Thị nữ đi vào định dọn dẹp thức ăn trên bàn, Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Mấy món ăn này căn bản chưa động tới, dọn làm gì, cứ gọi người tiếp theo tới cho ta.”
Tiếp theo là lão hán râu xồm, thấy đại vương ngồi sẵn bên bàn tiệc đợi mình, cơm nước đã nguội, cứ ngỡ mình tới muộn khiến đại vương chờ đợi, vội vàng quỳ xuống.
Thiết Tâm Nguyên đi nhanh tới dìu lão hán còn cường tráng hơn cả gấu đó lên:” Trời lạnh thế này, lão nhân gia không nên ra ngoài mới đúng, nào nào uống chén rượu ấm ...”
Một mâm cơm chiêu đãi sáu người, ăn mất nửa ngày, Thiết Tâm Nguyên rầu rĩ, cái kiểu ăn uống này mà thành chuyện thường xuyên thì chết quách cho rồi.
Người Cáp Mật cứ thích ăn cơm cùng bàn với đại vương, bắt nguồn từ lúc Thanh Hương cốc sáng nghiệp khó khăn, lương thực chỉ có một chút, đành ăn cơm trong nồi lớn.
Những người từng ăn cơm chung nồi với Thiết Tâm Nguyên khi xưa, chỉ cần chưa chết thì đều ăn trên ngồi chốc rồi, thế là bây giờ đem chuyện ăn cơm cùng đại vương khi xưa thành loại tư lịch và công huân, làm giờ coi được cùng ăn cơm với đại vương là vinh dự tối cao.
Dưới loại không khí đó Thiết Tâm Nguyên sao có thể không thỏa mãn yêu cầu nho nhỏ của thuộc hạ.
Hôm nay sở dĩ có chút mất kiên nhẫn là vì theo thị nữ báo hồ ly cả ngày không ăn không uống rồi, món gà xé phay thích nhất cũng không thèm động tới.
Cuối cùng khi tiễn một người mẹ có công trên đường bỏ chạy còn sinh đôi nam thai, lúc này trời đã xẩm tối.
Vội vội vàng vàng về hậu đường, Thiết Tiểu Muội mắt đỏ hoe dùng thìa đưa thịt tới tận bên miệng hồ ly, ra sức dỗ dành, hồ ly vẫn nằm nguyên trong ổ không nhúc nhích.
Nghe thấy tiếng bước chân, hồ ly chỉ ngẩng đầu lên nhìn một cái.
“ Đại ca, hồ ly vẫn không chịu ăn.”
“ Ừ, ca ca biết rồi.”
Thiết Tâm Nguyên xoa đầu muội tử, ngồi xuống cậy miệng hồ ly ra xem, răng cửa đã rụng hết, nhưng bốn cái răng nanh vẫn còn, không thấy có dấu hiệu viêm lợi, họng hồng hồng khỏe khoắn, chỉ mỗi tội cứ ủ rũ.
Quái thật, Thiết Tâm Nguyên tuy không rành thú ý, nhưng mà chăm sóc hồ ly bao năm cũng có ít nhiều kinh nghiệm, gãi cằm nó, chẳng lẽ ngày tháng cuối cùng của nó sắp tới rồi?
Dù chuẩn bị tâm lý cho chuyện này mấy năm trước, sống mũi không khỏi khỏi cay cay.
Vuốt ve hồ ly một lúc chợt phát hiện nó có vẻ né tránh ánh mắt của mình, Thiết Tâm Nguyên xoay đầu nhìn thẳng vào mắt hồ ly, quả nhiên có sụp ngay mi mắt xuống đóng giả cho chết, lập tức bế lên.
Chỉ thấy dưới người hồ ly dấu cái đùi gà ăn dở, còn có mấy thứ sáng lấp lánh, trong đó có viên lam bảo thạch rất giống thứ y đã tặng cho Úy Trì Chước Chước hôm sinh nhật.
Thiết Tiểu Muội tức tới toàn thân run rẩy, nhảy dựng lên hét vào mặt hồ ly:” Đồ hồ ly thối, hồ ly chết tiệt, làm ta lo lắng suốt cả ngày.”
Hồ ly kêu ư ử rúc đầu vào lòng Thiết Tâm Nguyên, y nửa bực mình nửa buồn cười, dù sao cũng thở phào, an ủi muội tử vài câu rồi bế hồ ly ra hậu hoa viên.
Vừa tới hậu hoa viên hồ ly trượt khỏi lòng Thiết Tâm Nguyên, nó rón rén tới nhà ấm vẫn sáng, len lén nhìn qua khe cửa.
Úy Trì Chước Chước tay khoác giỏ trúc từ nhà ấm đi ra, trong giỏ có rất nhiều rao cỏ củ cải, sắp xếp chỉnh tề, nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên cười:” Hôm nay đại vương ban thưởng không ít rau xanh, thiếp muốn đưa tới chỗ tướng quốc một ít, ông ấy có tuổi rồi, ăn đồ khô không tốt.”
Nói rồi ngồi xuống banh miệng hồ ly:” Sáng nay lén lén lút lút từ phòng ta ra lấy cái gì?”
Hồ ly vùng thoát khỏi ma trảo của Úy Trì Chước Chước, lao thẳng vào nhà ấm, nó thích ở đây, dù sao ở Cáp Mật chỉ chỗ này có đất đai màu xanh.
Thiết Tâm Nguyên lấy viên bảo thạch trả Úy Trì Chước Chước:” Hồi xưa mẹ ta đã dạy dỗ tiệt cái tính xấu này rồi, không hiểu sao giờ lại tái phát.”
Là viên bảo thạch được tặng hôm sinh nhật, Úy Trì Chước Chước trừng mắt với hồ ly một cái, giờ nó là lão thọ tinh của Cáp Mật, dù làm chuyện quá đáng tới mấy cũng không sao:” Mai đại vương đi thăm tướng quốc, cùng uống rượu ăn cơm, đại vương càng nhàn nhã thì bách tính mới càng có dũng khí giết địch.”
“ Đạo lý thì không sai, nhưng nàng đừng tỏ ra hiền huệ như vậy, cẩn thận một chút Triệu Uyển về lột da nàng.”
Úy Trì Chước Chước cười khì:” Vương hậu sắp về rồi, có phải đại vương thấy bất an, có lỗi với vương hậu?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu, đưa tay vén lọn tóc rũ xuống trán Úy Trì Chước Chước:” Ta chỉ thấy có lỗi với nàng.”
Gần đây càng này càng nói dối tới xuất thần nhập hóa rồi, dù sao kết quả cũng tốt, Úy Trì Chước Chước dịu dàng khoác tay y, dựa đầu vào vai, như con chim bé bỏng cần che chở.
Nhưng vấn đề vẫn còn đó, chẳng được giải quyết chút nào, chỉ biết nghe mệnh trời.
Trái ngược với Thiết Tâm Nguyên đang nhàn nhã ở nhà, Hoắc Hiền rất bận rộn, ông già hơn sáu mươi suốt tháng trời luân phiên tọa trấn Cáp Mật thành và Hồ Dương thành.
Nếu chẳng phải Thiết Tâm Nguyên trở về thì không biết trụ nổi bao lâu.
Đại vương khải hoàn trở về với chiến tích huy hoàng, khiến bách tính cho rằng kẻ địch đều là thứ phế vật vô dụng, chỉ cần đại quân ra tay, không cần biết tới bao nhiêu chỉ nạp mạng mà thôi, thế là thương nghiệp cũng dần dần tấp nập trở lại, tất nhiên có hạn chế, vì đây là mùa đông.
Do mùa thua tình hình bất ổn khiến thương mại bị tổn hại, các quốc gia bộ tộc Tây Vực thiếu cái ăn cái mặc, tranh thủ cơ hội cuối cùng đội gió tuyết tới bổ xung nhu yếu phẩm.
Địch Y Tư bị Thiết Tâm Nguyên cảnh cáo xong vội vội vàng vàng về nước.
Chuyện xảy ra ở Đại Thạch thành, Địch Y Tư thấy phải tự mình báo cho A Y Toa thấy, bà ta là người từng trải, chết chóc không dọa được bà ta, bà ta nhìn thấy quá nhiều cái chết rồi, tự mình tạo ra cũng không ít.
Bà ta không sợ không có nghĩa các bộ tộc khác, cảnh tượng như ác mộng kinh khủng đó làm nhiều người rời khỏi Đại Thạch thành như xác chết không hổn.
Trước kia còn mong những bộ tộc này tạo ra vùng đệm giữa Khách Lạt Hãn và Cáp Mật, giờ nguy rồi, bọn họ có khi lại thành tiền quân của Cáp Mật, bà ta sao không nóng lòng cho được.