Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3719 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 191
xem mình là nam nhân..

❊ ❊ ❊

Trời, rốt cục trở nên trong.

Trang Thư Tình cũng có thể rút thời gian đi ra ngoài xem tình huống.

Từ khi động đất đến nay đã là năm ngày, nhưng đây mới là lần đầu tiên nàng xuất cung.

đi đến trước nới phát cháo quan sát, sau đó lại đến nơi thái y chẩn bệnh.

Nơi này, do Lưu Cư An phụ trách.

một thân quan phục đã không còn sạch sẽ, nhưng trên mặt vẫn mang theo nụ cười, thái độ làm việc vô cùng đoan chính.

“Lúc trước bản quan đã nói là hắn bị thương đến xương, vết thương này cần phải tĩnh dưỡng, trong khoảng thời gian ngắn nhất định không thể làm việc nặng, nếu như còn lần sau, các ngươi không cần phải đến đây nữa, nếu vị trí xương lại bị lệch… Trang tiểu thư!”

Lưu An Cữ lập tức đứng dậy, nghĩ tới lời vừa rồi của mình, trên mặt nhất thời vừa ngượng ngùng vừa lúng túng.

Trang Thư Tình không hề có ý trách cứ hắn, chỉ nói: “Lời của đại phu mọi người phải nghe theo, đại phusẽ không hại các ngươi, thương gân động cốt, chỉ cần làm không tốt sau này sẽ phải hối hận.”

Trang tiểu thư là ai, trước kia có lẽ còn không có người biết, nhưng sau trận động đất này,không ai làkhông biết.

Thê tử của vị nam nhân trung niên kia kích động không thôi, nam nhân giãy giụa muốn đứng lên lạy xuống, sau khi bị ngăn cản có chút ngượng ngùng xoa xoa tay nói: “Thảo dân cũng không nghị là sẽ gây thêm phiền thoái cho đại nhân, chỉ là một nhà già trẻ lớn bé đều đang chen chúc trong lều, nếu khôngnhanh chóng thu thập lại nhà cửa, một trận mưa trút xuống nữa, người chịu tội sẽ là lão nhân và trẻnhỏ, cho nên thảo dân mới…”

Đầu Lưu An Cư nóng lên, không tiếp tục kiên trì, cũng không ngồi xuống.

Trang Thư Tình lại hỏi nam nhân kia, “hiện tại ngũ quân trong thành không phải đã buông binh khí trùng kiến kinh đô rồi hay sao? không có người đến trợ giúp ngươi?”

“Có, có, bọn họ làm việc vô cùng dụng tâm. Chỉ là thảo dân không thể bởi vì có người hỗ trợ mà ỷ lại ngồi nhìn, vết thương ở chân đã nhẹ hơn rất nhiều người rồi, tiểu dân chúng, không thể cứ như vậy.”

“Phải nghe lời đại phu mới tốt được.” Trang Thư Tình cười cười, không tiếp tục hỏi đến chuyện này.

Rất nhanh, tin tức Trang tiểu thư xuất cung lập tức được lan truyền ra ngoài, cho dù là nàng đi đến chỗ nào cũng có người vừa liếc mắt liền nhận ra được, người quỳ lạy càng lúc càng nhiều, Trang Thư Tình quả thật không chịu nỗi lễ nghi như vậy, dứt khoát đi tới Từ gia.

Phòng ốc Từ gia cơ hồ bị đổ gần hết, phòng chính không có việc gì, tinh thần của Từ phu nhân nay dã tốt lên không ít.

Trang Thư Tình nhanh chóng tiến lên bắt mạch cho nàng, cười nói: “Tích tụ trong lòng của Từ phu nhânđã giảm đi rất nhiều, thân thể càng ngày càng tốt lên.”

“Người từng trải mới có thể nhớ kĩ, người sống vẫn phải tiếp tục sống, lão gia và Binh Nhi, Thắng Nhi chinh chiến bên ngoài, lão thần phải chăm sóc tốt cho cái nhà này, chờ bọn họ khải hoàn trở về.” Lão phu nhân vén vén mái tóc đã nhiễm trắng của mình, nhìn về phía Trang Thư Tình, “Nhưng mà Trang tiểu thư, lão thần thấy cô nương nhìn như đã gầy đi rất nhiều, cô nương chịu trách nhiệm lần thiên tai này, sức khỏe là quan trọng nhất, không thể gục ngã.”

“Ta đã biết, nhọc Từ phu nhân quan tâm.” Trang Thư Tình uống một ngụm trà, “chuyện của Giai Oánh, từ phu nhân chớ có trách ta.”

“Trang tiểu thư đừng nhắc đến lời này, một ngày là thầy, cả đời là thấy, đừng nói là Trang tiểu thư muốn tôi luyện nàng, cho dù khiến nha đầu kia chịu chút đau khổ cũng là vì tốt cho nàng, lão thân khôngphải là người không biết phân biệt.”

Nhìn như là làm chuyện đắc tội với ngươi, nhưng sự tình qua đi, lợi ích nhận được còn lớn hơn rất nhiều so với chút trả giá ấy.

Đây chính là cái lợi khi có một sư phụ tốt, Oánh Nhi, thật sự không cần nàng phải lo lắng.

Trang Thư Tình lại an ủi Từ phu nhân mấy câu liền rời đi.

Cửa lớn Đổng gia so với lần đầu tiên nàng đến không có gì thay đổi, nhưng nàng biết, so sánh với khi đó, Đổng gia bây giờ đã hoàn toàn không gì sánh nổi.

