Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3728 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 145
mất trưởng tử..

❊ ❊ ❊

“Hầm rất ẩm ướt, Từ công tử hãy cõng Từ tướng quân lên giường đi.”

“Vâng.”

Từ Khang Thắng và Lưu Xuân Hiền thuần thục phối hợp đỡ người lên giường, dọc theo đường đi bọn họ đã phối hợp không biết bao nhiêu lần.

Đợi đến khi đưa ngươi đến nơi sáng hơn, Trang Thư Tình mới phát hiện tình huống của Từ tướng quân so với đoán trước của nàng còn kém hơn rất nhiều, môi khô nứt, sắc mặt tiều tụy, vài lần gặp mặt đều thầy Từ tướng quân một bộ dạng cao lớn khỏe mạnh, hiện tại như vừa vớt người ra từ trong nước, giống một vị lão nhân đang sắp gần đất xa trời.

Cần thận xem mạch thêm một lần nữa, Trang Thư Tình nhận thấy vấn đề lớn nhất vẫn là độc, nhưng mà bệnh trạng như khó thở không can tâm này.

“Cha là đang uất giận.” Như là biết Trang Thư Tình đang nghĩ cái gì, Từ Khang Thắng mở miệng nói, trong thanh âm dường như mang hết tất cả nhẫn nại vốn có, “Đại ca… đã chết.”

Trang Thư Tình mạnh mẽ ngẩng đầu, miệng giật giật, nhưng không nói được từ nào.

Ba cha con, có thể trở về hai người đã là vạn hạnh, dù sao cũng so với toàn đội đều mất còn tốt hơn rất nhiều, nhưng đối với Từ tướng quân lại không phải như thế, đó là nhi tử hắn dùng tâm bồi dưỡng nhiều năm, là trưởng tử hắn kí thác mọi hi vọng, cho nên đây mới là vết thương trí mạng của hắn.

Từ Khang Thắng tiếp tục nói, “Cha đã sớm tra được chuyện không thích hợp, từ khi người mang đi mười vạn binh mã của Hội Nguyên Phủ đã cảm thấy không thích hợp, nhưng cho dù cảm thấy có gì đó không đúng thì cũng không thể bỏ lại bọn họ mà chỉ lo cho chính mình, vì vậy từ khi ra khỏi Họi Nguyên Phủ cha vừa cẩn thận chu toàn mọi thứ, vừa tìm chứng cứ, nhưng mà cha đã liệu sự sai, những người đó từ khi bắt đầu đã không muốn người còn sống trở về, vừa tra liền tra được bản thân bị trúng độc, cha ăn dược liệu để chống đỡ, đại ca… đại ca mang theo hộ vệ tùy thân mở một đường máu, hai trăm cận vệ chết trận, đại ca cũng…”

Nghĩ đền tình cảnh bản thân từng chứng kiến, Từ Khang Thắng nhịn không được gào khóc, huynh trưởng của hắn liều mình mở đường máu, dù đã sắp kiệt sức vẫn không ngã xuống, còn giúp hắn cản mấy đao.

Cha hộc máu tại trận, dọc theo đường đi vẫn không tỉnh lại.

Khóe mắt Trang Thư Tình cảm thấy cay cay, nàng đã suy nghĩ tới kết cục, nhưng không hề tưởng tượng được quá trình sẽ diễn ra khốc liệt như vậy.

Một hồi lâu sau, Từ Khang Thắng mới buông lỏng xuống.

“Đầu óc ta không nhiều mưu kế như đại ca, nếu dọc đường đi không có Lưu huynh đệ, ta và cha sợ là không thể đào thoát.”

Trải qua lần này, Lưu Xuân Hiền sớm không phải là vị thư sinh yếu đuối trước kia, trên người như cô đọng sinh tử, khiến cho hắn càng thêm kiên cường quyết đoán, thấy Từ Khang Thắng như vậy cũng chỉ có thể vỗ vỗ bả vai của hắn, cũng không nói thêm gì.

“Tình huống của Từ tướng quân y thuật của ta không giúp được, Chỉ Cố, chàng nghĩ biện pháp mang Hạ Trân đến đây, thuật trâm cứu của nàng ấy có thể giúp được một chút.”

Bạch Chiêm liếc mắt nhìn Trần Nguyên, Trần Nguyên hiểu ý, lập tức đi an bày.

Từ Khang Thắng cảm kích nhìn nàng, nguyên bản hắn còn có chút lo lắng Trang đại phu e ngại bọn họ đang bị chu sát nói không chừng bản thân còn bị quấn vào, ít người dưới tình huống như vậy còn có thể bảo trì bình tĩnh.

