Thiết Tâm Nguyên nghe tới đó là biết phiền muộn của Thiết Hỉ là gì rồi, quyền sách đó à, từng có thời y nhạo báng câu truyện trong đó không biết bao lần, nhẹ nhàng khuyên:” Đó là học vấn nghiêm chỉnh, hồi nhỏ cha cũng phải học.”
Thiết Thác buồn bực nói: “ Nhưng mà cuốn sách đó toàn nói linh tinh thôi, nếu chuyện kể trong đó là thật thì tên Vương Tường là kẻ ngốc đáng ghét nhất thiên hạ.”
Thiết Tâm Nguyên hứng thú chống cằm nhìn nhi tử:” Vì sao?”
“ Cha, cởi trần ra nằm lên băng mà làm băng tan được à?”
“ Không thể, băng nhỏ còn có thể, băng lớn thì người chết trước.”
“ Đúng thế.” Thiết Nhạc hoan hỉ vỗ tay:” Con thử rồi, bị mẹ mắng một trận, chuyện trong sách toàn lừa người thôi, Thủy thúc thúc cũng nói trong đó toàn lũ ngu xuẩn.”
“ Không được nói bậy, bị người ngoài nghe thấy không hay.”
“ Con không nói với người ngoài, cả mẹ cũng không nói.”
Kỳ thực Thiết Tâm Nguyên biết đứa bé này càng giống mình hơn Thiết Hỉ, kiên nhẫn nói:” Năm xưa cha đọc Hiếu kinh cũng có nghi vấn như con, một lần cha nói với nãi nãi, biết nãi nãi làm gì không?”
Thiết Nhạc tròn xoe mắt chợ đợi chuyện của cha, không biết cha có gặp cảnh ngộ giống mình không?
Thiết Tâm Nguyên xoa cái đầu tròn của tiểu nhi tử:” Không ngoài dự liệu, bị nãi nãi con đánh cho một trận, cái gậy trong nhà con nhìn thấy rồi đó, nãi nãi dùng nó đánh cha.”
“ Vậy cha có đọc nữa không?”
Thiết Tâm Nguyên chuẩn bị câu từ, làm sao cho thật đơn giản dễ hiểu:” Chuyện trong đó rất ngu xuẩn, nhưng con nghĩ xem, ngu xuẩn rõ ràng như vậy, chẳng lẽ người khác không nhìn ra?”
“ Có một người tên Phòng Huyền Linh, ông ấy là tể tướng, giỏi như Hoắc gia gia của con vậy, chuyện con coi là ngu xuẩn thực chất là do ông ấy chép trong Tấn thư ra, cuối cùng truyền khắp thiên hạ.”
“ Á?” Thiết Nhạc kinh ngạc, nó không biết Phòng Huyền Linh, nhưng nếu cha so với Hoắc gia gia thì không phải kẻ ngu xuẩn rồi:
“ Câu chuyện này quan trọng ở chỗ nói lên sự hiếu thảo và cảm hóa, mẹ kế của Vương Tường ác như vậy, nhưng bị sự hiếu thảo của Vương Tường làm động lòng, nó có lợi cho vương thất thống trị thiên hạ.”
“ Sách này con phải đọc, sau này kể cho người khác nghe, còn bản thân không nên làm thế, nếu con dùng cách đó mà bắt cá chữa bệnh cho cha, chỉ cần cha không chết là đánh con dở sống dở chết.”
“ Còn nếu cha gặp phải mẹ kế như thế, sẽ đánh cho cha mẹ bà ta cũng không nhận ra nữa.”
Cái mồm nhỏ của Thiết Nhạc mở to hết cỡ, nó thực sự chấn kinh không nói lên lời rồi, Thiết Tâm Nguyên cười hì hì lấy miếng thịt trâu hành quân mang trên người đút vào mồm nhi tử, thấy mình giáo dục rất thành công.
Thiết Nhạc hét một tiếng nhào vào lòng cha, hai cha con ôm nhau cười ha hả, tới khi nhìn thấy một đôi giày da trâu đẹp đẽ đều luống cuống bò dậy.
Triệu Uyển nhìn hai cha con dính đầy cỏ, trách:” Chàng xem, như thế này lát nữa làm sao nghênh tiếp sự hoan hô của bách tính?”
“ Sao lại không, ta dù cởi truồng cũng vẫn được bách tính tung hô như thường.” Muốn thể hiện uy phong trước mắt nhi tử, Thiết Tâm Nguyên nghênh ngang bế Thiết Nhạc đi, còn hậu quả thì đêm giải quyết:
Dù sao Thiết Tâm Nguyên thấy mình chẳng cần khải giáp hoa lệ áo choàng đẹp đẽ để khoe khoang uy phong nữa.
Đả thông hành lang Hà Tây, khiến Một Tàng Ngoa Bàng ngay cả ý đồ cướp lại cũng không dám đó chính là vinh quang vô thượng, có hiểm yếu để giữ, từ nay Tây Hạ phải dè chừng Cáp Mật vượt quan ải tiến đánh bất kỳ lúc nào chứ không phải Cáp Mật ngày đêm sợ Tây Hạ xâm phạm nữa.
Dù đầu tóc hơi tán loạn, Thiết Tâm Nguyên bế nhi tử về giữa đám tướng sĩ, vẫn được hoan hô rầm trời.
Dòng lũ đen do người tạo thành này là sự kiêu ngạo của quốc gia, từ khi bọn họ lập thành quân, chưa bao giờ thất bại. Tướng sĩ đều tự giác ưỡn ngực, tuy không có vũ khí, khí thế của bọn họ vẫn ngùn ngụt như cũ.
Lúc này chỉ cần được đứng trong đội ngũ đã là một sự kiêu ngạo, huống hồ dũng sĩ đi đầu còn đeo một bông hoa đỏ rực do lụa tết thành.
Thiết Tâm Nguyên nhìn chỉ thấy ngu.
Vậy mà Hoắc Hiền cũng coi là thứ tốt, chưa nói Mạnh Nguyên Trực, nếu không cố kỵ thân phận đại tướng quân, có lẽ hắn cũng muốn đeo hoa đỏ dạo phố.
Dạo phố xong tất nhiên là uống một chập, thông thường Cáp Mật quốc khao quân ba ngày.
Ba bát rượu về nhà, mỗi một tướng sĩ đều có, đông người như vậy chẳng thể có rượu ngon, được cái là rượu mạnh, Thiết Tâm Nguyên cũng không ngoại lệ.
Uống ba bát rượu, quá nửa say lăn quay, số còn lại cũng cười như thằng ngốc cả ngày, muốn tỉnh táo ăn mừng phải đợi ngày mai.
Với Thiết Tâm Nguyên mà nói thì ba bát rượu không là gì, tửu lượng của y được đám Thiết Nhất luyện cho tới mức kinh khủng rồi, tâm tình khoan khoái, chỉ chếnh choáng một hồi rồi qua.
Thiết Nhạc theo cha suốt ngày cho nên nó cũng uống ba bát nước đường, song bị Mạnh Nguyên Trực trộn ít rượu vào, thế là giờ ngất ngưởng bám ôm cổ cha, ai kéo ra là nổi giận với người đó.
Con quấn cha là chuyện tốt, nên Thiết Tâm Nguyên một tay bế con, một tay uống rượu với đám Thiết Nhất.
Nam nhân uống rượu, phụ nhân tham gia nghi thức hoan nghênh ai nấy ngáp dài ngáp ngắn đợi ở bên đại sảnh, chờ nam nhân uống say về nhà.
Hoắc Hiền, Lưu Phân đều đã già, uống một lúc là chịu, lảo đảo bước đi trong tiếng cằn nhằn của lão phu nhân, còn đắc ý nói tửu lượng của mình cao hơn đối phương, kết quả không ai phục ai, nếu chẳng phải chân nhũn ra có khi lao vào nhau ăn thua đủ.
Hai ông già tư cách cao nhất đã đi, Mạnh Nguyên Trực và Hứa Đông Thăng lên làm đầu trò, la hét chơi tửu lệnh.
Thiết Nhất, Thiết Nhị không chống nổi hai tên gia sức coi rượu là nước lã này, nhân lúc còn tỉnh táo, đứng dậy chuẩn bị cáo từ về nhà, dù là ở nơi an toàn, bọn họ không cho phép mình hoàn toàn mất đi sự cảnh giác.
Thiết Nhạc đã ngủ say, Thiết Tâm Nguyên đứng dậy tiễn họ đi.
Thấy ánh mắt đại vương đầy sầu lo, Thiết Nhất cười dùng tay ra hiệu:” Thuộc hạ sống rất vui vẻ, chưa chết được đâu.”
Thiết Nhị thì nói: “ Nếu thuộc hạ chết, hãy chôn ở nơi hồ ly ngủ, mỗi năm thanh minh tới thăm là được, đại vương không cần buồn.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn về phía chân Thiên Sơn, nơi đó tối om không thấy gì cả, lòng đau không kể:” Sống được thì phải sống, ta chỉ có vài người thân thôi, không muốn mất dù chỉ một người.”
Thiết Nhất chỉ chỉ Triệu Uyển đứng cuối hành lang, sau đó sải bước rời đi.