Xe ngựa tựa hồ nhanh hơn gió bắc, qua Đảo Thảng hà, Nhật Nguyệt sơn, thiết tiết liền ấm áp hơn. Không biết qua bao nhiêu thành trì, xe ngựa vẫn không dừng lại, rặng núi cao lớn chắn gió bắc, hai bên đường lác đác xuất hiện cây gỗ, lá chưa rụng hết.
“ Đi thêm một ngày nữa là chúng ta tới Lan Châu, sắp tới quốc thổ Đại Tống, mạt tướng không tiễn tiên sinh về nam nữa.”
Liên tục chạy trên hoang nguyên tám ngày, dù cường tráng đến mấy cũng lực bất tòng tâm, cái môi thâm tím của Phong giáo úy nứt nẻ, chỉ cần nói chuyện là có máu chảy ra.
Vương An Thạch vô cùng tiều tụy, giọng khàn khàn:” Chúng ta đã đi qua Hà Hoàng, nơi đó chẳng lẽ không phải quốc thổ Đại Tống?”
Phong giáo úy lắc đầu: “ Thành trì của Đại Tống, nhưng đất đai thì không phải, Đại Tống chưa bao giờ thực sự sở hữu vùng đất này.”
“ Vì sao?” Vương An Thạch ngạc nhiên:
“ Mạt tướng vốn là người Đại Tống, thừa biết quân phủ là thế nào, bọn họ sẽ không bao giờ chịu bỏ tâm huyết gây dựng mảnh đất này, nếu là nhà mình ở, tiên sinh sẽ đối đãi thế nào, suy ra thì biết thôi.”
“ Vậy chẳng lẽ nó là của Cáp Mật?”
Phong giáo úy lần nữa lắc đầu:” Chuyện đó tiên sinh phải hỏi đại vương rồi, mạt tướng chỉ mong quốc thổ Đại Tống và Cáp Mật tiếp giáp nhau, như thế mạt tướng sẽ đón hết người ở quê tới Cáp Mật hưởng phúc. Họ đều là sương binh, đào tẩu cũng không sao, dù sao Đại Tống không cần, họ chạy rồi chỉ huy sứ còn có thể chiếm đoạt lương thực của họ.”
Câu này rất vô lễ nhưng Vương An Thạch không giận:” Sao phải đi, Cáp Mật lạnh lắm.”
“ Cáp Mật tuy lạnh nhưng có đại vương cho áo ấm, Đại Tống tuy ấm, nhưng không ăn no bụng.”
Câu nói hết sức thuần phác khiến Vương An Thạch hổ thẹn đỏ mặt, hạ rèm chắn gió xuống, lòng nóng như lửa đốt, mất đất không sợ mất lòng người mới là thứ đáng sợ nhất:” Phải làm sao đây, phải làm sao đây ...”
Tới dịch trạm vội vàng thay ngựa, mã xe lại tức tốc lên đường, từ Thanh Đường tới Lan Châu, đường xá bằng phẳng, xe đi rất êm, tường thành Lâm Thao lướt qua trước mắt, đội xe không dừng lại, nơi này cách Lan Châu có hai trăm dặm nữa thôi, đi một ngày là đến.
Vương An Thạch vén rèm nhìn về phía trước, Hoàng Hà đang cuồn cuộn chạy về phía đông, ông ta ngồi thẳng lên, chỉnh lại tóc tai xộc xệch, qua Hà Hoàng là về Đại Tống rồi.
Vừa nghĩ tới đó sực tỉnh cười khổ, quả thực trong thâm tâm mình cũng không coi Hà Hoàng là quốc thổ Đại Tống.
Dương Hoài Ngọc trú binh ở Ninh Viễn thành đã nhận được tin Vương An Thạch rời Cáp Mật, tiếp theo do hắn phái người đưa Vương An Thạch về Đông Kinh.
Ninh Viễn thành kỳ thực là Mạc Xuyên thành, từ khi thu phục Hà Hoàng, thành trì nơi này lần lượt đổi thành Ninh Viễn, Định Viễn, Tĩnh Viễn.
Với Đại Tống mà nói nơi này đã xa tới cực hạn rồi.
Đến khi Khất Ngột Bột Bột dẫn binh tới Sa Châu thì Dương Hoài Ngọc mới biết, người Tây Hạ và Khiết Đan đã có minh ước bí mật phân chia Cáp Mật.
Tám vạn quân đột kích Cáp Mật hoàn toàn không có sự chuẩn bị, Dương Hoài Ngọc không còn hi vọng gì nữa, vì bù đắp lại lỗi lầm của mình, hắn dốc toàn bộ binh lực trong tay gây sức ép với Trác La Hòa Nam Quân ti, nhưng bị Một Tàng Ngoa Bàng có chuẩn bị trước chặn ngoài Hổ Báo khẩu.
Hổ Báo khẩu địa thế hiểm yếu, Dương Hoài Ngọc đánh hai lần không hạ được, chỉ còn biết đợi tin dữ từ Cáp Mật tới.
Thế nhưng Vương An Thạch tới nơi mang theo tin Thiết Tâm Nguyên đích thân dẫn quân chặt đầu Khất Ngộ Bột Bột ở Đại Thạch thành, Dương Hoài Ngọc vừa thở phào tiễn ông ta đi thì cái tội tự ý gây xung đột biên giới chụp lên đầu. Phú Bật dẫn một vạn bốn ngàn Tây quân rầm rộ tới Ninh Viễn thành, trói hắn lên cột.
“ Thiết gia tiểu nhi tử còn chưa phải hoàng trữ mà ngươi đã vội vã quy thuận, thế có phải là vội vàng quá không?” Mấy lần định ném lệnh tiễn hạ lệnh giết người, cuối cùng Phú Bật vẫn đặt vào ống, Dương Hoài Ngọc phạm vào tội chết, nhưng chưa thể giết bây giờ:
Dương Hoài Ngọc cười lớn:” Mạt tướng xuất kích không vì ai khác mà là vì thời cơ hiếm có.”
Phú Bật lạnh lùng nói:” Vậy bị Một Tàng Ngoa Bàng đánh cho sứt đầu mẻ trán ở Hổ Báo khẩu là chiến tích của ngươi?”
“ Chiến sự Hà Hoàng, Tây Vực tuy hai mà một, không có mạt tướng giữ Một Tàng Ngoa Bàng ở Tây Hạ, làm sao có chiến tích Cáp Mật vương phá tám vạn đại quân Tây Hạ, trận này mạt tướng tuy không lập công đầu, nhưng phải được tính thứ hai.” Dương Hoài Ngọc đĩnh đạc lớn tiếng nói cho toàn bộ xung quanh nghe:” Phủ tôn nếu không tin cứ phái người tới Cáp Mật xem Cáp Mật vương nói gì?”
Nói thế cũng bằng không, vì Thiết Tâm Nguyên sẽ vui vẻ phối hợp giúp tên này thoát tội, Phú Bật từ ghế da hổ đứng lên, nói từng chữ:” Dương gia các ngươi trước kia đời đời trung liệt với Đại Tống ...”
Dươn Hoài Ngọc cắt ngang:” Đừng nói trước kia, bây giờ vẫn thế.”
“ Trung liệt mà xuất binh không có lệnh?”
“ Đó là vì tiêu diệt tám vạn quân sĩ Tây Hạ, mạt tướng chỗ nào không trung với Đại Tống?”
Phú Bật không ngờ Dương Hoài Ngọc mồm mép không kém, nhạt giọng nói:” Ngươi nghĩ rằng Cáp Mật đánh lui được Tây Hạ thì có thể chống lại Khiết Đan sao?”
“ Đó là chuyện của Cáp Mật vương rồi, mạt tướng xuất binh vì thời cơ khó bỏ lỡ, vì giảm bớt mối lo phía tây cho Đại Tống, còn Cáp Mật ra sao có liên quan gì?” Dương Hoài Ngọc không dễ mắc lừa:
Phú Bật mặt âm trầm nhìn Dương Hoài Ngọc, kỳ thực ông ta cũng không dám giết hắn, chỉ muốn ép một chút để hắn nói ra tình hình Cáp Mật, nhưng xem ra ngay từ đầu không dùng đúng cách rồi, phất tay bảo thuộc hạ cởi trói:” Đi đi, bản phủ không giết ngươi, để xem Hàn Kỳ có tha cho ngươi không.”
Dương Hoải Ngọc xoa xoa cổ tay, chẳng thèm chào hỏi cứ thế đi luôn.
Kỳ thực còn nguyên nhân nữa khiến Phú Bật không giết Dương Hoài Ngọc, vì hắn là cầu nối với Cáp Mật duy nhất mà ông ta có, nghĩ tới Cáp Mật, ông ta lại đau đàu, quay sang hỏi thư lại:” Có thêm tin tức gì về Lâm Bình Chính chưa?”
Thư lại là thân tín biết ông ta quan tâm tới điều gì:” Phủ tôn, Lâm mật sứ đã tiếp xúc với Lý Xảo, ám thị có thể cho hắn một chức tiết độ sứ ở Đại Tống, hắn không từ chối thừng, chỉ đối phó qua loa, xem chừng rất có hi vọng. Ngoài ra quan viên ở Cáp Mật nhân lúc Cáp Mật vương ra ngoài xuất chinh, cũng có hành động rồi.”
Phú Bật gật gù, có thể không dính máu mà loại bỏ quyền lực của Thiết Tâm Nguyên là tốt nhất, nếu Vương An Thạch tích cực hơn giúp ông ta làm thuyết khách đã có sức nặng hơn nhiều, dù sao với địa vị của Vương An Thạch, lời nói sẽ có giá trị hơn.
... ...