Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3978 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 180
về núi..

❊ ❊ ❊

Ngày đưa mãnh thú vào thành, Trang Thư Tình không có nhiều thời gian để suy nghĩ kỹ càng, khi đó khi đó nàng chỉ sợ Chỉ Cố chịu thiệt, lo lắng cho thân thể của hắn, trong suy nghĩ chỉ có mong muốn là nhanh chóng nhìn thấy hắn.

Ngày đưa thú rời đi, nàng nguyên bản có thể khiến chúng nó đi trong im lặng, nhưng nàng lại chọn trước giờ ngọ, chứ không phải buổi tối.

Chiếc ghế phù thủy này nàng đã sớm ngồi vững, mặc kệ là lấy phương thức gì đưa chúng nó rời đi thì thanh danh của nàng cũng sẽ không thay đổi, hiện tại nàng cũng không cần len lút.

Trong lòng, nàng cũng cảm thấy bọn chúng có công rất lớn, nhưng thưởng không thể thưởng, tối thiểu thể hiện chúng nó có thể thoải mái rời đi cuộc sống của con người.

Nếu có thể, nên càng hi vọng có thể huyên náo Kinh Đô đưa tiễn bọn chúng rời đi.

Giống như khi đến, Trang Thư Tình ngồi trên lưng con sói lúc trước, là đội ngũ mênh mông cuồn cuộn, không thể nói là chỉnh tề, nhưng có thể coi là ôn định.

Hai bên đường lớn đầy người đứng, nhường ra một con đường lớn, lúc đầu có người hét rất lớn, nhưng lâu dấn không thấy chúng tấn công con người nên đám người cũng tự giác yên tĩnh lại.

Nhân loại và dã thú vốn là thiên địch, giờ khắc này lại hòa bình quỷ dị. dã thú từ ngày ấy vào thành cũng chưa từng tổn thương người vô tội.

Chúng nó có cắn chết người, có ăn thịt người, nhưng tất cả đầu là loạn thần tặc tử, bọn họ đáng chết!

Bọn họ kém chút khiến cho Chu Quốc rung lay sụp đổ, chỉ kém một chút, Chu Quốc không còn những ngày lành, ngược lại, là đám mãnh thú hung hãn này đã giúp bọn họ.

“Nhường nhường, nhường nhường.”

Phía sau đầy chen lên trước khiên những người đúng đầu bắt đầu thấy bất mãn, nhìn thấy tính huống phía sau, tự giác chen qua bên cạnh, còn không quên túm lấy đồng bạn bên người tiến lên.

Hai người nâng theo thịt heo, nhìn cánh tay cơ bắp cùng một thân béo mập, hai người này hắn là mỗ thịt.

Hai người đem thịt đặt trên đất, dao nhỏ sắc bén vung lên đã cắt thịt heo ra thành rất nhiều khối, sau đó ném từng khối từng khối một về phía đoàn thú. “Ăn thịt, ăn thịt, ăn no rồi hãy trở về.”

Thịt đến bên miệng, không có đạo lý nào không ăn, bước chân không ngừng, cúi đầu ngậm lấy miếng thịt, vừa ăn vừa tiếp tục đi về phía trước.

May mắn là hoàng đế chưa quên chúng nó, trước khi đi đã cho người chuẩn bị một số lượng lớn thịt để chúng nó ăn no nê, coi như biểu lộ chút lòng biết ơn, lúc này mới không có tranh đoạt dẫn đến sai lầm.

Trang Thư Tình quay đầu nhìn thoáng qua, thổi một tiếng sáo thật dài, chúng no nghe hiểu, nhất tề gầm lên. Trong lúc nhất thời, kinh đô tràn ngập tiếng thú.

Có lẽ bởi vì tâm mang lòng biết ơn, có lẽ là vì muốn nổi bật, lại có lẽ cảm thấy bản thân nên biểu hiện một chút, càng ngày càng có nhiều người gia nhập đội ngũ đưa thịt.

Trang Thư Tình dứt khoát thả chậm tốc độ, thỏa mãn tư tâm của nhân loại, cũng thỏa mãn cho cái bụng của chúng mãnh thú.

Đổng lão gia tử và lão phu nhân vừa đúng một ngày trở lại Đổng gia.Đoàn người tận mắt thấy một màn như vậy, trong lòng đều phập phòng khó bình ổn.

Bọn họ không phải người khác, không thể ôm tâm tư giúp vui xem một màn này.

Chỉ cần nghĩ đến thời điểm bọn họ không có ở đây, tiểu cô nương trên lưng con sói kia phải căn răng chống đỡ mọi chuyện, sử lý mọi chuyện, nghĩ như vậy trong lòng bọn họ liền cảm thấy chua xót.

Coi chuyện này thành đương nhiên giống như đã quên mất, vị tiểu cô nương thoạt nhìn vô cùng lợi hại kia tới tháng tám này mới đến mười sáu tuổi.

“Chúng ta về trước, ngọ thiên, ngươi hỗ trợ đi nói với Tình nha đầu rằng chúng ta đã trở lại, để nàng đi một chuyến đến ngoại tổ gia.”

“Đã biết, lão gia tử.”

Trang Thư Hàn thu hồi tầm mắt, hắn đột nhiên cảm thấy bản thân có lẽ không nên đến đây mà nên theo tiên sinh ở lại Hội Nguyên Phủ nghiên cứu học vấn, tỷ tỷ khẳng định vẫn luôn lo lắng cho hắn, nhưng ít nhất không cần bận tâm hắn mỗi ngày.

Hắn đưa bản thân đến dưới mi mắt của tỷ tỷ, thỏa mãn ý của chính mình, tỷ tỷ mỗi ngày lại phải bỏ thêm tâm tư lo cho hắn, tỷ tỷ… sẽ càng mệt đi. Trang Thư Tình lúc này chạy tới cửa thành.

Tướng thủ thành đã sớm nhận được tin tức, cửa thành đã dươc mở, nhân thủ đã được phái đi ổn định mọi người ra vào thành, không để bọn họ va chạm với mãnh thú

Trang Thư Tình cười cười gật đầu với vị tướng thủ thành, vỗ vỗ đầu ngân sói, ngân sói hiểu ý, tốc độ mau hơn.

Hai mươi dặm ngoại thành mới có đường lên núi, đoàn mãnh thú hướng về phía trước tiến lên.

Đội ngũ đứng ở chân núi.

Trang Thư Tình ra hiệu cho xe ngựa tiến lên.

Trên xe ngựa có những chiếc bình đựng tro cốt được dán chỉnh tề, bên trên có ghi sói, hổ, báo, sư tử, giữa hai cái bình có một sợi dây buộc lại với nhau.

Trang Thư Tình rời khỏi lưng sói, tiếp nhân hai bỉnh tro cốt Tam tử đưa tới, đem bình ghi chữ sói buộc lên lưng con sói, vỗ vỗ đầu nó, tiếp tục lấy chữ hổ buộc lên lưng con hổ.

Vừa tiếp tục làm vừa nói: “Đây là đồng bạn của các ngươi, mang chúng nó về núi đi, đến địa bàn của các ngươi hãy đào một cái hố, vùi bình này vào sau đó lấp lại, để chúng nó an tâm về với đất.”

“Ta đã đáp ứng sẽ đưa chúng nó trở về, chỉ là hiện tại ta bị nhốt lại không thể thoát được, các ngươi hãy giúp ta hoàn thành.”

“Nếu như chúng nó có con nhỏ thì hãy giúp chúng nuôi dưỡng, đừng khi dễ chúng nó.”

“Chúng nó vì ta mà chết, là ta thiếu chúng nó.”

