Trên bàn của Triệu Trinh đặt một cái đùi dê muối.
Vương Tiệm dùng dao khe khẽ cạo muối từ đùi dê xuống, phải nói thịt muối của Cáp Mật luôn rất đúng tiêu chuẩn, một cái đùi dê mà cạo xuống được hai cân bốn lạng muối, làm Triệu Uyển ở bên mặt đỏ au.
Triệu Trinh cười khẽ:” Con nhà thương gia thì tính toán thế đấy.
Nói rồi cắt một miếng thịt nhỏ cho vào mồm lâu sau mới nói:” Vị không tệ, chỉ là mặn quá.”
Vương Tiệm lén nhìn Triệu Uyển nói nhỏ:” Lão nô lệnh ngự thiện giám dùng thịt mặn nấu canh, chỉ cần hai miếng nhỏ là canh không cần cho muối nữa, còn có vị thịt đậm đà.”
“ Tam ti sứ nói sao?”
Vương Tiệm khom lưng thi lễ:” Tằng Công Lượng dâng tấu muốn bắt thương nhân phạm pháp Thiết Đản, toàn bộ thịt đều phải nhập kho.”
Triệu Trinh tựa cười tựa không nhìn nữ nhi:” Ý con thế nào.”
Triệu Uyển quỳ xuống lí nhí nói:” Xin phụ hoàng khai ân.”
“ Chẳng trách người đời cứ nói khuê nữ là trộm trong nhà nhạc ông, nhà ta cũng chẳng tránh được.”
“ Nếu chỉ bán thịt muối thì giá quá cao, người Đông Kinh không mua nổi, nếu giảm giá, Cáp Mật sẽ lỗ lớn.”
Triệu Trinh gật gù:” Ừm, có lý, nhà mình thiệt sao bằng để nhà phụ thân thiệt, khuê nữ trẫm suy nghĩ không sai, đầu tiên là lương thực rồi quân giới, giờ là thịt muối, sau này còn có gì nữa? Uyển Nhi, lấy hết ra một lần đi, tránh các ngươi len lén lút khiến trẫm nhìn mà tức giận.”
Triệu Uyển thấy phụ thân tựa hồ giận thật rồi, muốn giải thích vài câu, cắn răng một lúc lấy trong bọc ra một tấm len dạ.
Triệu Trinh vỗ trán thở dài:” Còn có thật đấy à? Đây là cái gì?”
“ Đây là len dạ do lông cừu dệt thành ạ.”
Triệu Trinh sai Vương Tiệm xé thử, sau đó quấn lên tay cảm thụ một chút, gật gù:” Không tệ, rất dày, chắc, nếu may y phục còn ấm hơn cả vải bông, Vương Tiệm truyền y khố chủ giám.”
Vương Tiệm lĩnh mệnh rời đi, Triệu Trinh nằm trên giường gấm, trêu chọc Thiết Hỉ vừa ngủ dậy, không nhìn ra hỉ nộ.
Triệu Uyển thấp thỏm, nàng chỉ sợ phụ hoàng hạ lệnh cấm tuyệt giao dịch thịt muối, như thế thịt ở Cáp Mật chất đống như núi, sẽ rất phiền.
“ Đôi khi trẫm cũng không định đoạt được, đám đại lão trung xu khó chơi ra sao, con không phải không biết, phu quân con còn thua thiệt trong tay họ. Chuyện này trục lợi một chút cũng đành, còn định làm dài hạn, khác nào khiêu chiến trí tuệ và sự kiên nhẫn của đám lão thần đó.”
“ Đừng nói Đại Tống và Cáp Mật hiện giờ là hai quốc gia, cho dù Cáp Mật là một châu phủ của Đại Tống, làm như thế vẫn có ngự sử ngôn quan đàn hặc con, hại người lợi mình sao có thể lâu dài? Đường đường là quốc vương mà điểm này cũng không nhìn rõ?”
Triệu Trinh trách mắng Triệu Uyển một trận, giao Thiết Hỉ cho cung nga bế đi. Triệu Uyển hay nhéo mông Thiết Hỉ cho nó khóc để đánh lạc hướng, hôm nay ông ta không cho khuê nữ cơ hội lợi dụng ngoại tôn nữa.
Triệu Uyển thấy ánh mắt dữ dội của phụ hoàng, cúi đầu xuống:” Phụ hoàng, không có muối thì lợi ích từ thịt muối quá ít.”
“ Ít cũng phải chịu, con nghĩ phụ hoàng thích nộp tuế tệ cho Khiết Đan, Tây Hạ lắm à? Con có biết áo trong của trẫm rách đều đưa hoàng hậu vá, vá lại rách, rách lại vá không?”
Triệu Uyển rơm rớm nước mắt:” Mục dân ngoài thịt chỉ có sữa, mà thuế thì không thể không nộp, Nguyên ca nhi cũng là hết cách.”
“ Hết cách phải nghĩ cách, nếu Cáp Mật không làm được, Đại Tống nhân tài lớp lớp, thế nào cũng nghĩ ra biện pháp.” Triệu Trinh xua tay:” Sẽ không tịch thu thịt muối, nhưng không thể để các ngươi làm tổn hại lợi ích Đại Tống, còn thế nào phải đợi mai lên triều hội. Giờ rời cung hạ lệnh cho đám thuộc hạ lập tức dừng bán thịt muối, đợi trẫm ra chương trình rồi chấp hành.”
Triệu Uyển rầu rĩ rời hoàng cung, đưng ở ngoài cửa cung rất lâu, khi tuyết sắp phủ kín men theo tường cung về nhà.
“ A nương, chuyến này thịt muối của Cáp Mật ta sau này thế nào cũng bị đánh thuế rất nặng.”
Vương Nhu Hoa nghe Triệu Uyển trình bày xong cười lớn:” Mẹ bảo con đi nói thật với bệ hạ không phải vì số thịt muối đó, tuy nó là một khoản thu nhập của Cáp Mật ta, nhưng có hay không cũng không ảnh hưởng gì.”
“ Bò dê tới từ các bộ lạc du mục, bọn họ không phải là con dân của Cáp Mật, chẳng qua là nộp thuế cho chúng ta để được giao dịch, cùng được quân đội Cáp Mật bảo hộ khỏi mã tặc thôi.”
“ Chúng ta không phải là nhà thương cổ, mà là nhà vương hầu, lợi ích này không chảy vào nhà chúng ta, Nguyên ca nhi chỉ giúp bách tính có việc làm, có tiền để thu, con nghĩ nó ngày bận bao việc còn chú ý chút chuyện vặt vãnh này à?”
“ Con nghĩ xem, bách tính không bán thịt cho Đại Tống, họ bán cho Khiết Đan, bán cho người Thổ Phồn trên cao nguyên, vì sao Hoắc tướng quốc lại dẫn dắt bách tính bán cho Đại Tống? Đại Tống vốn không dám mạnh tay với Cáp Mật, vì sợ chúng ta bán vật tư trọng yếu cho nước đối địch với Đại Tống đấy.”
Triệu Uyển há mồm, vừa rồi nàng còn cho rằng nhà mình chiếm lợi của phụ hoàng, nãy giờ phụ hoàng lừa mình sao?
“ Vậy ...”
“ Con nên quan tâm tới quốc sự, nên hiểu nỗi khổ của bách tính, nhưng cũng nên hiểu quốc sự phức tạp, không phải thứ con có thể xen vào được, sau này nên biết giữ chừng mực.”
Nghe tới đó Triệu Uyển nản chí nhũn người ngồi xuống giường, giờ nàng mới hiểu thế nào là người gian ta trá, thế nào là tranh phong triều đường, thế nào là quốc gia giao thiệp.
Nàng thấy người trống rống, bà bà hiền từ quen thuộc giờ trở thành xa lạ.
“ A Nương, con muốn về Cáp Mật, chúng ta có thể xuất phát sớm không?”
Vương Nhu Hoa vỗ má nhi tức:” Sao phải tránh, tương lai con phải làm những việc này, con là vương hậu kia mà. Cứ đúng kế hoạch mà làm, tháng hai chúng ta lên đường.”
“ Còn những ba tháng rưỡi ...” Triệu Uyển rên rỉ:
(*) Móa Triệu Trinh đểu thật, mình cũng bị lừa.