Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3820 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 167
có rất nhiều người nguyện ra sức vì hắn..

❊ ❊ ❊

Văn thần võ tướng tách ra làm hai, người người đều so với hôm qua an phận hơn rất nhiều, thái độ cũng rất thành thật.

Có người đi trước là gương, không cần nói gì bọn họ cũng biết Bạch công tử thật sự dám ra tay, hơn nữa con không chút do dự đưa chân đá cái mũ quan của bọn họ xuống.

Nếu là hoàng tử khác, bọn họ còn có thể liên hợp lại ức chế, nhưng đối mặt với Bạch công tử, bọn họ quả thực không dám, bởi vì bọn họ còn không nắm chắc.

Lăn lộn trong quan trường nhiều năm ai mà chả thành tinh, trong tình huống ngay cả nửa điểm nắm chắc cũng không có bọn họ tuyệt sẽ không mạo hiểm rồi phải cởi xuống mũ quan.

Bộ hộ thương thư Lâm Tri đã ở vị trí này mười năm, tóc hoa râm, mặt lúc nào cũng âm trầm như ai nợ hắn, nhất là khi lấy ra một số tiền lớn từ hắn, nhưng nhờ có một người như vậy, mới có thể giúp hoàng đế quản được cái ngân khố kia, khiến Đại Chu miễn cưỡng đứng trong thời đại thịnh thế.

Lúc này, tất cả mọi người không dám lên tiếng, hắn lại không chút nào cố kị, bước ra khỏi hàng nói: “Thần không quản tốt người, hai người của bộ hộ bị bãi chức, lại trong lúc thời điểm cần dùng người, mong công tử cho thần hai người.”

Bạch Chiêm nhớ rõ trong bảy người bị bãi chức, quan lớn nhất chính là Hộ bộ tả hữu thị lang, “Không kéo cấp dưới lên được?”

“Tư lịch không đủ, năng lực làm việc còn phải mài hai năm.”

“Ôn Đức, đem phần danh sách kia cho hắn.”

Ôn Đức khom người, đưa một phần sổ con đến trước mặt Lâm Tri.

Lâm Tri tiếp nhận, mở ra nhìn, bên trong tất cả đều là tên người, phía sau tên cùng viết kỹ càng người này xuất thân ở đâu, quen thuộc cái gì, có tính xấu nào, thích hợp với chức vị gì.

Nếu tất cả tư liệu này đều là thật…

“Có người nào hợp ý Bộ hộ đại nhân?”

Lâm Tri hoàn hồn, áp chế nghi vấn muốn hỏi, quyển sổ này là ai làm, không chút do dự nói: “Có, xin cho lão thần chọn lọc.”

Bạch Chiêm lại nhìn về phía những người khác, “Ta đã sớm nói, Đại Chu không lo không có người dùng. Nếu ai không cần cái mũ quan trên đầu kia, chỉ cần đến Phụng Dương điện báo với Ôn đức một tiếng, Ôn Đức.”

“Có lão nô.”

“Năm người còn thiếu. Ngươi cứ lấy từ đó bổ khuyết qua.”

“Vâng, công tử.” Cung tiễn công tử rồi đi, Ôn Đức mới đứng thẳng thắt lưng, đừng nhìn công tử giống như mọi chuyện đều không quan tâm, thật ra ánh mặt người vô cùng lơi hại, cho nên, chỉ có Lâm thượng thư mới là người duy nhất có quyền lực chọn người cho mình.

Lâm Tri hiển nhiên cũng minh bạch điểm này, trên mặt mặc dù không chút biến hóa, nhưng trong mắt lại gợn lên sóng nhỏ, đến gần Ôn Đức nhỏ giọng hỏi, “Ôn công công, quyển sổ này là ai làm? Tư liệu bên trong toàn bộ là thật?”

Ôn Đức cũng không gạt hắn thanh âm thậm chí có chút lớn, để mọi người chung quanh đều có thể nghe được, “Hồi thượng thư đại nhân, là Trang tiểu thư kiến nghị, công tử phân phó thủ hạ của ngài cùng ẩn vệ đi làm, tuyệt đối là thật.”

Trang tiểu thư là người phương nào bọn họ đều biết, ai có thể đoán được một cô nương gia nhưng trên phương diện này lại có quyền lợi nói chuyện, có thể thấy được, Bạch công tử đối với nàng một mảnh cuồng dại không chỉ là đồn đãi.

“Lão phu cảm thấy biện pháp này có thể áp dụng liệt kê sổ sách.”

“Vâng, ý của thượng thư đại nhân lão nô sẽ bẩm báo cho hoàng thượng.”

Lâm Tri nghe được ra ngụ ý, trên mặt rốt cục hiên lên ý mừng, “Hoàng thượng đã tình? Độc đều đã giải sao?”

“Nhọc thượng thư đại nhân lo lắng, hoàng thượng quả thật đã tỉnh dậy, độc cũng đã giải, nhưng mà Trang tiểu thư nói hoàng thượng không thể lao lực quá sức, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không thể quản sự, về sau có việc gì cứ bẩm báo cho công tử là được.”

Nói xong lời này, Ôn Đức cũng không có những người khác cơ hội đặt câu hỏi, thi lễ với mọi người xong liền khom người rời đi.

Chúng đại thần hai mặt nhìn nhau, ý của hoàng thượng, chẳng lẽ là…

“Lâm đại nhân, ngài thấy thế nào?”