“Đây là nghiệt của ta…”

Có khoảng chừng ba mươi lọ tro cốt, đối với số người chết đi thì thứ này không tính là nhiều, nhưng Trang Thư Tình không giống người khác nàng từng là thú y, cả đời này nàng cũng sẽ không quên, nàng còn có thể nghe hiểu lời nói của chúng nó, cũng bởi vì như vậy chúng nó mới đồng ý ra sức vì nàng, cũng vì tư tâm của nàng mà mất mạng.

Đối với nàng mà nói, chúng không phải la ba mươi hai con súc sinh, mà là ba mươi hai người đồng bạn.

Có người có thể hiểu thú ngữ như nàng thật là kiếp nạn của chúng thú, Trang Thư Tình tự giễu, trong miệng tràn đầy vị khổ.

“Trở về đi, nên đi thật xa, đừng quay lại tìm ta.”

Mấy con thú gần nàng nhất cọ cọ nàng, lộ ra vẻ không tha.

Niệm Niệm mới sinh ra không lâu đã đi theo nàng, trao đổi với nàng cũng càng thông thuận, không ngừng ngao ô nói với nàng, chúng nó đều thích nàng, không có trách nàng, sinh tồn trong rừng, chỉ cần không cẩn thận sẽ mất mạng, số lượng hàng năm chết đi có rất nhiều, phần lớn là chết bởi địch thủ, nhiều mãnh thú trước giờ luôn coi nhau là kẻ địch lại có thể có thời gian hòa bình chung sống như vậy đã rất khó có được, chúng nó cũng rất trân trọng khoảng thời gian này, chúng nó vẫn sẽ ở chốn cũ, chờ nàng tìm chúng nó chơi đùa…

Mũi Trang Thư Tình chua xót vô cùng, nói không ra lời, chỉ có thể liều mạng gật đầu.

Sau khi chia tay, mấy trăm mãnh thú lục tục về núi, bộ tộc ngân sói đi cuối cùng.

Niệm Niệm và kim hổ muốn ở lại.

Nơi như kinh đô, Trang Thư Tình tất nhiên không đồng ý lưu bọn chúng lại, nhưng cho dù nàng nói như thế nào, thì hai tiểu bất điểm lúc này đã cao hơn rất nhiều, rắn chắc hơn rất nhiều, móng vuốt cũng sắc bén hơn rất nhiều này đều lắc đầu, cuối cùng rất trực tiếp chạy về phía kinh đô.

Trang Thư Tình bất đắc dĩ, chỉ đành mang theo chúng nó, chỉ cần nàng giám sát chặt chẽ một chút là được.

Xe ngựa chạy suốt một đường vào thành, đang định vào cung xử lý mấy chuyện lặt vặt, xe ngựa của Hướng Tả đột ngột liền dừng lại, “Trang tiểu thư, người của Hội Nguyên Phủ tới.”

Nguyên bản có chút mệt mỏi, Trang Thư tình lập tức cao hứng trở lại, “Khi nào thì đến? Người hiện tại đang ở đâu?”

“Ở Đổng phủ.” Hướng Tả dừng một chút, “Lão gia tử và lão phu nhân đều đã trở lại, còn có Trang công tử…”

“Thư Hàn cũng tới? Đệ ấy tới làm gì?” Trang Thư Tình đau đầu không thôi, nàng chỉ hận không thể nhanh chóng đem hắn ném khỏi kinh đô, hắn thế nào còn? “Trực tiếp đi Đổng phủ.”

”Vâng.”

Mạnh bá biết biểu tiểu thư khẳng định sẽ đến nên đã an bày sẵn mọi sự, tự mình đứng ngoài cửa chờ, nhìn thấy xe ngựa dừng lại lập tức liền tiến lên nghênh đón.

Xe ngựa của biểu tiểu thư không có đánh dấu gì, nhưng lại vô cùng dễ nhận ra, dù sao một chiếc siêu xe ngựa được cải tiến như vậy, trong kinh đô cũng không có mấy chiếc, cũng chỉ có biểu tiểu thư ngây thơ thuần khiết đến cái gì cũng không để ý.

“Mạnh bá.”

Mạnh bá cười mị mắt, biểu tiểu thư rất giống tứ tiểu thư, đối với ai cũng đều hiền lành, “Lão thái gia biết ngài sẽ đến, còn đang chờ ngài đó!”

“Trên đường bôn ba mệt mỏi còn chưa đủ sao, ngoại tổ phụ và tổ mẫu hẳn nên nhanh chóng nghỉ ngơi, còn đợi ta làm cái gì.”

“Lão thái gia kỳ thực chính là đau lòng ngài, muốn gặp ngài.” Mạnh bá dẫn người vào trong phòng.

Đại khái bởi vì định hải thần châm của Đổng gia đã trở lại nên Đổng gia thoạt nhìn có sức sống hơn rất nhiều, hạ nhân lui tới trông thấy nàng đều ào ào dừng lại chào.

Bên trong nhà chính, người đã ngồi đầy đủ.

Trang Thư Tình nhìn thấy tam cữu có chút kinh ngạc, lúc này, tam cữu không phải hẳn là nên ở bộ nhân sự sao?

Không đơi nàng hỏi, ĐỔng Minh Dương đã mở miệng giải thích, “Trong nhà có người đưa tin qua, Trương đại nhân và Vệ đại nhân liền đuổi ta về, ta không thể phụ hảo ý bọn họ.”

“Xem ra tam cữu làm việc với bọn họ không sai.’ Trang Thư Tình nở nụ cười, nói xong câu liền tiến lên hành lễ với nhị vị lão nhân.

Không đợi nàng bái xuống, Tuyết ma ma bên cạnh lão phu nhân lập tức đỡ nàng lên.

Lão thái gia thấy nàng gầy đến nỗi khuôn mặt chỉ nhỏ bằng bản tay, mày liền nhíu lại có thể kẹp chết muỗi, “Con tuổi còn nhỏ, đừng quá bận tâm khiến thân thể bị thương.”

Lão phu nhân cũng đau lòng hát đệm, “Lão thái gia nói đúng, đây mới là đại sự, chuyện gì cũng không qua trọng bằng thân thể của mình.”

Trang Thư Tình ôn tồn trấn an nhị lão, “Khoảng thời gian trước phát sinh quá nhiều chuyện, lúc đó không cố hơn được mới phải ra sức như vậy, mấy ngày nay không ốm, hoàng thượng đã ra lệnh cho đầu bếp trong cung nghiên cứu mấy món bồi bổ cho còn, ngài ấy sợ đến lúc Chỉ Cố trở về sẽ không thể giao phó.”

“Còn cười.” Lão phu nhân trừng nàng, “Bộ dạng này của con giống như dân chạy nạn vậy, đây là chuyện của nam nhân, con đi…”

”Nương!”

”Phu nhân!”

Lão thái gia và Đổng Minh Dương nhất tề lên tiếng, lão phu nhân cũng thấy mình nói sai, có chút ngượng ngùng, “Ta không phải có ý kia...”

”Con biết, ngoại tổ mẫu là đau lòng con.” Trang Thư Tình đỡ người ngồi xuống, “Ban đầu nhìn có chút gầy, sau này từ từ bồi bổ lại.”

Lão phu nhân liên tục gật đầu, “Nên bồi bổ lại, trên người phải có chút thịt mới tốt, nghe Tam Nhi nói con không ở trong cung, nếu không về sau con đều về đây dùng bữa tối?”

Nàng cũng muốn a, Trang Thư Tình cười khổ nhưng lúc này có rất nhiều ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào Đổng gia, nếu nàng ngày ngày đều đến đây, không biết còn sẽ bị truyền thành cái dạng gì.

Hiển nhiên,, lão gia tử và Đổng minh Dương hai phụ tử đều hiểu thấu đạo lý này hơn lão phu nhân.

“Nương, Thư Tình có thể tới được thì sẽ tới, nàng ở kinh thành, cách Đổng gia rất gần, còn có thể trốn đi nơi nào.”

“Đúng vậy, ngoại tổ mẫu, con sẽ thường đến.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang