Dưới chân núi một bức tường lửa bất ngờ dâng lên, quân tốt Tây Hạ xông lên không kịp dừng lại, đâm đầu vào tường lửa, vừa loạng choạng lao qua bị từng hàng trường mâu đâm thấu lồng ngực.
Chiến sự bên phải cực kỳ thảm liệt, nhưng bên trái thì đã kết thúc, Ngốc Phát A Cô thở hộc hộc chống chiến đao xuống đất, nhìn thi thể nằm la liệt, lệnh thân binh dựng cờ soái của mình lên, cách đỉnh núi đối diện với Lý Xảo.
Khi mặt trời lên tới đỉnh đầu chiến trường huyên náo dần dần lắng xuống.
Hai quân va chạm ở hẻm núi rộng bỏ lại vô số thi thể, bất kể bên nào cũng ước thúc quân tốt từ từ lui về ngọn núi mình khống chế, tách rời tiếp xúc.
Thắng bại chưa rõ, hai bên cùng phái ra hậu quân đi cứu chữa thương binh của mình, dù có đi sát qua bên nhau cũng không có bất kỳ xung đột nào, mỗi khi tìm thấy một người còn sống là phát ra tiếng reo hò, coi đó là một tuyên bố thắng lợi.
Lương Diệu chỉ huy của sườn núi bên trái chính là phần thưởng lớn nhất trong cuộc đua nhất xác này, sườn trái bị người ta dùng chùy đập gãy, tay trái bị chiến mã đè lủng lẳng, thế mà vẫn cứ chửi bới được, làm quân tốt mừng rỡ.
Cẩn thận kéo hắn ra khỏi cái hố bị xác chết lấp đầy, bị gió lạnh thổi qua, Lương Diệu thậm chí còn hoài niệm cái hố ấm áp.
Thu gom thương binh hoàn tất, quân Cáp Mật bắt đầu nhặt xác huynh đệ chiến tử, còn người Tây Hạ bắt đầu dựng thành trại.
Phát hiện ý đồ dựa vào hiểm địa giữ mình của quân Tây Hạ, Lý Xảo phái số nỏ pháo còn lại đẩy tới gần nhất có thể, không ngừng xạ kích phá hủy bức tường vừa mới dựng lên.
Có kỵ binh và cung nỏ hộ vệ, người Tây Hạ hai lần xung phong phá trận nỏ pháo bất thành, Ngốc Phát A Cô đành bỏ ý đồ xây dựng thành trại phía chính diện.
Ở mảnh đất hoang vu này muốn tìm được vật liệu xây thành quá khó, đa phần là cỏ và cây bụi.
Tử Dương than có nước, vì thế người Tây Hạ mới lựa chọn chặn đánh viện quân Cáp Mật ở nơi này, nhưng rời lên đồi thì không còn nước nữa. Vừa bố trí xong đại quân, Ngốc Phát A Cô phái người đi lấy băng, theo kinh nghiệm của hắn, nơi này sắp có tuyết rơi.
Ở Tây Vực, trận tuyết đầu mùa thường rất lớn, có thể cầm cự tới khi tuyết rơi hay không là điều kiện tiên quyết có thể trở về hay không.
Tuyết lớn sẽ triệt tiêu một phần ưu thế cơ động của kỵ binh.
Lúc này điều duy nhất Ngốc Phát A Cô muốn là có thể đưa được thêm nhiều chiến sĩ bình an về Tây Hạ, chỉ cần một vạn người trở về thôi là hắn có lý do để ngẩng cao đầu rồi.
Đại quân chiến bại là do Khất Ngộ Bột Bột, nếu không phải ông ta tham công, làm sao hắn rơi vào khốn cảnh này, nếu trong tay có một vạn kỵ binh, hai nghìn cung nỏ thủ, Ngốc Phát A Cô có thể yểm hộ toàn quân rút lui an toàn.
Nếu không phải Khất Ngộ Bột Bột nghe nói Cáp Mật vương tự lãnh binh, muốn công bắt vua địch thì đại quân sớm rời Đại Thạch thành, tấn công Hồ Dương thành.
Tướng quốc lựa chọn thời cơ lẫn phương lược đều không có gì sai, là tên ngu xuẩn Khất Ngộ Bột Bột hủy mất trận đại thắng trong tầm tay.
Khi trời sẩm tối, thám báo mang về một tin dữ, quân đội Cáp Mật xuất hiện ở phía chính đông, đội ngũ cực lớn, riêng kỵ binh đã hơn vạn người.
Tin tức Khất Ngộ Bột Bột chiến bại không còn che dấu được nữa rồi.
Lý Xảo nóng ruột xuống núi đợi Thiết Ngũ, hắn chẳng hứng thú gì với Thiết Ngũ, chỉ hứng thú với hỏa pháo thôi, may mắn là đất đai đã bị gió lạnh đóng cứng, nếu không khó mà chịu được trọng lượng của hỏa pháo.
Vuốt ve nòng pháo lạnh băng, tâm tình của Lý Xảo cực tốt, hơn mười năm trước lúc cả đám còn bé đã nghe Thiết Tâm Nguyên khoác lác về thứ này rồi, song không có điều kiện chế tạo, tới khi y làm Cáp Mật vương, tiền tài dư dả mới điều kiện nghiên cứu chế tạo. Dẫu vậy vẫn mất ba năm ròng rã mới có thành quả đầu tiên.
“ Bắn một phát cho ta xem nào.” Lý Xảo mắt sáng rực nói:
Thiết Ngũ nhún vai một cái chui vào lều ấm áp, không thèm để ý lời ngu ngốc này, đại quân đi qua ba trăm dặm hoang nguyên giữa lúc gió rét, lúc này phải nghỉ ngơi, ăn uống, chứ không phải bắn pháo chơi.
Mặc dù là một trong ba đại tướng quân của Cáp Mật, Lý Xảo không có bất kỳ quyền lực gì với Cận vệ quân, nên bị người ta lờ đi chỉ đành hậm hực không có cách nào.
“ Mau kể cho ta, uy lực của hỏa pháo thế nào.” Lý Xảo tóm lấy phó tướng của Thiết Ngũ, chuyện này mà không rõ giống như trăm con kiến bò trên người, không chịu nổi:
Viên phó tướng Tây Vực dù mệt mỏi, nói tới chuyện này vẫn hưng phấn vô cùng, vung vẩy chân tay miêu tả:” Lớn lắm, một quả đạn pháo bắn nát trăm trượng, sáu khẩu pháo khiến không một tên kỵ binh Tây Hạ nào có thể rời thành.”
“ Thực ra chúng cũng không dám, chỉ một loạt bắn thôi đã làm chúng són ra quần rồi, đua nhau chạy về phía cổng thành đối diện. Thế là đại vương hạ lệnh máy ném đá ném bộc phá và dầu hỏa vào, lớn lắm, cháy rừng rực ...”
Do hạn chế ngôn ngữ, viên phó tướng miêu tả không làm sao khiến Lý Xảo thỏa mãn, lại không thể bảo Thiết Ngũ biểu diễn uy lực hỏa pháo cho mình xem, thế là ở lỳ bên cạnh không muốn đi đâu.
“ Thiết Ngũ, canh bốn hôm qua thám báo bắt được quân sĩ Tây Hạ về, biết nhi tử của Ngốc Phát A Cô đã rời đi, đây là quân lệnh, cha con ở trong quân, con rời đi, huynh đệ ở trong quân, đệ đệ rời đi.”
“ Ta vốn định chuẩn bị trời sáng phái người truy kích, không ngờ lão già kia lại toàn lực xuất kích cầm chân ta ở đây, Thiết Ngũ, nếu chúng ta sớm tiêu diệt lão già này, đuổi theo vẫn kịp.” Lý Xảo ra sức dụ dỗ Thiết Ngũ bắn pháo:
Thiết Ngũ dùng tay ra hiệu:” Có người đuổi theo rồi.”
“ Ai?”
“ Trương Thông.”
Lý Xảo chưng hửng hết cách, Thiết Ngũ mang tới vật tư cực kỳ phong phú, nhất là thức ăn, hắn dồn hết bực tức vào một bữa thịt dê hầm củ cải khô, sau đó bê bụng về quân doanh.
Thiết Ngũ tới Tử Dương than, Trương Thông phong tỏa biên cảnh Cáp Mật và Tây Hạ, chứng tỏ Nguyên ca nhi không định buông tha cho bất kỳ một người Tây Hạ nào, rốt cuộc có chuyện gì mà y lại hạ độc thủ như thế?