chiến coi như đã kết thúc, theo một cách không ai ngờ tới.
Mạnh Nguyên Trực đích thân đi vào Hắc Sơn khẩu kiểm tra, tên võ sĩ cầm trường cung suýt nữa giết chết mình giờ như con búp bê vải rách rưới bị người ta vứt đi, nằm co quắt trong đống da thú, chỉ còn thoi thóp, tên dũng sĩ bị hắn chặt dứt cách tay giờ chỉ còn cái đầu lâu cháy rụi mà khúc xương cánh tay.
“ Đáng tiếc ...”
Một hán tử trên chiến trường tựa hồ vĩnh viễn không thể giết chết, chỉ vì cầm đạn thuốc nổ quan sát giây cháy chậm thêm một chút mà giờ thành như thế.
Võ nghệ và thể năng tốt tới mấy dưới sức mạnh của thuốc nổ thành trò hề.
Là đại tướng quân Cáp Mật, Mạnh Nguyên Trực biết rằng đạn thuốc nổ chỉ là ứng dụng cơ bản nhất của thuốc nổ thôi, cho dù là hỏa pháo cách đó chưa lâu ra oai ở Đại Thạch thành cũng không phải là vua chiến trường chiến trường.
Gần đây hắn luôn luyện tập né tránh một thứ gọi là đạn, thứ này chỉ cần một khi nghe thấy tiếng nổ là võ sĩ mất mạng ngay, Mạnh Nguyên Trực có thể né được tên bắn ở khoảng cách gần, song hắn thấy chưa đủ, phải né được thần tí nỏ ở khoảng cách gần mới hi vọng né được đạn.
Mạnh Nguyên Trực mặc khải giáp thử rồi, thiếu chút nữa mất mạng, để lại vết thương sâu gần ngón tay.
Áo Tạp, anh hùng người La Tư dùng phương thức như trò cười kết thúc sinh mạng của mình, nhi tử của hùng ưng kiêu ngạo Áo Liệt Cách nay chỉ còn lại chút hơi tàn, chẳng sống được bao lâu.
Mạnh Nguyên Trực không ngờ có cảm giác thương xót.
Dã nhân đã đầu hàng, quân Cáp Mật tưng bừng ăn mừng thắng lợi, chỉ có Mạnh Nguyên Trực một mình ngồi bên đống lửa nốc rượu liên tục, trước khi say tới ngã lăn quay ra còn rống lên:” Đánh trận cái chó gì nữa, ngươi ném một quả tạc đạn, ta ném một quả tác đạn, mọi người chết sạch cho thống khoái.”
Thời đại võ dũng kết thúc rồi.