Chiếc váy xa hoa khiến người ta choáng ngợp của Triệu Uyển đoán chừng sau này không có khả năng xuất hiện nữa, vì nó là sản vật nhiều sự trùng hợp tạo thành.
Trước tiên, tiền của Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ, tiêu không ai tiếc, muốn Triệu Trinh bỏ tiền cho khuê nữ chế tác bộ y phục như vậy thì còn khó hơn lên trời.
Chính bản thân Thiết Tâm Nguyên cũng thấy không đáng.
Úy Trì Chước Chước nghe Thiết Tâm Nguyên giải thích, trong lòng vẫn không thoái mái, biết muốn trượng phu làm cho mình bộ y phục như vậy là không thể, chỉ còn cách dựa vào bản thân.
Dù sao đây là chuyện của hai nữ nhân, Thiết Tâm Nguyên không dại xen vào, lúc này chỉ cần được ngủ một giấc, y chẳng thèm quan tâm cái gì hết.
Hai ngày sau Thiết Tâm Nguyên chính thức bước lên Lâu Lan cổ đạo trứ danh.
Đó là con đường đất vàng ngoằn ngoèo, mật đất mấp mô, hai vết xe sâu kéo dài tới xa tít, bánh xe đi vào đó, thậm chí chẳng cần xa phu điều chỉnh phương hướng, lừa ngựa sẽ dẫm lên dấu chân sâu đi tới Lâu Lan.
Trên con đường này cứ năm mươi dặm lại có một dịch trạm lớn của Cáp Mật, thương nhân, đội xe có thể ở lại nghỉ ngơi, thay lừa ngựa, bánh xe.
Mỗi dịch trạm kỳ thực đã thành một khu dân cư nhỏ, ở đây thương nhân có thể tìm thấy mọi thứ mình cần.
Dịch trạm ở Thạch Phong Sơn có thể nói là cái lớn nhất trong số đó, vì sau khi rời nơi này sẽ phải đối diện với sa mạc mênh mông hơn sáu trăm dặm, đây là nơi cuối cùng thương đội có thể thả lỏng trước khi bước vào hành trình gian khổ.
Tiền trang, trà lâu, tửu quán, đổ trường, tạp hóa, mã xa hành đều có hết, quan trọng nhất vẫn là tòa dịch trạm quan phủ màu xám.
Sau khi Thiết Tâm Nguyên tới cư dân ở nơi này bị khống chế, không cho ra ngoài.
Triệu Uyển rất ghét đi đường, nằm trong xe ngủ cả ngày, nếu chẳng phải cuộc hội minh lần này không thể thiếu nàng thì nàng đã chẳng thèm bôn ba như vậy.
Buổi sáng xuất phát từ dịch trạm, mới đi được vài chục dặm nàng đã thấy mệt mỏi, tới nơi là vào căn phòng tốt nhất nghỉ ngơi.
Thiết Tâm Nguyên thì không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để quan sát Cáp Mật, y cưỡi trên mã vương, ngằm nhìn cảnh tượng bên đường, thậm chí còn ngầm đếm số lượng thương đội.
Thạch Phong Sơn không phải là ngọn núi, gọi nó là con dốc cao thì hơn, đứng trên đó có thể thấy hết sa mạc phía dưới, một ngọn thác đổ xuống, vị trí địa lý cực tốt, chẳng trách mà nơi này hết sức tự nhiên hình thành tiểu trấn.
Thiết Tâm Nguyên rất thích cái tiểu trấn tự phát này, cho dù dịch thừa luôn mồm than vãn, vẫn hứng trí đi dạo trong trấn.
“ Đại vương, từ khi kiến lập dịch trạm, nơi này lục tục tới rất nhiều người, mới đầu chỉ mở tửu quán, xa hành, thế rồi Lâu Lan thành xây lên, một năm sau nó liền biến thành tiểu trấn.”
“ Quản lý thế nào?” Thiết Tâm Nguyên nhìn căn nhà xa hoa nhất:
“ Tất nhiên là dịch trạm quản lý ạ, Thạch Phong sơn hoang vắng, không có quan viên trú, chỉ dành do dịch trạm quản lý.”
Thiết Tâm Nguyên co chân đá một phát, dịch thừa khoa trương ôm lấy chân y:” Đổ trưởng do tiểu nhân mở, kỹ viện thì tuyệt đối không liên quan, thuế đều ở trong dịch trạm, tiểu nhân tuyệt đối không mang về nhà một đồng.”
Thiết Tâm Nguyên chẳng tin lời ma quỷ này, song y chẳng phải tới thu thuế, so với chút tiền thuế đó, y càng chú ý tới tiểu trấn tự do phát triển này.
Nước Mỹ xưa kia chính từ cơ sở những tiểu trấn mà tạo thành.