ẩn vệ đã tra rõ, người đứng ra cầm đầu chuyện phát cháo trong đám quan lại chính là ngoại tổ phụ nàng. Việc này do ngoại tổ phụ làm chủ, một chữ nàng cũng chưa từng nói.

“Biểu tiểu thư đến!” Mạnh bá đang đứng chỉ huy người chuyển gạo đến trại phát cháo, nhìn thấy người đến vội vàng đi qua, mồ hôi trên trán hắn cũng không thể che dấu được sự vui vẻ trong mắt hắn.

“Mạnh bá.” Trang tiểu thư đi qua, nắm lấy một bao trong đám bao gạo mở ra quan sát, là gạo cũ trộn với gạo mới.

Mạnh bá vội thay lão gia nói chuyện, “Phát gạo không phải chỉ là một sớm một chiều, lâu như vậy số gạo mới trong kho sắp chống đỡ không được nên mới trộn chút gạo cũ vào, bằng tồn trữ của Đổng gia, phát gạo khoảng hai tháng cũng không thành vấn đề.

“Như vậy là tốt lắm rồi, mọi người mau đi làm đi, ngoại tổ phụ ở chỗ nào?”

“Lúc này hẳn là đang trong thư phòng, biểu tiểu thư có thể tùy thời đến.”

Lúc này Đổng gia đã được thu thập chỉnh tề sạch sẽ, những nơi bị sụp cũng đã được thu dọn, mộtđường đi thằng đến phòng chính, hành lang đến đường đi đến cũng bị sụp một đoạn, nhưng mà đãđược dọn dẹp tốt, có thể đi thẳng qua, không cần phải vòng đường khác.

Vừa đến phòng chính, lão thái thái đang cùng với Lưu thị nói chuyện, hai người vừa giương mắt liền nhìn thấy nàng đang đi đến, vẻ mặt vô cùng cao hứng, bước nhanh đến đón.

“Rốt cục cũng thấy được con, nếu không phải cậu con nói rằng con vẫn còn tốt, ta còn muốn đưa thiếp mời vào cung cầu kiến.”

Lão thái thái kéo người đến trước mặt đánh giá một vòng, nết nhăn trên mặt đều nhún vào nhau, “Hoàng cung không cho con ăn uống hay sao? Mỗi lần gặp mặt liền thấy con gầy đi không ít?”

không đợi Trang Thư Tình giải bày cho ngự thiện phòng hai cầu, lão thái thái liền phân phó con dâu: “Nghiên Nhi, con đi phòng bếp nhìn xem có thứ gì có thể bồi bổ cơ thể, làm nhiều mấy món, Tình Nhi hôm nay sẽ ở lại ăn trưa.”

Lưu thị nào dám ngỗ nghịch mẹ chồng, chỉ là nhẹ giọng nhắc nhở, “Nương, chuyện lần này kinh đô khôngthể thiếu Tình Nhi…”

“không thể thiếu thì nàng cũng cần phải ăn cơm, con mau đi.”

Lưu thị nháy mắt mấy cái cho Trang Thư Tình, ý bảo nàng mau dỗ Từ phu nhân, sau đó nhanh chóng đivề phía phòng bếp.

Trang Thư Tình tiếp lên kéo tay ngoại tổ mẫu nhẹ nhàng nói: “Đều nghe theo ngoại tổ mẫu, hôm nay con ở lại đây dùng cơm, hoàng cung cho dù làm đồ ăn có ngon nhưng cũng không thể thoải mái được bằng ở nhà.”

Lão thái thái lập tức cười giản cả mặt mày, liên tục vô tay nàng gật đầu, “Nếu không phải lão thái gia cứ lải nhải bên tai ta, làm như vậy không thích hợp, ngoại tổ mẫu a, mỗi ngày đều muốn cho người mang cơm đến cho con.”

Nếu thật làm như vậy, mặt của hoàng thượng sẽ bị ném đến một nơi rất xa mà không ai có thể tìm thấy, Trang Thư Tình tưởng tượng đến hình ảnh như vậy, trong lòng có chút xấu xa cười cười, “Ngoại tổ mẫu đừng vì con mà mệt mỏi, thật sự, hoàng thượng còn đang trông chờ con có thể giải quyết được thiên tai lần này, mỗi ngày đều phân phó ngự thư phòng làm rất nhiều đồ ăn bổ dưỡng cho con, nhưng chuyện phải làm thì nhiều quá, nên người liền gầy đi, chờ lần này qua là tốt rồi.”

“Chuyện cứ từng cọc từng cọc xảy đến, làm gì có như con nói, sao có thể xong nhanh chóng như vậy được.” Lão thái thái biết lời này không thể nói quá lớn tiếng, than thở một câu liền dẫn người đi, “Được rồi, ngoại tổ mẫu không ngăn cản con, ai, cũng không biết con như vậy có phải là phúc khí hay khôngnữa.”

Nếu có thể nàng cũng không muốn như vậy a, còn không phải bị buộc sao?

Nàng chỉ có thể làm được đến mức này đã là may mắn rồi, xem lại thì hình như chưa từng có chuyện gì nàng không thu thập được.

“Nếu như Bạch Chiêm dám ghét bỏ con, xem con làm thế nào thu thập hắn, người không có tư cách ghét bỏ con chính là hắn.”

nhẹ đánh tay nàng một cái, lão thái thái sẵn giọng nói: “cô nương gia có thể nói những lời này sao, phải thẹn thùng, phải ý tứ.”

“không có cách nào a, ngoại tổ mẫu, mấy ngài nay con đều coi mình là nam nhân, sắp chuẩn bị quên mất ta cũng là nữ nhân

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »