Ngày hôm sau Thiết Tâm Nguyên quyết đoán bỏ ý tưởng cưỡi ngựa, nằm trên xe ngủ li bì, để mã vương chạy loăng quăng trong đội ngũ dọa dẫm mấy con ngựa khác.
Còn Uyển Nhi thì rời xe ngựa, mang khăn che mặt, mặc kín mít ngồi trên ngựa mang tâm thái du sơn ngoạn thủy ngược Khổng Tước hà mà đi.
Trong sa mạc thứ có sinh mệnh ngoan cường nhất chính là cỏ bồng bồng, đưa mắt nhìn sẽ thấy thứ này gần như trải khắp sa mạc, phiến là kim dầy hút no hơi nước, sau đó mọc xanh mượt bụi nọ tới bụi kia.
Mạnh Nguyên Trực rứt một nắm cỏ vò trong tay, nước lanh chảy bên mép tay, bôi vào cương chiến mã, mùi mồ hôi khó ngửi ở tay liền biến mất.
“ Vùng sa mạc này không thích hợp tác chiến quy mô lớn, sĩ khí sẽ tiêu hao hết, trước kia Mục Tân dẫn quân qua đây vẫn còn đủ sĩ khí xây băng thành bao vây Lâu Lan cả tháng trời, phải nói sức mạnh tôn giáo thật đáng sợ.”
“ Dù thế nào đó vẫn là hạ sách, lấy ý chí duy trì thể lực chỉ tạm thời thôi.” Hoắc Hiền vén rèm mũ lên:” Đại tướng quân nói đúng, vượt qua khu vực tử vong này tấn công Cáp Mật là hạ sách, hậu quả Mục Tân gây ra là tám vạn quân đi, sáu nghìn trở về.”
“ Quốc thổ của một quốc gia phải tương ứng với số bách tính, không đủ bách tính, chiếm nhiều đất đai như vậy để làm gì? Khiết Đan chính là ví dụ, nói ra quốc thổ của bọn họ gần như vô tận, nhưng bọn họ có thực sự khống chế được không? Không!”
“ Đại Đường năm xưa khi quốc lực cường thịnh, An Tây đô hộ phủ vươn tới một dải Đát La Tư (Talas), vì quá xa xôi, sau chiến bại Đát La Tư, họ không còn lực tây tiến. Đại Đường huy hoàng từ đó đi xuống, hơn nữa tạo thành thói ngông nghênh của võ nhân, cuối cùng chia năm xẻ bảy, quần hùng trỗi dậy, đó là giáo huấn chúng ta không được quên.”
Mạnh Nguyên Trực nhìn ông ta:” Cáp Mật không có tiết độ sứ, quyền lực tướng quân chỉ hạn trong quân đội, hơn nữa cứ hai năm thay đổi nơi trú quân. Ngược lại quan văn các ông ngồi trên cao, chỉ huy cũng chính nhóm người ấy, võ tướng đã bị hạn chế rồi, giờ tới quan văn đấy.”
Hoắc Hiền cười:” Đại tướng quân bao lâu rồi không tham gia triều nghị?”
Mạnh Nguyên Trực ngáp:” Năm nay quá nửa thời gian ta ở ngoài, làm gì có cơ hội tham gia triều nghị.”
“ Đại tướng quân không xem báo cáo tóm tắt?”
“ Ta chỉ quan tâm tới bộ phận quân đội.”
“ Chẳng trách đại tướng quân không biết, Cáp Mật ước thúc võ tướng, đồng thời cũng không bỏ mặc quan văn, trừ khi phát sinh chiến tranh, ôn dịch, nhiệm kỳ của tướng quốc chỉ có sáu năm.”
Mạnh Nguyên Trực ồ lên ngạc nhiên.
“ Có lẽ điều này sẽ hơi bất công với tướng quốc anh minh, nhưng có thể đảm bảo quốc gia không bị tướng quốc ngu xuẩn họa loạn, hoặc hình thành vây cánh, thao túng triều chính. Một người dù quyền lực lớn tới mấy chỉ có sáu năm thôi, đây chính là kiến nghị do chính đám quan văn lão phu kiến nghị.”
“ Đó là nền tảng duy trì hòa bình cho Cáp Mật, chỉ có bảo vệ cơ sở căn bản là hoàng quyền, văn võ mới có thể chung sống hòa bình, đại tướng quân có thấy thế không?”
Mạnh Nguyên Trực phẩy vạt áo đầy mồ hôi cười lớn:” Rất công bằng.”
Đại quân đi trên sa mạc hai ngày liền bắt đầu thấy cỏ xanh, Tháp Lý Mộc hà tạo ra rất nhiều ốc đảo ở đây, cây hồ dương chết khô ngâm trong nước cạn tuy thê thảm, nhưng đã có lá non nhú lên.
Mục dân chăn thả gia súc kinh hoàng bỏ chạy, sau khi phát hiện là quân Cáp Mật liền mang những con dê béo nhất ra đường, kính hiến quân vương.
“ Đại vương hi vọng các ngươi có thể chăn thả bò dê ở đây thật tốt, cũng chúc bò dê của các ngươi béo tốt khỏe mạnh, đảm bảo với các ngươi, không ai cướp đoạt mục trường này, mọi người đều có quyền đưa bò dê của mình tới chăn thả, nếu có kẻ nào chiếm lĩnh, báo với đại vương, người sẽ đòi lại công bằng cho các ngươi.” Quan viên Hồi Hột râu rậm sau khi tuyên bố xong ý chỉ của đại vương, sau đó giao cho mục dân cao tuổi nhất:
Bò dê bị dắt đi rồi, mặt đất có thêm một cái rương lớn, mục nhân đợi đại quân đi xa rồi mới lấy dũng cảm mở rương ra.
Lão mục nhân run run nâng một thếp lụa gấm sặc sỡ, giơ lên cao quá đầu, hô lớn:” Đây là bảo vật đại vương ban cho tộc Ba Lý Ba Tư.”
Xung quanh reo hò ầm ĩ, sau đó ôm ngực cúi mình hướng về phía đại quân rời đi, thể hiện sự cảm tạ với đại vương nhân từ.
Cảnh tượng đó diễn ra không dưới mười lần, đứng ở lập trường của Thiết Tâm Nguyên, đây không chỉ là trao đổi công bằng, mục nhân cống hiến lên bao nhiêu bò dê, y đáp lại bằng hàng hóa ngang giá.
Trong mắt mọi người đây còn mang ý nghĩ trọng yếu, đại vương đang lập ra quy củ, dù vương tộc cũng không được phép tùy tiện lấy bò dê trong tay mục nhân.
Trong xe ngựa lớn, Thiết Tâm Nguyên chống cằm nhìn bên ngoài, lòng cảm khái, y thực sự thành quân vương, mỗi lời nói việc làm đều thành khuôn vàng thước ngọc rồi, đôi khi y vẫn có cảm giác khó tin.
Khung cảnh hai nước hội minh hoành tráng vô cùng, Bác Tư Đằng hồ đã hoang vu mấy năm chỉ trong vài ngày đã trở thành nơi vô cùng huyên náo tấp nập, lều bạt dựng khắp nơi, người qua kẻ lại đông vui còn hơn họp chợ phiên.
Ở trong hoạt động hội minh long trong ấy, khiến người ta chú ý nhất không phải vị quân vương trẻ của Cáp Mật được người sa mạc gọi là sư tử vương, cũng không phải A Đan vương với vũ dũng xưng hùng Tây Vực.
Mà là hai vị vương hậu thiên kiều bá mị.
Triệu Uyển mặc chiếc váy cần tới sáu thị nữ đi sau nâng, kim phượng hoàng thêu trên váy dưới ánh mặt trời như tỏa sáng muốn vỗ cánh bay đi, lộng lẫy trang nghiêm khiến người ta không dám nhìn thẳng.
A Y Toa không hề thua kém, toàn thân phủ lụa mỏng trắng muốt, chỉ lộ ra ngoài đôi mắt xanh biếc, sâu thẳm như biển rộng, giữa mi tâm là viên bảo thạch lam phát ánh sáng nhu hòa.
Một tôn quý cùng cực, một thánh khiết vô song, không phân cao thấp.