Nay gần như toàn bộ nhân khẩu Cáp Mật đều ở trong tám tòa thành lớn, số còn lại tụ cư bên bờ sông Cáp Mật, nếu nhìn từ trên trời xuống, Cáp Mật chỉ có thành thị lẻ loi.
Giữa các thành thị là khoảng trống lớn.
Tên khốn trước mắt rõ ràng là kẻ rất biết kiếm tiền, chỉ cần nhìn dịch trạm là rõ, nơi này là chỗ đốt tiền xa hoa trên Lâu Lan cổ đạo.
“ Ta không biết ngươi làm thế nào, hai năm sau nếu ta thấy ở đây một huyện thành, loại huyện thành có tường thành ấy, nhân khẩu hai vạn thì ta sẽ phái huyện lệnh tới quản lý, còn trước đó kệ ngươi, miễn đừng để ta nghe thấy ngươi bức hại bách tính là được.”
Khuôn mặt như quả mướp đắng của dịch thừa tức thì tươi tắn hẳn lên, hắn thấy điều kiện đại vương đưa ra quá ưu ái.
Úy Trì Văn lúc này ngồi trong hiệu rèn uống trà thô do thợ rèn mang lên cho nghe lão thợ rèn vừa quai búa keng keng, vừa tán gẫu.
“ Lão bá tay nghề tốt như thế, sao không vào thành kiếm nhiều tiền hơn.”
Lão thợ rèn cười:” Không nhất định, thợ rèn trong thành đa phần làm thứ cầu kỳ, hoa hoét, lão hán chỉ có sức thôi, không làm nổi, càng không muốn làm, nên tới hoang sơn làm vài thứ thô sơ cục mịch.”
Úy Trì Văn chỉ cười nhạt, lão thợ rèn này là người Tống, có vẻ làm ở đây lâu rồi, chứng tỏ là kẻ bị đi đầy, như thế lão ta tám phần không phải người tốt.
Đưa mắt với thị vệ, bọn họ hết sức tự nhiên phân tán ra tìm kiếm, chẳng mấy chốc ném đống đồ sắt trước mặt lão thợ rèn.
Úy Trì Văn nhìn trúng một đôi thiết chùy bát giác đen xì xì, những mũi gai nhọn hoắt lóe hàn quang, hắn nhấc thử, chừng hai mươi cân, ném cho thị vệ.
Thị vệ cầm hai quả chùy gõ vào nhau coong một tiếng, thanh thế kinh người:” Đại nhân, thứ này được đúc ra, nghe tiếng của nó, thuộc hạ đảm bảo, bên trong không hề có khe hở, dù đồ tương tác doanh làm cũng khó tốt hơn.”
Lão thợ rèn có chút hoảng loạn.
Một thị vệ khác nhặt một thanh nhạn linh đao lên, múa một hồi:” Rất vừa tay, sống đao dày chắc, lưỡi đao mỏng lượn cong vừa đủ, bất kể đâm hay chém đều vô cùng thích hợp, thứ này giết người tốt lắm.”
Úy Trì Văn mỉm cười như không có chuyện gì:” Rốt cuộc ông phạm tội gì?”
“ Tự tạo quân giới.” Lão thợ rèn gượng gạo đáp, khi biết xa giá của đại vương hôm nay tới Đại Thạch Sơn, dịch thừa giao cho ông ta việc sửa bánh xe, đã giấu quân giới đi rồi, không ngờ vẫn bị người ta kiếm ra:
Mật Điệp ti giám sát từng cái cây ngọn cỏ ở Cáp Mật, một nơi như Thạch Phong Sơn, làm sao có thể không chú ý cho được?
Mà công tượng tương tác doanh có thói quen đóng dấu lên các sản phẩm của mình.
Dưới tình huống bình thường mà nói, chỉ cần là thứ tốt được mọi người khen ngợi đều xuất phát từ tương tác doanh, nếu có thứ đồ tốt không phải của họ, ngay lập tức tìm hiểu xem sao có thể làm ra được.
Tương tác doanh ỷ vào mình tiền nhiều thế lớn, thông báo với toàn quốc, nếu có người thợ tay nghề tốt hơn họ, làm ra thứ tốt hơn của họ, mang tới tương tác doanh giám định, sẽ được thưởng mười kim tệ.
Lão thợ rèn tay nghề tốt như vậy tất nhiên được tương tác doanh chú ý, thậm chí Phúc Nhi còn mời vào tương tác doanh làm việc.
Nhưng lão thợ rèn này cả đời làm thứ phạm pháp cho người ta, thu nhập lớn, tự do tự tại, nào chịu tới tương tác doanh bị gò ép, buổi chiều còn cảm kích sự coi trọng của tương tác doanh, khi cổng thành đang đóng lại thị lẻn ra ngoài, mai danh ẩn tính tới bây giờ.