Tiếng tù và trầm trầm vang vọng, A Đan và Thiết Tâm Nguyên cùng đứng dậy, để thị tòng đội vương miệng, chỉ lại y phục, ai nấy lên xe ngựa, đi về đài cao.
Đài cao rất thích hợp cho người khổng lồ và thần linh, không thích hợp cho con người.
A Đan võ nghệ cao cường, cố tình thể hiện, hắn lên mười bậc thì Thiết Tâm Nguyên mới được hai ba bậc, sau đó dừng lại cười nhạo bộ dạng vất vả của đối phương.
Lên tới đài cao, Thiết Tâm Nguyên thở hồn hển, A Đan thì nhàn nhã như không, dựa theo nghi lệ hai bên thỏa thuận trước, mỗi người đốt ba nén hương lớn, cắm vào đỉnh sắt.
Sau đó là một tràng văn tế cùng tiếng tụng kinh của từng bên, công bố với trời đất với thiên thần, loạt lễ nghi rườm rà xong thì thịt trên bàn cúng đã nguội ngắt.
Hoắc Hiền mặc triều phục long trọng giơ cao cuộn giấy dài, dùng giọng như ngâm thơ đọc minh ước hai bên.
Tất nhiên trên minh ước không có mấy nội dung thực tế, chỉ thông báo Khách Lạt Hãn và Cáp Mật kết thành đồng minh, hai nước không được phép trú quân ở Yên Kỳ, Quy Tư, khu vực này sẽ thành vùng đệm giữa hai nước.
Thương nhân Khách Lạt Hãn có quyền ngang với bách tính Cáp Mật, được mua bán tất cả các loại vật tư hàng hóa mà pháp luật Cáp Mật cho phép. Thương nhân Cáp Mật được tự do kinh doanh ở Khách Lạt Hãn, chỉ cần không trốn thuế, quốc vương Khách Lạt Hãn sẽ đảm bảo an toàn cho nhân thân và tài sản của họ.
Minh ước quy định Khách Lạt Hãn và Cáp Mật có trách nhiệm tương trợ lẫn nhau ...
Cứ mỗi một điều trong minh ước đọc ra, các bộ tộc phụ thuộc vào hai nước lại đồng thanh reo hò, không khí tưng bừng không thua ngày lễ long trọng nhất, bọn họ chính là quần thể được lợi lớn nhất.
Phú Bật thì liên tục nhíu mày, ông ta nhìn ra rất nhiều điều trong minh ước, song so ra thì ông ta càng quan tâm tới giao dịch ngầm giữa Thiết Tâm Nguyên và A Đan.
Sứ giả Khiết Đan mặt xám xịt, Khách Lạt Hãn và Cáp Mật hóa giải thù hận là điều họ không muốn thấy, sứ giả Tây Hạ nghe xong minh ước là vội vàng lên đường, vòng qua Khách Lạt Hãn, tiến vào Thổ Phồn trở về Tây Hạ, nơi nào có mặt người Cáp Mật thì người Tây Hạ không có chút an toàn nào nữa.
Các đội nhân mã vây quanh đài cao lần lượt tới doanh trại hai nước từ biệt, bọn họ nóng vội muốn đem tin mừng này truyền tới tộc nhân của mình, những thương cổ thừa cơ tới làm ăn cũng quyến luyến rời Bác Tư Đằng.
Hội minh đã kết thúc, nhưng nó sẽ còn là chủ đề bàn tán trong thời gian rất dài.
Triệu Uyển rất hi vọng có thể xác định hôn sự cho tiểu nhi tử của mình trong lần hội minh này, nhưng hai bên không đạt thành bất kỳ ước định nào.
Ngày thứ hai của hội minh, nàng cùng A Y Toa dạo chơi bên hồ, đã được thấy Ngả Lệ Á mỹ lệ như thiên sứ, nhìn đôi mắt xanh lam giống A Y Toa, nàng biết đứa bé này tương lai sẽ là tuyệt sắc mỹ nhân.
Chỉ có điều tín nghĩa hai bên ở mặt này quá kém, chuyện thông hôn đành phải bỏ.
Đường trở về không có chút cản trở nào, chỉ có bộ tộc mang bò dê ra đường thiết đãi đại quân, tín sức đã đem tin mừng truyền khắp sa mạc rồi, trong minh ước hai nước còn thống nhất không dung dưỡng bất kỳ đội ngũ mã tặc nào, đảm bảo con đường thông thương, đây là phúc lành của toàn bộ bách tính Tây Vực.
Hòa bình thực sự tới với Tây Vực.
Khi Thiết Tâm Nguyên trở về Thanh Hương thành liền nhận được một bức quốc thư, thư của người tự xưng là quốc vương Tổ Phổ quốc, tên Đạt Lỗ Bất Hoa.
Thiết Tâm Nguyên vắt óc suy nghĩ không nghĩ ra Đạt Lỗ Bật Hoa là ai, cho tới khi nhìn thấy tên húy của thái tử trong quốc tư -- Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ.
Thì ra là lão già Nhất Phiến Vân, không ngờ lão già này trong thời gian ngắn tụ tập được hơn hai vạn mã tặc, lập nên quốc gia ở Tổ Phổ đại vương phủ bị Khiết Đan vứt bỏ.
Thiết Tâm Nguyên nhìn tên sứ giả mặt mày bặm trợn liền ra lệnh lôi ra chém đầu, trong luật pháp Cáp Mật quy định rõ ràng, kẻ làm mã tặc chỉ có một đường, chết.
Tây Vực bị mã tặc họa hại không biết bao nhiêu năm, cho nên điều luật khắc nghiệt này đưa ra, từ quan viên tới bách tính, không ai dị nghị gì hết.
Nhất Phiến Vân đã thành quốc vương, lại còn lập quốc trên quốc thổ người Khiết Đan, chẳng biết Da Luật Hồng Cơ sẽ nghĩ gì, dù sao Cáp Mật quốc không quan tâm, chúng chỉ cần không đặt chân vào Cáp Mật thì ai quản làm gì.
Cáp Mật hoàn toàn nghỉ ngơi dưỡng sức, tập trung chăm lo dân sinh rồi, chuyện bên kia sa mạc không quan tâm, mà cái quốc gia như vậy chắc cũng sớm tự động biến mất thôi.
Rời Thanh Hương thành có vẻ lâu, vụ thu hoạch mùa thu đã bắt đầu, quan viên lớn nhỏ trong thành đều tập trung toàn bộ tinh thần vào thu hoạch.
Người đi đường giảm bớt rất nhiều, trước kia chen vai thích cánh, giờ thoải mái cưỡi ngựa dạo phố.
Với quốc gia trọng nông nghiệp như Cáp Mật, thu hoạch là ngày quan trọng nhất trong năm, dù là huân quý, thương cổ cũng đích thân ra ruộng của mình tham dự thu hoạch, dù bọn họ có thể kiếm được nhiều tiền hơn ở lĩnh vực khác.
Đây là thứ văn hóa, Thiết Tâm Nguyên muốn thứ văn hóa này truyền thừa mãi mãi, chỉ cần chấp hành mấy chục năm, cuối cùng biến thành thói quen, sẽ không có ai hỏi vì sao phải làm thế nữa.
Hoàng tộc cũng có ruộng của mình, cũng cần quốc vương tự thu hoạch, không cần đi xa, vì ruộng hoàng gia nằm ngay bên con suối nhỏ trong thành, ba chục mẫu lúa mạch, sáu mươi mẫu thanh khoa, một ít hồ ma và tạp lương.
Lúc này chỉ có lúa mạch vàng ruộm là có thể thu hoạch được.
Ti thiên giám cho rằng mai là ngày tốt, Thiết Tâm Nguyên hoài nghi lắm, người đảm nhận ti thiên giám là Lưu Phân, lão già này gần đây đầu óc không bình thường, thôi thì lúa mạch đã chín, đến lúc thu hoạch, ngày tốt ngày xấu không thành vấn đề.
Vương cung Cáp Mật liền thành nông gia đại viện, bất kể là thị vệ, cung nữ đều mang liềm ra mài, cả ngày tiếng mài liềm xoèn xoẹt.
Trời còn chưa sáng Thiết Tâm Nguyên đã bị Triệu Uyển và Úy Trì Chước Chước đánh thức, ngoài cửa sổ trời đen xì, đứng dưới ánh nến là hai nông phụ đầu buộc khăn xanh.
Ống tay áo lùng thùng được ắn lên, lộ ra cánh tay trắng rẻo, quần vài cũng được cắt may vừa vặn, bó buộc gọn gàng, eo nhỏ, mông tròn, ngực đầy đặn đều bị quần áo bó người làm nổi bật lên, khiến y nhìn một cái đã bốc hỏa.
Bọn họ làm gì giống đi thu hoạch, hoàn toàn là đi khoe vóc dáng của mình, nếu chỉ có một người sẽ chẳng ai làm thế, nhưng giờ đua tranh kèn cựa nhau, chuyện gì cũng dám làm rồi.
Chẳng thèm nói, dù sao mình cũng được lợi, Thiết Tâm Nguyên chưa bảo thủ tới mức không cho lão bà mình mặc đẹp.
Vương Nhu Hoa tất nhiên cũng tham gia thu hoạch, mặc áo vải đay rất thích hợp, trông cũng biết đó mới là nông phụ đích thực.
Thiết Tiểu Muội xách cái giỏ trúc, hồ ly nắm trong đó, thấy Thiết Tâm Nguyên chẳng còn sức mà kêu nữa, chỉ thè lưỡi ra liếm ngón tay y đưa tới gãi cổ mình.
Toàn bộ vương cung hai trăm tám mươi tư người, tập trung ăn sáng, sau đó ra ruộng, vừa lúc mặt trời rời núi, sương sớm tan hết.
Người Thiết Tâm Nguyên lủng lẳng tua vàng, mặt vẽ hoa văn như quỷ, cùng Lưu Phân ăn mặc như thần côn, nhảy một điệu ngày mùa, thế là hoàng gia thu hoạch bắt đầu.
Cắt lúa mạch không phải vấn đề với Thiết Tâm Nguyên, từ thời ở Thái học đã bị người ta bóc lột sức lao động xua đi cắt lúa mạch rồi.
Gai lúa mạch cứa vào tay đầm đìa mồ hôi, xót vô cùng, Thiết Tâm Nguyên vẫn một tay túm mạch, tay đưa liềm thoăn thoắt, không hề có ý làm qua loa.
Bên kia suối người nhìn đại vương cắt mạch rất nhiều, thi thoảng phát ra tiếng trầm trồ xuýt xoa.
Năm nay lúa mạch mọc rất tốt, Thiết Tâm Nguyên làm việc quên vất vả, vô cùng thỏa mãn với thành quả thu hoạch được.
Một đứa bé chập chứng chạy tới, hai tay giơ cao cái bình, Thiết Tâm Nguyên ngồi xuống bế nhi tử lên, dùng đầu mướt mồ hôi cọ trán nhi tử, làm Thiết Hỉ la hét ra sức đẩy đầu y ra, y cười lớn tha cho nó, mở nắp bình uống một hơi nước ô mai chua.
Nhìn nhi tử vừa chạy vừa la hét kêu bẩn, nhìn mẹ tận tay dạy tiểu muội cắt lúa mạch, nhìn Úy Trì Chước Chước đi theo sau nhặt bông lúa, nhìn Triệu Uyển đứng chỉ huy cung nữ chất lúa lên xe.
Thiết Tâm Nguyên cười hết sức vui vẻ, chưa bao giờ thấy sống chân thật như hôm nay, lần đầu thực sự cảm thụ được mình là chúa tể vùng đất này.
(*) Hết Q7.
Với mình mà nói thì truyện kết ở đây là đẹp rồi, tương lai vô hạn ở phía trước, viết thêm đâm ra lại thành thừa.