Cái bộ dạng chết không đổi của Đồng Tử, Thiết Tâm Nguyên muốn đạp cho hắn một phát:” Thế thì có lợi cho nữ nhân đó quá.”
Đồng Tử ngồi bật dậy, đột nhiên cười như tên ngốc:” Ta nghĩ thông rồi, một tên tiểu tử nghèo như ta làm sao với tới được tiên nữ như nàng, ta chỉ nên cùng Lưu thị sống bình An ở Lâu Lan thành thôi, năm nay lau sậy mọc không tệ, có thể làm giấy rồi.”
“ Do ta muốn sống tốt hơn, nên tới Thanh Hương thành tìm ngươi, gặp phải nàng không phải là kiếp nạn, tổn thất chút tiền tài không sao, chỉ có chút thương tâm.”
“ Hôm nay nếu không phải thấy bộ khoái đi tới, lo bị họ đuổi khỏi thành, ta vẫn trốn ngươi, ta là kẻ không ra gì, Lưu thị tốt với ta, ta cho rằng hiển nhiên, Hách Tư Đề Á lừa ta, ta lại không quên được.”
“ Ha ha ha ...”
Thiết Tâm Nguyên cười phá lên làm lão hán Tây Vực rơi cả dao, mỹ cơ Tây Vực càng ôm nhau sợ hãi nhìn khách nhân cười ngã lăn từ giường gấm xuống ao rượu.
Đồng Tử cũng cười theo, cười xong rơi nước mắt, cuối cùng khóc rống lên.
Hối hận cũng được, khoái hoạt cũng được, dù sao cũng là một trải nghiệm khó quên.
Thiết Tâm Nguyên được hai mỹ cơ đưa đi thay quần áo, thuận tiền bỏ tiền mua cho Đồng Tử một bộ ra dáng con người, xong xuôi khoác vai Đồng Tử:” Đi thôi, ta muốn xem Hách Tư Đề Á rốt cuộc xinh đẹp tới mức nào mà khiến huynh đệ ta thống khổ thành thế này.”
Đồng Tử cảnh giác nhìn Thiết Tâm Nguyên, chân như mọc rễ tại chỗ, không chịu đi.
Thiết Tâm Nguyên đá hắn một cái:” Ta cũng đang vì chuyện nữ nhân mà khốn đốn đây, không hứng thú đi dụ dỗ nữ nhân của ngươi.”
“ Nàng không phải nữ nhân của ta, ta ...” Đồng Tử đỏ mặt:” Ta còn chưa được cầm tay nàng ... Không được cười.”
“ Được, được, không cười ..” Thiết Tâm Nguyên nhịn cười mỏi hàm:” Ta chỉ muốn xem nữ nhân có cái tên này là người thế nào, đây không phải là một cái tên bình thường.”
“ Nói trước, chúng ta chỉ cần lấy về khuôn mẫu, ngươi ít nhiều nên cho nàng chút tiền, hai bọn ta coi như không liên quan. Nếu không tới thẳng chỗ thương cổ mua khuôn mẫu là được, tiền do ta vay ngươi, chỉ cần xưởng dựng lên, ta sẽ sớm có tiền trả.”
Bất kể Đồng Tử cầu khẩn thế nào, van xin thế nào, Thiết Tâm Nguyên vẫn xách cổ hắn đi tới chỗ nữ nhân tên Hách Tư Đề Á.
Thiết Tâm Nguyên nhìn nữ nhân đó, sau đó lại quay sang nhìn Đồng Tử, vì y không thấy da trắng như tuyết, trơn như mỡ đông, dung mạo như tiên nữ ở chỗ nào, ấn tượng duy nhất là cao lớn.
Chẳng lẽ vì nhìn quen tuyệt thế mỹ nữ như Trạch Mã rồi nên thẩm mỹ quan của mình đã quá cao?
“ Dáng vẻ nàng lúc đọc sách rất mê người.” Đồng Tử lại ngây ngất như thằng đần:
Thiết Tâm Nguyên xác định là tìm đúng người rồi, tạm thời đứng sau xem cho rõ tình hình rồi tính.
“ A Đồng Tử cường tráng, ngươi có tiền rồi phải không?” Hách Tư Đề Á nhìn Đồng Tử một thân áo gấm hào hoa, mừng rõ chạy tới nhào vào lòng, rất trực tiếp:
Thiết Tâm Nguyên gãi đầu nhìn Đồng Tử ôm nữ nhân kia, mặt đầy trìu mến, vừa rồi cái tên khóc lóc nói muốn sống với Lưu thị tới răng long đầu bạc đâu rồi.
Thật đáng tiếc.
Nếu như Triệu Uyển và Úy Trì Chước Chước ở đây, ba người kiếm cái bàn gọi ấm trà đĩa bánh ngồi xem, đảm bảo các nàng sẽ thấy chút chuyện trong nhà mình không đáng kể.
“ Ngài chính là vương tử của quốc gia mỹ lệ này sao?”
Thiết Tâm Nguyên chợt nghe thấy giọng Hách Tư Đề Á ngọt ngào vang bên tai mà giật mình, trừng mắt với Đồng Tử.
Còn may tên này chưa nói mình là Cáp Mật vương.
Không cần suy nghĩ gì hết, Thiết Tâm Nguyên xoay người chạy luôn, y có linh cảm rất nhạy bén với rắc rối, tình hình của mình bây giờ không nên chuốc thêm phiền toái nữa, nhất là dính líu tới nữ nhân.
Chuyện của Đồng Tử chưa cần y quản, sẽ có người xử lý ổn thỏa.
Về tới thư phòng vẫn liên tục lắc đầu thở dài.
Đồng Tử hết cứu rồi.
Đó là kết luận đầu tiên của Thiết Tâm Nguyên khi chứng kiến cảnh tượng vừa nãy, thậm chí y đã chuẩn bị tinh thần phải cứu vớt tên ngu xuẩn đó lần nữa.
Khi Úy Trì Chước Chước đong đưa đi qua trước mặt tới lần thứ hai, Thiết Tâm Nguyên cảm thán:” Mỹ sắc hại người.”
Đang kiếm cớ để nói chuyện, Úy Trì Chước Chước lập tức sán tới ai oán nói:” Đại vương nói thiếp à?”
Thiết Tâm Nguyên hậm hực:” Không, ta đang nói bản thân đấy.”
Úy Trì Chước Chước giận dỗi:” Nếu bị thái hậu đánh đòn thiếp tự chịu, không cần đại vương gánh vác, ải này thế nào cũng phải qua, nếu một trận đòn mà có thể mây tan mưa tạnh thì thiếp cam tâm tình nguyện.”
“ Thế mới đúng, chuyện có thể xử lý đơn giản thì đừng làm phức tạp.” Thiết Tâm Nguyên đem cảnh ngộ của Đồng Tử kể lại một lượt:
Úy Trì Chước Chước nghe xong nhíu mày:” Hàng xóm cũ này của đại vương là kẻ ăn đòn mà không nhớ đòn, đại vương kể chuyện này làm gì? Ngài hối hận rồi sao?”
“ Hối hận á? Nàng tưởng rằng trước kia nàng quyến rũ ta à, đánh giá bản thân quá cao rồi, nếu không phải ta muốn làm thịt nàng thì chuyện tối hôm đó thế nào cũng không xảy ra.” Thiết Tâm Nguyên nói rất thật:” Nam nhân ở loại chuyện này rất vô sỉ, ta cũng thế, chiếm được thân thể của nàng rồi liền thấy có lợi lớn, nếu như bất chấp như Đồng Tử cũng là một loại biện pháp, nhưng ta vừa muốn nàng, vừa muốn không phải áy náy với Uyển Nhi ...”
Trong sự sốt ruột và rối rắm của Thiết Tâm Nguyên, Trương ma ma đã tới.
Đọc thư của mẹ tới hai lần, Thiết Tâm Nguyên nhìn Trương ma ma:” Là lỗi của ta, hai mươi roi này do một mình ta nhận.”
Trương ma ma lắc đầu.
Úy Trì Chước Chước hít một hơi nói:” Đại vương, không cần đâu, thiếp thân cũng là người đã từng chịu khổ, hai mươi roi có thể qua được.”
Trương ma ma thi lễ với Thiết Tâm Nguyên rồi dẫn vào Úy Trì Chước Chước đi vào trong phòng, Úy Trì Chước Chước rất ngoan ngoãn nằm xuống ghế, chu đáo chuẩn bị cho Thiết Tâm Nguyên một cái.
Chấp hành mệnh lệnh của thái hậu, Trương ma ma không nói không rằng, hai phó phụ tráng kiện hung thần ác sát cầm roi, nhìn bọn họ làm ướt roi, Thiết Tâm Nguyên mới hiểu, mẹ giận thật, trận đòn này không nhẹ được, lấy khăn ra đưa cho Úy Trì Chước Chước, bảo nàng ngậm vào, tránh cắn phải lưỡi.
Chát!
Ngọn roi mang theo tiếng gió rít quất mạnh lên mông Úy Trì Chước Chước, nàng thét một tiếng đau đớn ngã từ trên ghế xuống, Thiết Tâm Nguyên không nỡ nhìn.
Chát!
Thiết Tâm Nguyên trúng một roi, nhưng không quá đau đi dìu Úy Trì Chước Chước đã đau tới rơi nước mắt lên, nàng vẫn quật cường không nói không rằng, bề nàng về ghế của mình, cả hai đổi vị trị cho nhau.
Chát!
Nằm xuống chỗ của Úy Trì Chước Chước, cơn đau truyền thẳng lên đầu khiến đầu y như muốn nổ tung, vừa rồi Úy Trì Chước Chước không hôn mê là giỏi lắm rồi.
Hành vi phong kiến đại gia trưởng, cho dù là Thiết Tâm Nguyên cũng không thay đổi được, nó là con quái vật thời đại tạo ra, chẳng ai có thể chống lại.