Úy Trì Chước Chước cuống lên:” Đại vương, Cạc Cạc cao to như tế, Tiểu Văn phải làm sao, lỡ tay một chút không phải đùa.”
“ Bao năm hai đứa bọn chúng qua vẫn thế, Tiểu Văn có bao giờ thua thiệt đâu, dù thi thoảng ăn đòn, cuối cùng vẫn là Cạc Cạc chịu thiệt. Chuyện hôm nay có vấn đề, sao Cạc Cạc lại chọc vào tiểu nha đầu chứ? Chắc chắc Tiểu Văn giở trò xấu.” Thiết Tâm Nguyên khẳng định:
Úy Trì Chước Chước bênh đệ đệ:” Sao ngài chắc là Tiểu Văn, thiếp thấy do thằng ngốc Cạc Cạc chẳng chuốc lấy.”
Thiết Tâm Nguyên cười không đáp, hai đứa này lớn lên bên cạnh y, tính cách thế nào, y quá rõ.
Cạc Cạc tìm thấy Úy Trì Văn thì mặt trời đã ngả về phía tây.
Trong lầu gác xa hoa nhất của Khai Phong lâu, oanh yến rộn ràng, hương thơm ngào ngạt, Úy Trì Văn nằm gối đầu trên cái đùi trắng non, tay cầm cốc rượu nho, nghêu ngao hát:
Đi bên này, đi bên kia, chỉ là tìm hoa liễu.
Đi bên kia, đi bên này, chớ chán chén rượu vàng
Cạc Cạc xông vào xách Úy Trì Văn lên, phát hiện hắn đã say nhũn người rồi, đánh một người say thì trái với phong cách của hắn, đành ném trở lại lòng ca cơ, bê hũ rượu uống.
Úy Trì Văn nấp trong lòng ca cơ đang sợ hãi vạn phần, nháy mắt với lão bảo tử.
Lão bảo tử lập tức cười duyên sán tới bên Cạc Cạc:” Cạc thiếu gia, sao nóng thế này, đêm nay ở lại đây đi, phong lưu một hồi, nguôi ngoai hết.”
Cạc Cạc bĩu môi:” Bằng vào các ngươi chưa giữ nổi ta, bớt lời đi, mau mang rượu lên.”
Lão bảo tử vội sai ca ca rót rượu mang hoa quả, bánh trái tới.
Cáp Mật cũng có hoàn khố, ba tên hoàn khố lớn nhất là Mạnh Hổ, Cạc Cạc, Úy Trì Văn, còn nhi tử Hứa Đông Thăng tính cách quá mềm yếu, không tính.
Cạc Cạc đuổi hết ca cơ đi, sau đó nói:” Đừng vờ vịt nữa, vì sao hôm nay lại khiêu khích công chúa, nếu không nói cho rõ ngươi không thoát trận đòn này đâu.”
Úy Trì Văn đành ngồi dậy:” Ngươi phải cưới công chúa, như thế mới giúp được đại vương.”
“ Người muốn cưới nha đầu đó có cả đống, cần gì tới ta.”
“ Vớ vẩn, công chúa thân phận ra sao, người có tư cách cưới nàng chỉ có năm người, ta ngươi, Mạnh Hổ, hai tiểu ca Âu Dương gia.”
Cạc Cạc gật đầu:” Đúng thế, nhưng Mạnh Hổ thì không được rồi, bọn họ vốn là huynh muội.”
“ Còn hai tiểu ca Âu Dương gia lại không quen công chúa, không có cơ hội, chỉ hai huynh đệ ta.”
“ Vậy vì sao không phải ngươi?”
“ Ta không thích hợp, ta là quan văn, cha công chúa là Mạnh thúc, mẹ lại là lão bà của Lý Xảo thúc, ta mà có thân thích là võ tướng như vậy không được, sau này ta làm quan lớn khi trong nhà có cả văn lẫn võ, tỷ tỷ ta lại là vương phi. Ngươi nghĩ xem, dù đại vương có tín nhiệm ta tới mấy, đám quan viên trong nước chịu để yên à?”
Cạc Cạc nỗ lực suy nghĩ, phải thừa nhận là Úy Trì Văn nói có lý, với cái xuất thân phức tạp đó, Thiết nha đầu không dễ gả, chỉ mình và Úy Trì Văn là tốt nhất.
Đại vương cũng không cho người khác lợi dụng thân thế ly kỳ của Thiết nha đầu, quanh đi quẩn lại chỉ mình và Úy Trì Văn không cần cố kỵ.
Úy Trì Văn lấy ra một cái hộp gấm ném tới:” Đây là con lật đật làm bằng bạch ngọc, mai ngươi tặng công chúa xin lỗi, ngươi cưới công chúa, một giải vây cho đại vương, hai là chặn đứng kẻ mưu đồ, mọi người đều vui. Chưa kể công chúa sau này chắc chắn là đại mỹ nhân, ngươi không thích sao? Lão tử vì hôn sự của ngươi mà lo nát lòng, huynh đệ như vậy kiếm đâu ra?”
Cạc Cạc mở hộp gấm, lấy lật đật ra, ấn một cái, nó liền lắc lư, bên trong có cơ quan, phát ra tiếng cười khà khà.
“ Xem thiên ý đi, nếu công chúa không tìm được ai thì ta cưới.”
Úy Trì Văn trầm mặc một lúc, đứng dậy bóp vai Cạc Cạc:” Đừng phụ công chúa.”
Nói xong bỏ đi, để lại Cạc Cạc đang cười khành khạch chơi lật đật.
Mãi một lúc sau trong phòng có tiếng quát:” Thằng khốn kiếp, ngươi trả tiền chưa hả?”
Ba ngày sau Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy Úy Trì Văn thì thằng bé này mắt đỏ như ác quỷ, không hiểu cái thằng bé này làm sao không biết? Tự nhiên lại trở nên nghiêm túc.
Khi Thiết Tiểu Muội cưỡi ngựa đi ngang qua, Thiết Tâm Nguyên phát hiện Úy Trì Văn mặt co giật, hai tay đang nhanh nhẹn sắp xếp văn thư khựng lại, y liền thấy chuyện này vui rồi.
Thực sự mà nói, tính cách của Úy Trì Văn khiến người ta khó mà ưa nổi, tuy hay cười, nhưng nụ cười rất giả, muội muội y dám đánh Cạc Cạc, dám nhảy lên người Cạc Cạc đấm đá, cho dù Cạc Cạc nói nó như cá mắm, ngày hôm sau vẫn thân thiết gọi Cạc Cạc là ca ca.
Nhưng sau mười tuổi hiểu chuyện rồi, Thiết Tiểu Muội chưa bao giờ càn rỡ trước mặt Úy Trì Văn.
Hồ ly đánh một phát rắm dài, Thiết Tâm Nguyên và Úy Trì Văn chạy ngay, chỉ có hồ ly nằm ở chỗ thư thái nhất trong phòng, ánh mắt vô tội nhìn người khác bịt mũi bỏ chạy.
Thư phòng này trong vòng ba ngày khỏi mong đi vào.
Trước kia hồ ly không đánh rắm trong phòng, vì từ bé nó bị Thiết Tâm Nguyên cho ăn đủ đòn vì tội đó rồi, nó thượng chọn một chỗ đầu gió đánh rắm tuyên bố chủ quyền.
Giờ nó đã quá già, đi mấy bước cũng lười.
Úy Trì Chước Chước ngồi trên chiếc xe ngựa siêu hào hoa, dẫn số cung nữ và thị vệ nhiều quá mức cần thiết trở về, khi xuống xe cao ngạo như phượng hoàng, căn bản không nhìn ra bộ dạng bị Triệu Uyển sai hai hạnh đau tay tới bật khóc.
Đám thị vệ canh cửa đứng thẳng tắp, nghênh tiếp nữ chủ nhân trở về.
Lòng ôm một cái hộp son, mặt hếch lên như không nhìn thấy ai trên đời, đi qua bên cạnh Thiết Tâm Nguyên và Úy Trì Văn mới nhận ra hai người kia là ai, quay ngoắt lại nghiến răng trèo trẹo:” Chẳng lẽ trong phủ không có chỗ ngồi hay sao mà phải ngồi trên tảng đá?”
Thiết Tâm Nguyên nhún vai:” Cho mát.”
Úy Trì Văn nói theo:” Đại vương ngồi trên tảng đá, đệ phải ngồi theo.”
Thiết Tâm Nguyên quay đầu sang:” Ngươi làm việc gì cũng phải rút mình ra đặt bản thân ở chỗ an toàn trước à? Có biết làm thế khiến người ta ghét không?”
“ Biết ạ, nhưng tay gấu và vây cá chỉ chọn một thôi.”
Thiết Tâm Nguyên không nói nữa, Úy Trì Văn học đạo lý rồi, thiếu kinh nghiệm nữa thôi, đợi va vấp rồi mới hiểu được cách làm người thật sự.
Úy Trì Chước Chước quát một tiếng, đám cung nữ không biết từ đâu bê ra ba cái ghế, nhanh chóng đặt dưới cây, sau đó rụt đầu như chim cút đợi sao bảo.
“ Nhẹ nhàng chút, người Y Tài Đặc vốn nhát gan, nàng quát một tiếng làm người ta vỡ mật rồi.”
“ Đại vương cứ dễ dãi nên giờ chúng to gan lắm rồi, hôm qua thiếp ăn thừa dâu, tính ngủ trưa dậy ăn tiếp, kết quả bị đám chỉ biết ăn này ăn sạch sẽ.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn Úy Trì Văn lẩn ra xa:” Hết rồi thì bảo người đi hái là được, nàng không phát hiện ra đệ đệ nàng gần đây bất thường à?”
“ Thiếp biết lâu rồi, chẳng qua là Tiểu Muội mấy ngày qua cứ bám lấy Cạc Cạc không thèm để ý tới nó thôi. Tiểu Muội còn nhỏ, bây giờ chỉ đơn thuần kiếm bạn chơi, vài năm nữa trưởng thành, tất nhiên càng thân Cạc Cạc, nó sẽ hối hận chết thôi.”
Thiết Tâm Nguyên chỉ biết lắc đầu, đây là hậu quả của trưởng thành sớm, suy nghĩ của người trưởng thành làm việc, tâm tính vẫn là của thiếu niên, có vấn đề là chuyện thường.
“ Hôm nay thiếp thiếp tới rừng dâu.” Úy Trì Chước Chước lấy ra một hộp sơn son toàn dâu:” Tằm sống được rồi, nhưng nhả tơ không tốt, quản sự nói là lá dâu có vấn đề, lá dâu Tây Vực chúng ta quá dầy, tằm không nhả được tơ tốt, ngay cả dâu cũng không ngon.”
“ Thong thả thôi, người Trung Nguyên tới Tây Vực còn không thích ứng được, nói gì tới tằm, chỉ cần qua vài đời, sẽ có giống tằm phù hợp với Tây Vực, chuyện này không gấp được. Nàng vừa có đột phá ở xưởng len dạ, giờ nên tập trung vào đó đá, chưa gì đã nghĩ tới dâu tằm rồi.”
Úy Trì Chước Chước chỉ gật đầu, nhưng xem ra không định sửa.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.