Trương Phong Cốt tuân lệnh lui ra, nhìn qua cửa sổ, Thiết Tâm Nguyên thấy tiểu cô nương Tây Vực muôn phần xinh đẹp đi tới đón hắn.
“ Đừng nhìn nữa, tiểu cô nương đó một lòng đi theo Trương Phong Cốt, không có phần của chàng.”
Thiết Tâm Nguyên giật này mình, bà nương này càng ngày càng xuất quỷ nhập thần, nhận lấy bánh mỳ mới nướng từ tay Triệu Uyển, cắn miếng lớn, vị lúa mạch trần ngập khoang miệng.
“ Sao hôm nay lại rảnh rỗi đi nướng bánh vậy?”
“ Hừ, ả tiểu thiếp nát mông của chàng lại làm ra len dạ có màu mới, hôm nay cứ lượn lờ trước mặt thiếp khoe khoang, ghét cái mặt.”
Thiết Tâm Nguyên cười lớn, sờ thử miếng dạ xanh Triệu Uyển đưa cho, nhẹ hơn không ít, mềm hơn.
“ Cô ta cho thêm bông vào, thiếp thân thấy cô ta cố ý làm cho thiếp xem, cho dù là tương tác doanh làm ra sản phẩm mới cũng phải trải qua thời gian thực nghiệm, cuối cùng mới có, đau có chuyện vài ngày làm ra thứ tốt thế này.”
Thiết Tâm Nguyên nắm lấy tay Triệu Uyển:” Sao, không thoải mái à?”
“ Thiếp thấy mình như kẻ ngốc.”
“ Đúng là hơi ngốc, hái mẫu đơn tặng các đại thần, mở yến hổi khao thưởng quý phụ, an bài khuê nữ nhà đại thần gả cho tướng sĩ có công, đó mới là chuyện vương hậu nàng lên làm.”
“ Bất kể Chước Chước làm ra thành quả gì thì đều là công lao của nàng, nữ nhân ngốc đó cứ ra sức làm việc, không biết làm càng nhiều, công lao của vương hậu nàng càng lớn.”
“ Đừng làm khó nàng ấy, tiểu thiếp bỏ trượng phu một lòng kiếm tiền giúp nàng, nàng có lý do gì mà không thích.”
Triệu Uyển giảu môi:” Chàng thật may mắn.”
“ Vận may của ta xưa nay không tệ mà.” Thiết Tâm Nguyên sờ nhẹ môi nàng, y thích Triệu Uyển thi thoảng lộ ra bản tính hồn nhiên này:
“ Hôm qua thiếp tới phủ Đường Đường, nữ nhân đó chẳng bận tâm tới cảnh báo của chàng, đang chuẩn bị thương đội đường xa đấy.”
“ Không sao, chẳng qua là tốn chút người, chút hàng và chút lạc đà à? Cho dù toàn bộ một đi không về cũng không ảnh hưởng quá lớn, cô ấy nhiều tiền lắm rồi. Nàng không biết, dù thương đội có bị cường đạo giết chết, hàng hóa bị cướp đi, nó vẫn sẽ tới phương tây, thế là mục đích của cô ấy đạt được, người phương tây biết ở phương đông có thứ hàng tốt như vậy, tự nhiên tìm đến.”
Thiết Tâm Nguyên ăn hết bánh mỳ, hai tay ôm đầu ngả lưng ra sau:” Đó là hào khí đại thương nhân.”
Ngày hôm sau Thiết Tâm Nguyên tới phủ tướng quốc lại thấy Địch Y Tư, cái lão bà bẩn thỉu, độc ác, nham hiểm như vu nữ bây giờ hoàn toàn khác rồi, một thân trang phục quý phụ, mái tóc bạc trắng chẳng khiến người ta thấy già nua mà thêm vài phần cao nhã.
Ít nhất Địch Y Tư ngồi đối diện uống trà với Hoắc Hiền, nói nói cười cười, Thiết Tâm Nguyên xấu bụng nghĩ, rất xứng đôi.
“ Vậy chọn ở Yên Kỳ, đặc sứ thấy sao?”
“ Người tới phó ước tính cả người hầu không được quá năm trăm, quân đội trú cách đó ba mươi dặm, bên ta sẽ có một trăm thám báo giám thị quân đội quý quốc.”
“ Lão phu mong quý quốc có thể hiểu, ánh mắt của Cáp Mật chưa bao giờ nhìn về phía tây, mục tiêu của Cáp Mật chỉ có phương đông và phương nam.”
Cả hai luân phiên sử dụng hai ngôn ngữ, tiếng Đại Tống với Địch Y Tư không thành vấn đề, Hoắc Hiền năm xưa hai lần đi tới Đại Thực càng am hiểu rất nhiều ngôn ngữ.
“ Vậy cũng hi vọng quý quốc hiểu, Thiên Trúc và phương bắc là mục trường của Khách Lạt Hãn ta, Cáp Mật không được can thiệp.” Địch Y Tư nói rất hòa nhã, ý tứ thì dứt khoát:
“ Quy Tư, Yên Kỳ, Vu Điền thuộc sở hữu của Cáp Mật, ngoài nơi đó ra, Cáp Mật không hứng thú với đất đai phương tây.”
“ Ba nơi đó quý quốc đã bỏ hoang mấy năm, không hề phái quan viên tới cai trị, Khách Lạt Hãn đông chinh thế nào cũng phải có thu hoạch chứ.”
Hoắc Hiền mỉm cười không đẩy cuộc tranh luận đi quá xa, hôm nay chỉ thương đàm đề tài hội nghị thôi:” Cáp Mật thực lòng muốn kết tình hữu nghị thông gia với Khách Lạt Hãn, đại vương ta sẽ đưa vương hậu và thế tử cùng tới Yên Kỳ, mong được gặp vương hậu A Y Toa và tiểu công chúa.”
Địch Y Tư nâng chén trà lên:” Đó cũng là điều vương hậu ta mong muốn, hòa bình giữa hai nước nên đời đời duy trì, nếu thế tử quý quốc và tiểu công chúa nước ta thành đôi thanh mai trúc mã thì không thể tốt hơn.”
“ Rất tốt, còn chuyện thương đạo, đại vương ta hi vọng trực tiếp đàm phán với A Đan vương, mong quý quốc chuẩn bị sớm.”
“ Đây là chuyện lớn, Cáp Mật vương cẩn thận thế nào cũng không quá, ta có thể hiểu được, có điều quý quốc luôn có trọng binh đóng giữ ở Lâu Lan thành, đó không phải là thái độ hữu hảo.”
Hoắc Hiền cười:” Xét cuộc chiến lần trước, Cáp Mật có quyền lực bố trí lực lượng vũ trang trên quốc thổ của mình kháng cự địch xâm nhập ...”
Đàm phán quốc sự luôn là cuộc đấu khẩu dằng dai, chỉ có người cực kỳ trầm ổn mới tìm được lạc thú trong đó, còn người sái thoát như Thiết Tâm Nguyên thì tránh xa.
Hoắc Hiền đang làm việc, Thiết Tâm Nguyên không quấy nhiễu, nhất là nhìn ông ta và Địch Y Tư mắt qua mày lại, sợ mình đường đột phá hỏng chuyện tốt của người ta, khiến lão già nổi giận thì không hay.
Ra ngoài đi được vài bước thì thấy Lưu Phân đang đứng dưới một cây thông tuyết ngửa mặt nhìn trời, cô đơn như Khuất Nguyên, loại người này cũng không nên chọc vào.
Ai biết ông ta đang bi phẫn chất vấn trời cao chuyện gì, nếu quấy nhiễu bị biến thành túi trút giận là cái chắc.
“ Đại vương vì sao tránh lão phu như rắn rết?”
Đi đi đường vòng rồi mà không ngờ lão già đó có bản lĩnh mắt nhìn bốn phương tai nghe tám hướng.
“ Không dám quẫy nhiễu tiên sinh suy tư thôi.”
Lão già này năm nay rất bất thường, lên cơn điên đi đào phần mộ của người ta khắp nơi. Hai tháng trước ông ta dựa vào Đường sử, tới một tòa thành nát đào bới, mang về mấy cái bình bát sứt mẻ, cùng với mấy thanh đao thời Đường và hai mộ quang minh khải giáp.
Theo lý mà nói lão già này phải rất cao hứng mới đúng, riêng mười mấy cái xác khô trong viện tử cũng đủ ông ta nghiên cứu, giờ lên cơn gì không rõ.
“ Điển tịch, văn tự, tranh vẽ cho dù là một tấm thẻ trúc cũng không có, càng không phát hiện bóng dáng bia đá, không có những thứ này, làm sao chứng mình với người đời rằng người Hán từng sinh sống ở đây?”
A té ra là thế, Thiết Tâm Nguyên vẫn cẩn thận không tới gần:” Không phải tiên sinh tìm được Quang Minh khải sao?”
“ Người làm sử chú trọng văn tự ...”
Chỉ cần biết bệnh ông ta là tốt rồi, Thiết Tâm Nguyên lại hỏi:” Không biết tiên sinh rốt cuộc muốn gì, chỉ cần yêu cầu hợp lý, bản vương sẽ làm theo.”
“ Để loại chuyện này không tiếp diễn về sau, lão phu muốn khắc bia, thứ bia vĩnh viên không thể phai mờ.”
“ Thì thất lý pha ngoài thành có rồi đó, rất nhiều bia.”
“ Lão phu dự định lên đỉnh Thiên Sơn ... Đại vương, ngài chạy đâu thế?”