Lâm Tri đem sổ tay vắt chéo sau lưng, Mang theo nhàn nhạt trào phúng quét một vòng, đem sắc mặt mọi người nhìn ở trong mắt. “Ai ngồi được lên vị trí kia, người đó chính là hoàng thượng, cũng là người chúng ta phải trung thành, quản nhiều làm gì, quản hơn nữa các ngươi cũng không thể định đoạt, chuyện gấp, cáo từ.”

Lúc này, Ôn Đức đã trở về hầu hạ bên người hoàng thượng.

Bạch Chiêm vừa trở về liền kéo Trang Thư Tình rời đi dùng điểm tâm sáng, người đến thỉnh an cũng nhanh chóng rời đi, Chu Tri Sâm mang theo toàn ra rời cung, nhưng hoàng hậu lại bị giữ lại.

Trải qua sinh tử hoạn nạn, đế hậu rõ ràng càng thêm thân cận, mọi người đều nhìn ở trong mắt, hoàng hậu không phải loại người khiến người khác chướng mắt, trải qua việc này sau cũng không ai dám lên tiếng.

“Xong nhanh như vậy?” Hoàng đế dựa vào giường chống người nửa ngồi dậy, tinh thần cũng tốt hơn chút.

Ôn Đức xác nhận, cũng trách không được hoàng thượng lại hỏi như thế, trong dĩ vãng mỗi lần hoàng thượng nghị sự đều mất ít nhất hai canh giờ có đôi khi còn không có được kết quả như vậy, đẩy đến đẩy đi, kéo tới một tháng cũng chưa xong.

Công tử tuyệt không cho phép chuyện này phát sinh, không cần công tử nói, chỉ cần là người biết quan sát sắc mặt là có thể đoán được rõ ràng.

Hoàng đế cũng suy nghĩ cẩn thận nguyên do trong đó, hừ cười một tiếng, mang theo chút vui sướng khi người gặp họa, “Nên để bọn họ chịu chút giáo huấn, đừng tưởng rằng Chiêm Nhi sẽ nhẹ nhàng như trẫm.”

Ôn Đức từ trong tay áo lấy ra một phần sổ sách đưa đến trước mặt hoàng thượng mở ra cho hắn xem, “Đây là cuốn sổ công tử nghe theo kiến nghị của Trang tiểu thử mà viết ra, lão thần sao lại một bản, Hộ bộ thượng thư cũng nói biện pháp này vô cùng tốt, có thể dùng để thống kê nhiều thứ.”

Nhìn ra được là vội vàng sao lại, chữ viết rất ngoáy, hoàng đế chỉ lật xem hai trang liền để xuống, như có đăm chiêu nói, “ “Là Trang Thư Tình đề nghị?”

“Vâng, lúc đó lão nô ở đó, chính tai nghe được.”

“Quả là một cô nương thông minh, lá gan cũng lớn.”

Hoàng hậu lưng chén thuốc đến, cười dịu dàng nói, “Nếu như nàng không lớn gan, nô tì cũng còn ai có thể được hoàng thượng nhắc tới, hoàng thượng, nên uống thuốc.”

Hoàng thượng ngửi thấy mùi thuốc, trong miệng liền thấy đắng, nhưng hắn thật không dám không uống, mệnh chung quy là của mình.

Một hơi uống xong hoàng thượng liền ngậm vào mứt quả hoàng hậu đưa tới, run rẩy nói, “Thanh Dương Tử tên kia sẽ không phải lại tăng lượng hoàng liên lên chứ, sao lại đắng như vậy.”

“Thuốc đáng dã tật.” Nhìn ra hoàng thượng có chuyến muốn nói với Ôn Đức, hoàng hậu đem đĩa mứt quả để vào trong tay hắn, cầm bát lui ra ngoài.

“Trẫm thế nhưng vắng vẻ hoàng hậu nhiều năm.” Hoàng đế tự giễu, “Để sủng người muốn lấy tính mạng mình.”

“Gặp chuyện mới có thể biết ai tốt ai xấu.” Ôn Đức không dám nhiều lời trong chuyện này, đổi đề tài nói: “Công tử để lão nô từ trong này tuyển ra năm người thay vào chỗ trống kia,lão nô không dám làm chủ, vẫn là mong hoàng thượng định đoạt.”

“Hắn tin ngươi mới dám giao việc này cho ngươi, ngươi xem rồi tự mình tuyển đi, ngươi luôn không không muốn trộn lẫn với triều thần, còn có thể thiên vị ai được, huống chi những người này không thiếu người xuất thân thế gia, dùng bọn họ cụng tốt.”

Ôn Đức sao đám nhận chuyện này, tròng mắt vừa chuyển liền có chú ý, “Lão nô cảm thấy không bằng để Trang tiểu thư tuyển ánh mắt nàng độc đáo, sẽ có thể nhìn được những phương diện người khác không nhìn thấy.”

”Ý kiến hay.” Hoàng đế vốn có tâm muốn nhìn xem vị cô nương này có bao nhiêu bản lĩnh, ý niệm này vẫn luôn đảo qua đầu hắn từ đêm qua, hiện tại nghe được lời này của Ôn Đức dĩ nhiên là muốn để nàng đề nghị, ý niệm này liền càng lúc càng sâu, hắn cảm thấy bản thân lúc tuyệt vọng thì cái gì cũng có thể thử.

“Ôn Đức, hiện tại người mau đi tìm nàng, để nàng chọn ra năm người.” Cơ thể hắn bây giờ đúng thật là vô cùng suy yếu, suy nghĩ chút chuyện như vậy mà đã muốn mệt đến hôn mê, nếu Chiêm Nhi rời đi, Đại Chu nên giao cho ai?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »