Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3788 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 149
thịnh nộ!..

❊ ❊ ❊

Như là biết trong lòng nàng đang nghĩ cái gì, Ngô Minh Thanh nhìn nàng một cái, “Nói mọi người mau đi chuẩn bị, chúng ta lập tức rời khỏi nơi này, lưu lại một dội người xóa đi dấu vết.”

Nữ nhân khẽ gật đầu, xoay người rời đi.

Nàng rất tiếc mệnh, chống lại Bạch công tử, nàng không chắc chắn có thể toàn thân trở về.

Mặt của Trang Thư Tình không nâng, giống như đang nhận mệnh, Ngô Minh Thanh đưa cho nàng một bộ đồ che mưa, nàng nhận lấy, tự giác mặc vào.

Ngô Minh Thanh cúi đầu, có chút hứng thú nhìn giày của nàng, “Thủ hạ của Bạch công tử thật có tài.”

“Sự thật là như thế.” Trang Thư Tình ngẩng đầu, khóe miệng hơi nhếch, “Ta cũng không tự mình chuốc khổ.”

“Trang đại phu thức thời nhự vậy, ta sao dám khó xử mỹ nhân.”

Nữ nhân vừa lúc tiến vào, nghe được câu như thế lập tức liền trợn trỏn mắt

Trang Thư Tình cảm thấy thật kỳ lạ, địch ý của người này đối với nàng cũng không nhiều, bọn họ giống như, chỉ muốn nàng bị vây khốn.

“Đi thôi.”

Từ Hội Nguyên Phủ đến kinh đô phải đi qua đường lớn, bọn họ tất nhiên sẽ không ngu ngốc trui đầu vào rọ.

Con đường này không cần phải vào thành nhưng lối đi cực kỳ thuận tiện.

Trang Thư Tình biết, bọn họ biết rõ nàng có thể giao tiếp với động vật, cho dù đi đường vòng cũng không cho nàng cơ hội tiếp xúc với bọn chúng, dọc theo đường đi ngay cả một con vật cũng không tới gần được.

Tuy rằng nói vội, nhưng cũng chỉ có thể kiềm chế xuống.

Nhưng lại có người lúc này không thể kiềm chế được.

Bạch Chiêm đầy người lệ khí, Điền Chân bị hắn nhấc một cước đá đến vách tường, lại bị tường bật ngược trở lại, một đường máu bay giữa không trung.

Ba người khác cũng giống như vậy.

Chân Liêu Tri Quỳnh vốn không trống đỡ được, lúc này lại càng sợ hãi lui về phía sau mấy bước, té ngồi xuống đất.

Trần Nguyên thấy vậy vội giương giọng nói: “Công tử, lúc này tìm Trang tiểu thư quan trọng hơn.”

Bạch Chiêm liếc hắn một cái, không nói gì cả trở về phòng.

Trần Nguyên bị cái trừng mắt của công tử nhà hắn khiến tim giật thót. Không phải sợ, mà là kinh hãi.

Ánh mắt công tử trỗng rống như một cái động không đáy, không hề có bất kì cảm xúc gì. Giống như… bộ dáng khi lão phu nhân vừa qua đời.

Thật sự nguy rồi.

Nếu ý đồ người giật dây là muốn chọc giận công tử, vậy thì chúc mừng, hắn đã làm được, không những thế còn làm rất thành công. Lúc này công tử như muốn gặp thần giết thần, gặp phật giết phật.

Hướng Tả tiến vào, chỉ ra bên ngoài nói, “Đại tổng quản…”

Trần Nguyên nhoáng một cái liền tiến đến cửa, hắn liền biết là chuyện không ổn.

Vì sao Hướng Tả lại đột nhiên thất sắc, kiếm của công tử, chỉ cần mở ra chính là muốn đại khai sát giới!

Hướng Tả, ngươi mang mấy người Bạch phủ đuổi kịp công tử, Nhớ kỹ, mặc kệ là lúc nào bên người công tử nhất định cũng phải có người.

Hướng Tả gật đầu, nhìn về phía Điền Chân, “Còn đi được không?”

Điền Chân lau vết máu khóe miệng gật đầu, hắn đương nhiên muốn đi.

Trang tiểu thư dùng mạng đổi bọn họ, nếu không cứu được người về, hắn sao có thể an tâm.

Trần Nguyên đi về phía Bạch phủ, đột nhiên trong đầu nảy ra một ý niệm, bước chân chuyển hướng liền đi tới Trang gia. Tùy tay nắm lấy một người hỏi, “Con sói kia đâu?”

“Hôm nay hình như không thấy.”

Trần Nguyên cũng không nhiều lời vô nghĩ, hắn lập tức chạy lên núi.

Hắn biết con sói kia gọi Niệm Niệm.

Phía bên kia, Bạch Chiêm đã tới nơi Trang Thư Tình mất tích.

Đống lửa vẫn còn, ngọn lửa nhỏ nhưng chưa tắt.

Trên người bạch Chiêm toàn thân ẩm ướt, mặt không chút biểu tình nhìn chằm chằm đống lửa, đột nhiên tiến lên, xoay người lấy ra một thứ được giấu dưới ghế con.

Đây là… trâm cài hắn tặng cho Thư Tình vào ngày nàng ấy cập kê.

Thiên hạ chỉ có một.

Bạch Chiêm nhìn một lát, bỏ vào trong túi.

Đợi khi tìm được người, hắn sẽ tự tay cài lại cho nàng.

Hướng Tả sắc mặt khó coi tiến đến. “Công tử, người được phái đến kinh nghiệm phong phú, trời lại đang đổ mưa, dấu vết bị xóa sạch sẽ.”

Bạch Chiêm xoay người rời đi.

Hắn không cần tìm được dấu vết của bọn họ, thứ hắn muốn, là mạng của toàn bộ đám người trên kinh đô, giết gần hết bọn họ thì tức khắc sẽ có người nói cho hắn biết, ai dám to gan lớn mật động vào người của hắn.

Đã hai ngày đi đường.

Ngồi trên xe ngựa, Trang Thư tình bị quản rất chặt, cơ hồ là không tìm được bất kì cơ hội nào.

“Sốt ruột sao?”

Ban ngày ban mặt, Ngô Minh Thanh ôm một bình rượu, bộ dáng vô cùng tùy ý.

Trang Thư Tình không trả lời hắn, ngược lại hỏi: “Ngươi không phải là người tiêu sái, cũng không thể giả được bộ dáng tiêu sái kia, tâm sự của Ngô công tử quá nhiều, ánh mắt chính là thứ bán đứng ngươi.”

Tươi cười vẫn luôn treo trên mặt đột nhiên xuất hiện vết rách. Ngô Minh Thanh đang định uống một hớp rượu, nhưng bình rượu này không biết là nên ném hay lại uống một ngụm.

Trang Thư Tình lại như phát hiện ra thứ gì, tiếp tục dâm dao vào lòng hắn.

“Ngô công tử không hẳn thật sự muốn bán mạng, càng như là đang treo giá, có phải hay không?”

Trầm mặc một lát, Ngô Minh Thanh quyết định uống một hơi hết bầu rượu, sau đó ném qua một bên, “Tại sao trang đại phu lại nói như vậy?”

“Ngươi rất hậu đãi ta, không giống như đang đối đãi với con tin.” Trang Thư Tình nở nụ cười, “Đương nhiên, cũng có khả năng là thanh danh Chỉ Cố thật lớn, khiến các ngươi không dám đắc tội với hắn, vì muốn lưu lại cho bản thân một đường lui, không biết, ta đoán đúng khả năng nào.”

“Chỉ Cố.” Ngô Minh Thanh nhìn về phía nàng, “Tên chữ của Bạch công tử sao? Người biết không nhiều, dám gọi hắn như vậy lại càng vô cùng ít, theo ta được biết, ngay cả hoàng thượng củng chỉ gọi tên của Bạch công tử.”

Trang Thư Tình nghiêm cẩn suy nghĩ, “Đại khái hiện tại chỉ có một mình ta gọi hắn như vậy.”

“Cho nên mới có người xuống tay với ngài, tất cả mọi người đều cho rằng ngài chính là điểm yếu của hắn, ta rất hiếu kỳ Trang đại phu cảm thấy như thế nào?”

“Ta cũng thấy như vậy.” nhớ tới nam nhân kia, khuôn mặt Trang Thư Tình có chút nhu hòa, mang theo một chút tươi cười yếu ớt, rất đẹp, “Ta chỉ cảm thấy tiếc nuối bản thân không đủ mạnh mẽ, chưa nói gì đến bảo vệ hắn, ngay cả chính mình cũng không bảo vệ được, nhưng ta tin tưởng, hắn nhất định sẽ có thể bảo hộ ta không xảy ra bất cứ chuyện gì.”

Trang Thư Tình một tay chống má, tầm mắt chuyển về phía nam nhân, “Ngươi có tin không?”

Tin không? Hắn dương nhiên tin! Vì vậy từ đầu đến bây giờ hắn chưa từng dám động vào Trang Thư Tình.

Giống như lời nàng nói, hắn muốn để cho bản thân một đường lui, hắn vẫn muốn đầu nhập vào thủ hạ của Bạch công tử, chỉ là đã mấy năm nay Bạch gia đã không thu người, vì vậy hắn mới không thể không đầu nhập người khác, có một số việc, người khác không làm được, chỉ có Bạch công tử mới có thể.

“Không biết ta có thể hỏi một chút hay không, người phía sau ngươi là ai?”

“Ta không ra sức đã thẹn với chủ tử, nếu còn bán đứng hắn, không khỏi quá mức… Trang đại phu thứ lỗi.”

Đúng là như thể.” Trang Thư Tình cũng không tiếp tục truy vấn, nếu Ngô Minh Thanh thật sự là người bội bạc, nàng ngược lại sẽ phỉ nhổ hắn.

Hai người câu được câu không nói chuyện, Ngô Minh Thanh cũng không uống rượu nữa.

Tới ngày thư ba, mưa vẫn không ngừng, từng giọt tí tách rơi xuống.

Tốc độ đi cũng chậm hơn nhiều.

Xe ngựa bị người bên ngoài gõ mấy cái.

Ngô Minh Thanh nhấc mành xe lên, nữ nhân mấy ngày nay không thấy mặt lúc này lại lộ diện, thanh âm truyền đến, “Mưa càng lúc càng lớn, trước tìm chỗ tránh mưa trước.”

“Được, ngươi cho người tìm một chỗ có thể tranh mưa.”

Trang Thư Tình vén rèm xe nhìn bên ngoài, hình như đi đã lâu nhưng vẫn chưa thấy nhà dân

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »