Khất Ngộ Bột Bột tuy là người cuồng ngạo, nhưng gặp phải chiến sự rất cẩn thận, trong quân ngũ bao năm, ông ta từng thấy nhiều người tài hoa kiệt suất vì kiêu ngạo mà mà tự bại trận, vì thế ông ta đeo bộ mặt cuồng ngạo, thực chất cẩn thận hơn bất kỳ ai.
Hiện giờ quân Cáp Mật là con nhím, mãnh hổ gặp phải nhím uổng phí một thân sức lực không thể ra tay.
Thế nên ông ta đợi con nhím tự lộ sơ hở, mãnh hổ chỉ cần vả một cái là chết. Đại Thạch thành chính là cái bẫy của Khất Ngột Bột Bột, hai vạn kỵ binh đã sẵn sàng, chỉ đợi Thiết Tâm Nguyên dùng thuốc nổ phá hủy tường thành, khi quân Cáp Mật xông lên chiếm thành là lúc kỵ binh Tây Hạ tràn ra nhấn chìm đối phương, xem giáp chiến thì quân Cáp Mật dùng thuốc nổ thế nào.
Vì thế cho dù tướng sĩ trên thành tổn thất cũng không hề gì, bắt được Thiết Tâm Nguyên là xong hết, toàn bộ Cáp Mật sẽ trong tay hắn.
|"Đánh bại Thiết Tâm Nguyên là chuyện nhỏ, đoạt tài phú Cáp Mật mới là quan trọng!"
Lời Một Tàng Ngoa Bàng dặn dò trước khi đi lần nữa vang lên trong đầu Khất Ngộ Bột Bột.
Mấy năm qua Tây Hạ thiên tai liên miên, năm kia còn hạn hán, năm trước đã thành lũ lụt, rồi nạn châu chấu khắp nơi, năm nay mà không có vài trận tuyết lớn làm chết hết trứng sâu, sang năm thế nào cũng lại thiên tai.
Cho dù là quý tộc vì thiếu cái ăn cái mặc mà chật vật trong mùa đông, bách tính bình dân càng không phải nói.
Tất nhiên Khất Ngộ Bột Bột không phải đang suy nghĩ cho bọn quỷ nghèo sống qua mùa đông như thế nào, ông ta đang nghĩ tới ban thưởng khi công phá Cáp Mật quốc, như thế ông ta sẽ là đại cứu tinh của người Đảng Hạng.
Nhìn Một Tàng Ngoa Bàng quyền lực khuynh đảo chiều đình, ông ta cũng ảo tưởng mình được như thế.
“ Đại trượng phu phải như thế.” Khất Ngộ Bột Bột bất giác nói ra lời trong lòng, sau đó nhìn bốn xung quanh, cả gian phòng trống không, chỉ có một người co ro ở góc tường, ông ta thích nhất bộ dạng ngoan như chim cút này, đi tới bẹo má:” Mai, chỉ mai thôi là mọi chuyện sẽ khác.”
Trát Tây cỗ gắng nặn ra nụ cười cực kỳ khó coi, Khất Ngộ Bột Bột lại thích như thế, bàn tay sần sùi thô ráp luồn qua cổ áo của hắn, sờ soạng lồng ngực, hô hấp gấp gáp một lúc rồi khôi phục bình thường.
“ Khi hoàng hôn xuống chuẩn bị cho ta một bữa cơm thịnh soạn, không cần rượu.”
“ Vâng.” Trát Tây lí nhí đáp lời, đi lùi khỏi phòng.
Năm xưa Trát Tây vào quân doanh Tây Hạ với thân phận võ sĩ, trong cuộc chiến với người Tống, thể hiện được bản lĩnh hơn người. Hắn nghĩ rằng chỉ cần dựa vào dũng mãnh tác chiến có thể tiếp cận quý tộc Tây Hạ, thành quân cờ quan trọng Bổn giáo ở Tây Hạ, vì thế một lần Khất Ngộ Bột Bột bị thương, đích thân hắn băng bó, còn chu đáo chiếu cố.
Thủ pháp trị thương chiến trường mà hắn học được ở Cáp Mật rất có đất dụng võ, dũng sĩ thì Tây Hạ không thiếu, nhưng bản lĩnh này thì hiếm có được một người.
Sau khi Khất Ngộ Bột Bột lành vết thương mời hắn uống một trận thống khoái ... Tỉnh lại liền hồ đồ thành người bên gối của Khất Ngộ Bột Bột.
Trên tường thành truyền tới tiếng nỏ tám trâu, Trát Tây cũng chẳng nhìn một cái, nói với thân binh đội mũ đỏ:” Đại soái muốn một bữa cơm thịnh soạn, không cần rượu.”
Thân binh trơ trơ ra như khúc gỗ.
Trát Tây đề cao giọng, nói lần nữa:” Đại soái muốn một bữa cơm thịnh soạn, không cần rượu.”
Thân binh nhếch môi khinh bỉ:” Hầu hạ đại soái là việc của ngươi, không phải của ta.”
Trát Tây nắm chặt răng nhìn chằm chằm tên thân binh, cuối cùng không dám ra tay, xoay người đi về phía nhà bếp, thân binh nhổ phẹt một bãi nước bọt.
Tới nhà bếp Trát Tây lựa chọn một cái đùi dê béo, dùng đao chặt ra sau đó cho vào nước lạnh đun, chẳng cần gia vị gì hết, khi vớt ra thì rắc ít muối là được.
Cắt nhỏ cái bánh nướng lớn, cẩn thận dùng que sắt xiên qua nướng trên lửa.
Trát Tây ôm gối ngồi thu lu trước bếp, mắt nhìn ngọn lửa đỏ nhảy múa, thất thần cho củi vào.
Khất Ngộ Bột Bột đi ngang qua nhà bếp tới nghị sự đường, nhìn Trát Tây chuyên tâm làm thức ăn thì rất hài lòng.
Trên tường thành quân binh Tây Hạ đang liên tục điều chỉnh nỏ tám trâu bắn ra, nỏ thủ tay cầm thần tí nỏ hô lớn nằm xuống đất, mượn lực hai chân lắp nỏ vào dây cung, sau đó lại một loạt xạ kích nữa.
Lác đác có tên đá của Cáp Mật bắn lên thành, chứng tỏ bọn chúng bị áp chế ngoài tầm bắn.
Hoàng hôn xuống, Khất Ngộ Bột Bột lệnh quân tốt giảm cường độ, giả vờ là không đủ tên đạn, dụ người Cáp Mật tới gần thành trì, như thế khoảng cách kỵ binh đột kích sẽ ngắn hơn.
Lúc đó nắm bắt thời cơ sẽ là chuyện cực kỳ quan trọng.
Mặt trời nghiêng dần về phía núi, thương lượng quân vụ xong Khất Ngột Bộ Bộ chợp mắt một lúc, khi mở mắt ra tinh thần dư dật.
Trát Tây rất vừa vặn mang thịt dê chín bốc khói nghi ngút cùng bốn miếng bánh nước xốp thơm tới, Khất Ngộ Bột Bột ăn ngấu nghiến hết một nửa, sau đó rộng lượng ban phần còn lại.
Gần đây trên người Khất Ngộ Bột Bột bị mẩn ngứa, cực kỳ khó chịu, phải uống một loại dược hoàn đặc biệt mời hóa giải được.
Ông ta bị ám sát vô số lần rồi, nên không bao giờ uống thuốc không rõ lai lịch, càng không ăn đồ ăn chưa kiểm nghiệm, cho nên Trát Tây ngậm dược hoàn vào mồm, sau đó đút cho Khất Ngộ Bột Bột ...
Dược hoàn ngậm trong miệng Trát Tây, dù bên ngoài vang lên tiếng trống trận, Khất Ngột Bột Bột vẫn kiên nhẫn chờ đợi, đến khi Trát Tây hé môi ra đưa tới.
Khất Ngộ Bột Bột thỏa mãn rồi mới buông Trát Tây ra, vỗ mông hắn một cái cười lớn rời đi, Trát Tây ôm cái bô nước tiểu nôn thốc nôn tháo.
Đám võ sĩ mũ đỏ bên ngoài nhìn thấy lắc đầu thương hại, một hán tử đường đường mà thành như thế, nếu là bọn họ đã tự cho mình một đao đi đầu thai rồi.
Lát sau Trát Tây loạng choạng chạy khỏi phòng Khất Ngộ Bột Bột, chạy qua hậu hoa viên tan hoang, tung chân đá cửa, cuối cùng lao thẳng xuống tường thành ... Chỗ đó tường thành xây trên vách núi, rất cao.
“ Thế mới đúng, lão tử mỗi ngày chỉ nhìn thôi đã buồn nôn.” Võ sĩ mũ đỏ thở dài:
Đại soái lúc sủng hạnh Trát Tây còn chẳng bao giờ tránh đám thân vệ bọn họ.
…