Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3743 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 144
cầu cứu..

❊ ❊ ❊

“Nương, là đưa cho ngài.”

Từ phu nhân nhanh tay tiếp nhận thư.

Tuy rằng nữ nhi nói muốn đi cầu sư phụ hỗ trợ nàng có ngăn cản, nhưng ngay từ đầu, nàng cũng từng nghĩ tới muốn đi tìm Trang đại phu hỗ trợ.

Trong lòng các nàng đều mong vị nam nhân kia có thể niệm mặt mũi Trang đại phu mà giúp Từ gia một phen.

May mắn đầu óc của nàng còn chưa bị chuyện này làm choáng váng.

Nếu nàng thật sự làm như vậy, sợ là sẽ không có phong thư này.

Vừa mở thư ra, Từ Khang Bình và Từ Giai Oánh hai huynh muồn liền nghiêng đầu qua nhìn.

Cả ba tờ giấy, tuy không đề cập tới một câu muốn hỗ trợ, nhưng lời phân tích này của Trang đại phu so với cái gì cũng đều khiến cho bọn họ cảm kích.

”Đúng, đúng, khẳng định là giống như hoài nghi của sư phụ, cha nhất định còn sống, còn sống.” Tư Giai Oánh vui mừng khóc lên, chỉ cần cha còn sống, nói như vậy trong đó chắc chắn có nội tình lớn, không chừng Từ gia còn sẽ không xảy ra chuyện gì.

”Điều kiện tiên quyết là cha còn sống trở về.” Từ Khang Bình nói, “Nếu cha trốn đi, người sau lưng thao túng hết thảy không biết sẽ phái bao nhiêu người đi tìm hắn, không phải dễ đào thoát như vậy, nương, nhi tử mang người đi tìm cha.”

”Từ gia hiện chỉ còn một nam đinh là con, nếu con cũng đi, nữ tử chúng ta phải làm sao bây giờ? Huống chi hiện tại Từ gia nhất định không thể hành động thiếu suy nghĩ, nói không chừng Từ gia đã sớm bị người khác giám thị, con tìm được cha con không khác nào giúp bọn họ tìm được, không ổn.”

Tâm Từ phu nhân trở nên an ổn, tinh thần cũng trở lại một chút.” Trang đại phu mặc dù không nói rõ,,nhưng nàng nói như vậy chắc chắn là nàng đã nhờ người đi tra xét, thân phận Bạch công tử ta biết, chỉ cần hắn nguyện ý hỗ trợ, so với cả nhà chúng ta hợp lại còn mạnh hơn rất nhiều, Bình Nhi, con an phận một chút cho ta, lớn nhỏ trong nhà đều cần con bảo vệ, con không được đi đâu hết. Nếu cha con và lão đại lão nhị xảy ra chuyện gì, con chính là người duy nhất có thể gánh vác Từ gia, đại gia tộc này chính là trách nhiệm của con, đến lúc đó nếu hoàng thượng thực sự phái người đến bắt chúng ta, dọc theo đường đi cũng phải dựa vào con.”

”Nương. Con biết, con ở nhà, sẽ không đi.”

Từ phu nhân gắt gao nắm chặt ba lá thư mỏng, trước mắt một trận hoảng hốt, nhắm mắt lại áp chế cảm giác hoa mắt và bi thương nổi lên trong lòng, thầm nói với chính mình rằng, hiện tại là lúc sinh tử tồn vong của Từ gia, nàng không thể đánh cược.

Phía bên kia, Trần Nguyên đang chuẩn bị tiến vào bẩm báo với Bạch Chiêm.

”Đến rồi, hiện tại đã có mười chín người trà trộn vào trong thành, thuộc hạ đã cho người tra xét và coi chừng bọn họ.”

Ánh mắt Bạch Chiêm như đang dừng trong hư không, “Có ai trong đó tiếp xúc với Phương Nhạc Sơn hay không?”

”Tạm thời thì không có.”

”Người phái đi vẫn không tìm được bọn họ?”

Trần Nguyên lắc đầu, “Không có tin tức truyền đến, gừng càng già càng cay, nhớ năm đó Từ Công Mậu cũng là nhân vật uy danh bốn phương, hẳn là có chút bản lĩnh.”

Một hồi lâu Bạch Chiêm cũng không nói gì, trần Nguyên cũng không dám động, cho tới bây giờ hắn vẫn không đoán tâm tư của công tử, cũng tận lực không đi đoán

Trà từ nóng chuyển lạnh, Bạch Chiêm mới nói: “Lúc này ai không chịu an phận?”

Thân thủ ở kinh đô đã rút hơn phân nửa, tin tức bên kia đưa đến so với lúc trước ít hơn rất nhiều, thuộc hạ đã đi tra, phát hiện người ra tay là... Trưởng công chúa.”

Bạch Chiêm suy nghĩ một hồi cũng không nhớ ra Trưởng công chúa trông như thế nào. Luận theo tuổi nàng hắn là đã thành thân mới đúng, chẳng lẽ công chúa không xuất giá cũng vì muốn được đến vị trí kia?

Thấy công tử không nói chuyện, Trần Nguyên lại nói: “Thuộc hạ cảm thấy Trưởng công chúa chính là đang ngụy trang.”

”Nga?”

”Nàng không có bản lĩnh kia.”

”Không đầu óc nhưng có dã tâm, không lợi dụng nàng thì lợi dụng ai, tiếp tục tra.”

”Vâng.” Trần Nguyên thuận thế kiến nghị, “Công tử, nhân thủ ở kinh đô quá ít, có phải nên thêm một chút hay không?”

”Hiện tại không phải là thời điểm thêm nhân thủ, chuyện này nói sau.”

Trần Nguyên nghe liền hiểu, lúc này không biết bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm công tử, quả thật không nên làm chuyện gì đưa tới những người kia chú ý.

Mỗi ngày trang Thư Tình vẫn lui tới y quán và Trang gia.

Vì có chuyện trong lòng nên cảm thấy mỗi ngày trôi qua thật sự rất chậm, hồi tưởng cuối năm trước đến đầu tháng ba cũng đã gần nửa năm, mới có cảm giác thời gian qua nhanh một chút.

”Trang đại phu, ngài mau đi xem Ân Nhi.” Dương Trần Hương nhanh chóng tiến vào, bộ dáng không còn nhìn tĩnh dịu dàng như trước.

Trang Thư Tình chỉ cho rằng nàng lo lắng nhi tử, cũng không nghĩ nhiều, vừa đứng dậy tiến ra đón đứa nhỏ vừa nói: “Mấy ngày nay thời tiết chuyển đổi, lạnh hơn bình thường một chút, có phải không chú ý kỹ hay không?”

Dương Trầm Hương nắm lấy tay Trang Thư Tình, lòng bàn tay nàng rất lạnh, ánh mắt thẳng tấp nhìn vào trang Thư Tình, “Đêm qua ta ngủ quá say, đứa nhỏ đá chăn cũng không biết, bây giờ có chút nóng lên, Trang đại phu người xem thử đi.”

Đứa nhỏ không bị sốt!

Trang Thư Tình đột nhiên nhớ tới một chuyện, phu quân của Dương Trầm Hương, đại công tử Lưu Xuân Hiền đã đi theo Từ tướng quân lên chiến trường! Vậy chuyện đứa nhỏ là do Dương Trần Hương nói dối...

”Đúng là có chút nóng, mau vào bên trong kiểm tra một chút.”

Vào bên trong phòng giải phẫu, Dương Trần Hương dồn dập thở dốc, tay đang ốm đứa nhỏ cơ hồ sắp giữa không nổi.

Trang thư Tình nhận lấy đứa nhỏ, nắm lấy cổ tay xem mạch cho bé.

”Ân Nhi không sao, phía sau có người đi theo ta.”

“Có phải có người đưa tin nói phu quân của tỷ trờ về? Hắn có ở cùng với Từ tướng quân không?”

”Có.” Dương Trầm Hương không dám trì hoãn, gấp giọng trả lời: “Ta có một thôn trang ở ngoài thành, lúc đó gả vào Lưu gia cũng không dám đem thôn trang này liệt vào đồ cưới, ở Lưu gia cũng chỉ có mình phu quân biết được, chi phí sinh hoạt bình thường cũng không từ thôn trang kia mang đến, nhưng hôm nay quản sự của thôn trang lại đưa đồ ăn đến, còn mang theo lời nhắn của phu quân, phu quân nói ta đến tìm Trang đại phu, mong Trang đại phu có thể sắp xếp thời gian đến thôn trang một chuyến, nếu có thể làm ơn mang theo Thanh Dương Tử.”

Cuối cùng đợi được!

Người không trở lại kinh đô cũng phải đến!

”Lát nữa tỷ cứ như thường trở về, Hội Nguyên Phủ không giống những noi khác, bọn họ chắc chắn sẽ phải cố kị Chỉ Cố, nếu không phải thời điểm tất yếu thì không thể động thủ, tạm thời tỷ vẫn an toàn.”

Dương trầm hương liên tục gật đầu.

”Tỷ nói cho muội biết thôn trang ở nơi nào.”

”Rất dễ tìm, sau khi ra khỏi thành có hai con dường, muội đi con đường bên trái khỏng hai dặm là đến.” Dừng một chút Dương Trầm Hương lại nói tiếp, “Muội mang theo nhiều người một chút, mặc dù ta không hiểu chuyện bên ngoài nhưng cũng biết được đây không phải chuyện nhỏ, bọn họ đã đi theo ta, nói không chừng cũng sẽ có người đi theo muội.”

”Yên tâm, muội sẽ không cậy mạnh.”

Nám lại một chút, Dương Trầm Hương yên tâm rời khỏi y quán, ngồi xe ngựa trở về Lưu gia.

Trang Thư Tình cũng chỉ ở lại y quán một lát rồi về, bất kì ai cũng không nhìn ra có đó gì không thích hợp.”

Sau khi về nhà nàng đi qua căn nhà đối diện bằng lối đi đã được thông sẵn. Không chút nghĩ ngợi liền hướng về phía căn phòng tối nhất bước đến.

”Đi ra.”

Một hồi sau Thanh Dương Tử mới lộ ra nửa gương mặt, hắn cũng không đi ra, chỉ nói một câu, “Trang tiểu thư, ta đang bận.”

Hắn một thân trải đầy vết máu loang lổ, làm như nàng không nhìn thấy sao? Trang Thư Tình cũng lười vạch trần hắn, “Chuẩn bị một chút, mang theo một số dược liệu cứu mạng, chúng ta phải đi ra ngoài.”

”Ôi, lập tức.” Có việc làm, Thanh Dương Tử lập tức liền hưng phấn.

Sau dó Trang Thư Tình đi tới thư phòng tìm một người khác.

Đã nhiều ngày Chỉ Cố không đi theo nàng, nàng có chút không quen. Nhưng nàng cũng không hỏi nhiều.

Trong thư phòng có bốn người đang ở.

Bạch Chiêm nhìn thấy nàng đến liền có chút cao hứng, nói đúng hơn là vô cùng cao hứng, “Sao lại đến?”

Ba người khác vội vàng hành lễ, “Trang tiểu thư.”

Trang Thư Tình cười với bọn họ, kéo tay áo Bạch Chiêm nói: “Lưu Xuân Hiền và Từ tướng quân đang ở thôn trang ngoài thanh.”

”Ai đưa tin tức tới?”

”Lưu thiếu phu nhân, thôn trang kia là của nàng.”

Bạch Chiêm biết suy nghĩ trong lòng nàng, quay đầu phân phó, “Cho người đi theo.”

”Vâng.”

Sau hai khắc, đoàn người lên một chiếc xe ngựa bình thường đi ra khỏi thành.

Thôn trang quả thật thật rất dễ dàng tìm được.

Liếc mắt nhìn nhìn xung quanh, gần đây không chỉ có một thôn trang, tuy là cách xa nhau nhưng cũng rất an toàn.

Người trong thôn trang rất cẩn thận, đứng sau cửa hỏi người đến là ai.