Trong thời giân chờ đợi, hắn và Xuân Hiện đã thương lương không dưới năm phương pháp khá nhau để ứng đối, nếu người tới không phải Trang đại phu thì sẽ xử lý như thế nào.

Cũng may Trang đại phu thật sự đến.

Trước kia có nghe đưa than sưởi ấm trong ngày thuyết rơi là một hành động vô cùng cảm động lòng người, hiện tại hắn dường như cảm nhận được rồi.

Tình huống Từ Khang Thắng biết được không nhiều, muốn biết rõ ngọn nguồn thì phải chờ Từ tướng quân tỉnh lại.

Bời vì độc không dễ giải như lúc trước nên khi Hạ Trân đến vẫn chưa có được thuốc giải, Trang Thư Tình trước để Hạ Trân trâm cứu cho Từ tướng quân trước.

Nàng kéo Bạch Chiêm ra khỏi phòng, thở ra ngụm khí đã nghẹn hồi lâu, “Cảm giác không tốt lắm.”

Bạch Chiêm nắm chặt lấy tay nàng, nhẹ “Ừm” một tiếng phụ họa, không nói cho nàng việc này sợ là có liền quan đến hắn.

Cho dù có cách hắn thật xa, nhưng một số người vẫn luôn ngóng trông hắn có thể chết mới cam tâm.

Cho tới bây giờ hắn vẫn luôn cảm thấy chướng mắt với vị trí kia,

Bọn họ còn cho rằng hắn giống bọn họ? Trong mắt chỉ chứa được một Chu Quốc nho nhỏ?

”Chỉ Cố, Từ gia như thế nào?”

Bạch Chiêm cầm chặt lấy tay nàng, mấy ngày nay rõ ràng ngủ không được an ổn nhưng vẫn cố chấp kiên trì, quyết ý không muốn để hắn liên lụy vào.

Chỉ là hiện tại sợ là khiến nàng thất vọng rồi.

”Ta sẽ không để bọn họ được đắc thủ.”

Trang Thư Tình nắm lấy tay hắn, “Bọn hắn bỏ công thiết kế như vậy chẳng phải vì muốn bức ta hành động đối kháng với hoàng thượng?”

“Bọn họ đã sớm hành động, động thủ với Từ Công Mậu cũng nằm trong tính toán.”

Lòng Trang Thư Tình bốc lên hàn ý, vì vậy Từ tướng quân chỉ còn chừa lại nửa cái mạng, chết mấy trăm thị vệ và con trai trưởng, tất cả đều chỉ vì Chỉ Cố? Chỉ vì muốn khích chàng ấy ra tay?

“Trừ vị trí kia, bọn họ còn có thể thấy được thứ gì nữa? Chết nhiều người hơn nữa cũng cảm thấy đáng có phải hay không?”

Bạch Chiêm kéo Trang Thư Tình đang tức giận đến phát run vào trong lòng, hoàng gia không có tình cảm, vì vậy hắn mới cách xa chỗ đó, ngay cả kinh đô cũng không ở, thiên hạ rộng lớn, không phải chỉ có một Chu Quốc.

Hắn chưa bao giờ từng vì phụ thân là hoàng đế mà cảm thấy siêu việt, ngược lại còn vì thân phận của hắn mà đã từng có ý nghĩ không muốn nhận thức, rất phiền toái.

Liền như lúc này vậy.

“Giải dược đã làm tốt.” Thanh Dương Tử bưng một chén nước đen tuyền đi đến, nhìn thấy hai người đang ôm nhau liền ‘A’ một tiếng thật dài, năm ngón tay che kín mắt, “Không nên nhìn, không nên nhìn.”

Trang Thư Tình kiếc hắn một cái, tự biết không thể tiếp tục ở trước mặt mọi người thân mật với Chỉ Cố.

Từ Công Mậu tỉnh lại đã là trời tối.

Con trai thứ vui mừng khóc lên, Lưu Xuân Hiền ánh mắt đỏ hồng, Trang đại phu ở đây, Bạch công tử cũng ở đây, xem ra hắn còn sống.

Đầu óc trì độn hồi lâu mới thong thả suy nghĩ, hình ảnh đầu tiên chảy vào đầu là cảnh tượng trưởng tử hy sinh trước lúc hắn ngất đi.

Trang Thư Tình nhìn mặt hắn đột nhiên trắng bệch, hơi thở dồn dập, môi biến sắc liền biết là sự tình không tốt, bước lên phía trước xem mạch, quả nhiên là tức giận công tâm.

“Từ tướng quân, người chết đã chết, người sống vẫn phải sống tiếp, ngài không thể xảy ra chuyện, Từ gia một đại gia tộc vẫn phải chờ ngài gánh vác.”

Dồn dập thở dốc mấy tiếng, Từ tướng quân mới dần dần bình thường trở lại, lão lệ từ khóe mắt chảy xuống.

Trang Thư Tình cảm thấy mũi chua chua, nhưng không biết an ủi nỗi đau mất con của vị lão nhân trước mắt như thế nào.

Cũng may Từ Công Mậu không thất thố bao lâu liền gắng gượng lại.

”Thắng nhi, Xuân Hiền, một đường đến đây làm khó hai ngươi mau đi nghỉ ngơi.”

”Cha...”

Lưu xuân hiền xác nhận, lôi kéo từ Khang Thắng ra ngoài.

Hạ Trân cũng tự giác ra khỏi phòng, đứng ngoài cửa trông chừng.

Trầm mặc một lát, Từ Công Mậu mới mở miệng, “Bọn họ là hướng về phía công tử ngài ra tay.”

Đầu Trang Thư Tình như ông ông lên từng tiếng, thế nhưng… thật sự như vậy, “Bởi vì Từ gia có quan hệ gần với ta, mà ta với Chỉ Cố… cho nên muốn trừ bỏ ngài?”

“Không phải đơn giản như vậy.” Từ Công Mậu giãy dụa muốn ngồi dậy nói. Thanh Dương Tử tiến lên giúp một phen, trong triều ai cũng biết Hội Nguyên Phủ là địa bàn của công tử, không ít người từng can gián hoàng thượng, nhưng hoàng thượng không hề nói tới chuyện gì về công tử, còn thường xuyên ban thưởng rất nhiều thứ cho công tử, vì vậy những người kia cũng càng thêm kiêm kị đề phòng Hội Nguyên Phủ, ngay cả Liệu gia Lão Tứ vì tộc gia ở Hội Nguyên Phủ mà hành động trên triều ngay cả nửa bước cũng khó đi, nhân mạch mấy thập niên của Liễu lão gia tử cũng không có bao nhiêu tác dụng, những người khác càng không cần phải nói.”

Thờ dài một hơi, Từ Công Mậu tiếp tục nói: “Tuy rằng ta không chưởng quản binh quyền nhiều năm, chỉ quản chút binh mã ở Hội Nguyên Phủ, nhưng bọn họ vẫn lo lắng với ta, sợ ta được công tử sở dụng, cho nên mới muốn hành động chặt đi ‘cánh tay’ của ngài.”

Bạch Chiêm vẫn như trước không để ý, “Bọn họ cấu kế với Cúc quốc?”

“Vâng.” Vừa nói đến đây, Từ Công Mậu liền kích động, “Lúc trước binh bại là bởi vì bọn họ cấu kết cho kẻ thù xâm nhập vào, chẳng lẽ bọn họ không biết Cúc Quốc ăn không đủ no hay sao? Hành động dẫn sói vào nhà như vậy sao có thể làm!

“Chỉ cần có thể ngời lên vị trí kia, có cái gì bọn họ không thể làm, ngươi lên kinh đi.” Khóe môi Bạch Chiêm gợi lên độ cong lạnh lùng, “Tất cả người của Từ gia đều đi, trên đường sẽ có kẻ được phái đến, ta sẽ cho người hộ tống bọn họ.”

Từ Công Mậu lập tức hiểu được ý tứ của Bạch công tử, dùng sức gật đầu, “Ta đi.”

”Trần Nguyên, đi an bày.”

”Vâng.”

Bạch Chiêm lúc này mới đưa mắt nhìn về phía Từ Công Mậu, “Người Từ gia ta giúp ngươi chiếu cố, ta sẽ cho ngươi câu trả lời thỏa đáng.”

”Chuyện không liên quan đến công tử, là bọn hắn không chịu được công tử, ta không cầu gì khác, chỉ cầu có thể báo thù huyết hận cho trưởng tử.”

Trang Thư Tình cẩn thận quan sát vẻ mặt Từ Công Mậu, xác định không có mang theo đối hận ý với Chỉ Cố mới lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra, nếu Từ gia đối với chỉ cố hoặc đối với nàng nàng nổi lên khúc mắc, nàng sẽ cảm thấy đáng tiếc.

Nàng khẳng định sẽ đứng bên người Chỉ Cố cho dù Giai Oánh là đệ tử nàng.

Từ gia vô tội, Chỉ Cố sao không vô tội chứ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »