Rau củ tươi bất kể bảo quản thế nào đem tới sa mạc cũng hỏng hết, dù thế lá rau sắp nát vẫn là món ăn ngon lành trong mắt tướng sĩ.
A Đại nghe tiếng Thiết Nhị nhai quả dưa vàng rau ráu, cảm thấy rất khó chịu.
“ Nói như thế Tiêu Hiếu Mục thấy không công phá được bảo lũy của chúng ta nên kéo dài chiến tuyến ra vô hạn?” Hoắc Hiền xem bàn đồ, dùng tay đo khoảng cách giữa hai quân:
Kệ A Đại trừng mắt với Thiết Nhị, A Nhị đáp:” Bọn chúng làm như thế giúp chúng ta có cơ hội, ban ngày chúng tấn công, tới tối chúng ta dựa vào quen thuộc địa hình phản công.”
“ Tuy có tổn thất, nhưng tổn thể mà nói chúng ta chiếm ưu thế.”
Hoắc Hiền gật gù:” Nếu tướng quân đã tự tin như thế thì chúng ta thực hiện kế hoạch luân phiên phòng thủ sa mạc, dùng Tiêu Hiếu Mục làm đá mài đao cho Cáp Mật ta.”
“ Tướng quốc, ta nghe nói hỏa pháo ra oai ở Đại Thạch thành rồi, ngài xem, ý đại vương thế nào, trang bị cho quân ta một hai khẩu được không, nhất định chiến lực đề thăng không ít, chứ thuốc nổ và mãnh hỏa dùng ở sa mạc mất nửa uy lực rồi.” A Nhị xoa tay kích động hỏi:
“ Khỏi nghĩ, đại vương không định trang bị hỏa pháo cho bất kỳ đội quân nào mà muốn thành lập hỏa pháo doanh làm lực lượng phụ trợ cho các đại quân xuất chinh.”
Thấy hết hi vọng, A Nhị không muốn tốn thời gian với Hoắc Hiền nữa, quan văn và quan võ ở cạnh nhau luôn không thoải mái, dù ở Cáp Mật không ai thừa nhận sự thực này, nhưng không phủ nhận sự tồn tại của nó.
Hoắc Hiền cũng chẳng hề có ý định thân thiết với đám tướng quân này, ông ta tới để khao thưởng, thuận tiện tìm hiểu tình hình thôi.
A Đại ỷ thân thể cường tráng có thể tùy ý ra ngoài lang thang, ông ta tự biết già rồi, tuyệt đối không cho gió bắc cơ hội dày vò nắm xương này.
Vừa rời thành bảo ngầm, lập tức phải đối diện với sự tàn khốc của sa mạc, trên đồi cát cao lớn dựng một lá cờ rách nát, dưới mỗi lá cờ là một bảo lũy.
Những bảo lũy này được xây dựng bằng gỗ từ ba năm trước, bây giờ cung cấp cho quân Cáp Mật bảo hộ cực lớn.
Khả năng giữ nhiệt của cát cực tệ, mùa hè ban ngày nóng cháy da, đêm lạnh thấu xương, còn mùa đông, toàn bộ sa mạc là nơi cấm sinh mệnh lai vãng.
Trong sa mạc không có nhiên liệu, người Cáp Mật có lò than giữ ấm, đung nước, nấu cơm, người Khiết Đan không có sự tiện lợi đó, phải phái lượng lớn người liên tục tới Tổ Phổ đại vương phủ mang gỗ tới.
Tiêu Hiếu Mục rất hối hận vì giết Da Luật Thịnh Đường tế cờ, nếu có hắn thì bây giờ mấy chuyện vụn vặn này đã nhẹ nhõm hơn nhiều rồi.
Chờ đợi mãi không thấy quân Cáp Mật hoảng loạn rút lui, ông ta lòng như lửa đốt, cứ giằng co thế này, chẳng cần đánh nhau, bọn họ sẽ chết lạnh ở sa mạc này.
“ Người Tây Hạ làm gì mà chậm chạp thế?”
Tiêu Hiếu Mục không biết bao nhiêu lần hỏi câu này, nhưng chẳng ai có thể trả lời ông ta.
Đây là sách lược do chính Liêu hoàng định ra, để người Tây Hạ chịu xuất binh, thậm chí còn nhường quyền chiến lĩnh Cáp Mật thành giàu có cho người Tây Hạ, toàn bộ quân đội Khiết Đan đóng ở Hắc Sơn cũng rút về để người Tây Hạ yên tâm liên hợp tác chiến.
Vậy mà không hiểu sao người Tây Hạ không lợi dụng lúc Cáp Mật quốc trống không tiến đánh từ sau lưng.
“ Chẳng lẽ không có người Tây Hạ thì chúng ta không làm gì nổi Cáp Mật, quân chúng ta đông hơn chúng cả chục lần.” Dám chất vấn Tiêu Hiếu Mục chỉ có Tiêu Kệ Lỗ thôi, hắn ta là tân tín do Liêu hoàng phái tới đốc quân, cho dù hoàng đế bảo hắn chỉ mang tai với mắt không mang miệng, song ngang ngược thành thói, vẫn lên tiếng:
Tiêu Hiếu Mục nhíu mày nhìn tên đồng tộc ngu xuẩn:” Lão phu sớm nghe nói Chi hậu lang quân cung mã thuần thục, trong lễ đi săn mùa đông một mình giết sáu con thiên nga, lấy được bốn viên đông châu, thực là anh hùng hiếm có, hay là mai tiến công để ngài dẫn quân đi đầu chém địch lập công?”
Tiêu Kệ Lỗ đâu có ngu, hắng giọng một tiếng:” Hạ quan là kỵ binh ...”
Tiêu Hiếu Mục chẳng thèm nghe, quay sang gọi thân binh tới:” Đi mời Mục Tân trưởng lão tới đây nghị sự.”
Mục Tân ho dữ dội, mỗi khi tới mùa đông, bệnh phổi của ông ta phát tác, mỗi ngày ho tới chết đi sống lại, làm đám thị vệ cực kỳ lo lắng.
A Lạp Mộc không hiểu vì sao trưởng lão ở lại sa mạc, càng không hiểu vì sao người Khiết Đan ở lại đây, sa mạc mùa đông là tử địa, không có nguồn nước, không có thức ăn, không có nhiên liệu, dù hơn hai chục vạn đại quân chăng nữa cũng không có nổi một phần mười chiến lực, làm sao đối phó nổi với quân Cáp Mật có chuẩn bị sung túc.
Nghe thân binh Tiêu Hiếu Mục tới mời tưởng lão đi nghị sự, A Lạp Mộc đứng dậy từ chối.
Mục Tân ho một tràng dài, đợi thở đều rồi mới nói:” Xin chuyển lời với đại soái, mau chóng rời sa mạc, sợ rằng người Tây Hạ không thể đánh tới Hồ Dương thành rồi.”
Sau đó lại ho.
Thân binh thấy Mục Tân khốn khổ như thế quay về đem nguyên văn chuyển báo cho Tiêu Hiếu Mục.
“ Ta cũng nghĩ như vậy ...” Tiêu Hiếu Mục lẩm bẩm một hồi, quay sang Tiêu Kệ Lỗ:” Nếu chúng ta rút lui bây giờ, ngươi bẩm bảo ra sao với bệ hạ.”
Tiêu Kệ Lỗ mặt lạnh tanh:” Hạ quan là ưng khuyển của bệ hạ, tất nhiên có sao nói vậy.”
Tiêu Hiếu Mục cũng lạnh lùng nói:” Chuẩn bị đi, mai cấp cho ngươi một vạn bộ tốt, tấn công quân Cáp Mật.”
Sa mạc rét buốt khắp nơi bốc khói đen xì, đó là sản phẩm phụ do dầu cháy gây ra, mặt trời nhợt nhạt bị khói đen che lấp càng thêm thê lương.
Thiết Tam Bách vào bảo lũy, ném trường đao đi, đút hai tay vào quần, nhảy tưng tưng, hai tay như không còn thuộc về hắn nữa rồi. Lò lửa trong phòng cháy rừng rực, không ai dám tới gần, đang cực lạnh mà tới chỗ cực nóng sẽ đau đớn vô cùng.
Thiết Tam Bách vừa nhảy vừa nhìn qua lỗ quan sát, cách đó năm mươi trượng toàn xác chết, không thấy có người sống nào:” Tiếp tục thế này lão tử muốn sinh đứa nữa cũng khó.”
Lão Hồ ở bên cạnh nước mũi chảy dài, than vãn:” Tướng quân dù sao cũng có hai đứa rồi, thứ đó có hay không cũng chẳng sao, thuộc hạ mới là đoạn tuyệt tử tôn đây này.”
Nói rồi kéo quần nhìn vào trong kêu gào:” Con bà nó, không nhìn thấy nữa rồi.”
Hỏa phu bê tới một bát canh nóng, nghe Lão Hầu kêu thê thảm như thế cười hăng hắc:” Sống sót trở về đã là may mắn rồi, than vãn rồi, sau này không sinh được con thì đã có huynh đệ giúp.”
Tay rốt cuộc tìm được cảm giác, húp bát canh thịt dê, Lão Hầu mệt mỏi dựa vào tường:” Đám người Khiết Đan điên rồi, lạnh chết người này đánh cái mẹ gì, dám nói chúng ta giết được chẳng nhiều bằng chúng chết lạnh.”
Thiết Tam Bách rên hừ hừ, thời tiết này đừng nói đánh nhau, đao cũng nắm không chắc, càm lên chém nhau tên nào tên đó run lẩy bẩy, người Khiết Đan lúc này xông lên khác nào nạp mạng:” Kệ chúng, giết tên nào hay tên đấy, chỉ cần giữ vững phòng tuyến số ba này là chúng ta có quân công.”