”Ta họ Trang, đúng hẹn đến đây.”

Cửa lập tức liền được mở ra, Lưu Xuân Hiền trên mặt lúm phún râu đứng ở cửa, nhìn thấy được người, hai mắt liền sáng lên.

”Người ở nơi nào?”

Lưu Xuân Hiền không nói hai lời liền dẫn người vào trong phòng.

Hắn không nói chuyện, Trang Thư Tình cũng không hỏi nhiều, nàng rất sợ hỏi ra sẽ nhận được tin dữ.

Dẫn người đến trước cửa hầm, Lưu Xuân Hiền giải thích nói:: “Hầm đã được chặn bằng đá, nếu có người đến cũng khó vào được.

Trang Thư Tình khẽ gật đầu. Vào thời điểm này có thể nghĩ cách cứu người mà không phải ruồng bỏ, đủ để có thể chứng minh nhân phẩm của nam nhân này rất cao tượng.

”Từ tướng quân, Khang Thắng. Trang đại phu đến.”

Ánh sáng bên trong hầm không tốt, lúc mới đi vào trang Thư Tình nhìn không rõ người ở bên trong. Nhưng lờ mờ vẫn có thể đoán được bên trong chỉ có hai người.

Nhưng tin tức lúc trước nhận được là Từ tướng quân và ba nhi tử bị mất tích.

Trong lòng Trang Thư Tình có dự cảm bất hảo.

Từ Khang Thắng vừa nhìn thấy Trang Thư Tình liền quỳ xuống trước nàng, thanh âm khàn đặc, “Trang đại phu, cầu ngài cứu lấy cha ta, cầu xin ngài cứu lấy cha ta.”

”Đứng lên.”

Dưới thân Từ Công Mậu bị dâm một nhát dao, người đang hôn mê, gò má gầy như mất một lớp da.

Mạch tượng lúc đứt lúc liền, giống như là tùy thời có thể đứt đoạn.

”Cho ta biết tình huống của Từ tướng quân.”

Từ Khang Thắng nhanh chóng đi đến giọng nói khàn khàn: “Cha bị trúng độc, trên người chỉ có một vết thương, miệng vết thương không tính nghiêm trọng, ta đã xử lý qua.”

”Cho nên độc của Từ tướng quân độc không phải tới từ miệng vết thương, mà là có người hạ độc?” Vừa nói xong, Trang Thư Tình vừa ra hiệu cho Thanh Dương Tử tiến đến.

”Đúng, là bọn họ hạ độc cha ta.” Mắt Từ Khang thắng đỏ ngầu như muốn nứt ra, “May mắn trước khi xuất chinh tiểu muội từ chỗ Trang đại phu lấy được khong ít được liệu, nàng nhấn mạnh tất cả đều là thuốc cứu mạng, còn sợ chúng ta dùng không đúng cách nên đã căn dặn rõ ràng, cha lấy một chút dược liệu quan trọng mang bên người, nếu không có những thứ này, cha sợ là không thể chống đỡ được đến khi trở về.”

Thanh Dương Tử lấy một giọt máu ra ngửi ngửi, lập tức liền kinh ngạc lên tiếng, “Là cùng một loại độc giống Ngột Đê.”

”Cũng là loại độc đó sao?”

”Không phải, là một trong số những loại Ngột Đê bị trúng.” Thanh Dương Tử giải thích nói: “Mấy loại độc kia bị hạ cùng lúc sẽ có thể khắc chế lẫn nhau, nhưng chỉ một loại sẽ càng nguy hại đến tính mạng còn người.”

”Ngươi có thể giải được không?”

”Đương nhiên có thể, nhưng mà phương pháp phối thuốc lúc trước không thể dùng, ta cần thời gian cân nhắc.” Không cần Trang Thư Tình thúc dục, hắn lập tức cầm mấy viên thuốc trong hộp ra bỏ vào miệng Từ tướng quân, lúc trước lấy được không ít dược thảo tốt từ chỗ của Trang Thư Tình, ngẫu nhiên hào phóng một lần cũng có thể.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »