Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3737 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 187
động đất (2)..

❊ ❊ ❊

“Sư phụ.” Hai người giống như tìm được chỗ dựa, hoảng hốt hét lên.

“Hạ mạn.” Người đến Thái Y viện, nói bọn họ phải tận lực đem tất cả những dược liệu có thể dùng được chuyển đến nơi đất trống bên ngoài, hơn nữa phải nghĩ cách để chống mưa cho dược liệu, trời khôngchừng sẽ mưa, tình huống thương vong bên ngoài không biết thế nào, dược liệu cần dùng khi đó chắc chắn sẽ không ít.”

“ vâng.”

Nhìn thấy Kim Quý tiến lại, Trang Thư Tình nói: “Giai Oánh, Tri Quỳnh, hai người xuất cung đi, Kim Đại Nhân, ngươi hãy phái vài người đưa cho họ, dược liệu tất cả các Y Quán trong kinh đô có thể lấy được bao nhiêu đều lấy hết, thời gian không còn nhiều, nếu tiếp tục lại có động đất, phải đến những nơi đất trống ôm người ngồi xổm xuống, nhớ, không thể ở trong phòng thời gian dài.”

Kim Quý gật đầu xác nhận, có chút lo lắng nhìn về phía hai vị đệ tử của Trang Tiểu Thư. Chuyện như vậy, lại để nữ tử đi làm…

Từ Giai Oánh nắm chặt lấy hai tay, nhìn thoáng qua sư muội, hai người dùng sức gật đầu, nàng đã nói, nàng muốn trở nên kiên cường, như vậy, liền bắt đầu từ hôm nay đi.

“đi đi, không sợ, hết thảy đều có ta.”

Giang Hải không biết từ đâu xuất hiện, vào thời điểm này còn dám đi vào điện ôm lấy ghế dựa ra ngoài, đặt xuống phía sau Trang Thư Tình, đỡ nàng ngồi xuống.

Trang Thư Tình nhìn vị hoạn quan ít lời nhưng lại vô cùng chu đáo này, “Giang Hải, ngươi và Ôn Đức đều là người tận tụy, lúc này Ôn Đức không thể rời khỏi hoàng thượng, bây giờ chuyện trong cung ngươi quản lý, hiện tại giúp ta truyền mệnh lệnh ra ngoài, cũng đồng thời đem tình huống bên ngoài lại cho ta.”

“Vâng.”

“Còn chuyện gì nữa không” Trang Thư Tình nhắm mắt lại dùng sức suy nghĩ, Khi động đất cần phải tiêu độc, đúng vậy, những dụng cụ lúc trước dùng để trị bệnh truyền nhiễm vẫn còn đây, không thể trực tiếp uống nước, nếu mặt đất bị ảnh hưởng, nguồn nước sẽ bị ô nhiễm nghiêm trọng, phải cho người đi tìm nguồn nước sạch, còn phải chờ đến khi có số liệu thống kê những người thương vong, mới có thể mau chóng lý được những thi thể, tránh cho dẫn đến ôn dịch.

Ngàn lời vạn chữ, gom lại là một đống phiền toái.

“Kim Đại Nhân, truyền lời cho tứ vệ thống lĩnh, không cần đến xin chỉ thị từ ta, tất cả người trong tứ vệ đều phải phai được phái đi cứu người. Mặt khác, lúc này nếu có người dám nhân cơ hội làm loạn, giết chết tại chỗ.”

Tim đập có chút nhanh, Trang Thư Tình giống như không có chuyện gì, tay đặt ở chỗ vị trí trái tim, trừ Tô Văn ra, những người khác hầu như không có phát hiện hành động trì trệ của nàng, “Nhanh chóng cho người ra roi thúc ngựa truyền tin đến Vệ tướng quân, phòng ngự ngoài kinh đô nhờ hắn trông giữ.”

“Vâng.”

“Thông báo cho các Bộ trong triều, tất cả quan viên ai làm việc nấy, không được phép tự tiện rời khỏi cương vị công tác. Nếu có người làm trái, triệt bỏ chức quan, tùy tội mà xử lý, tuyệt không nương tay.”

“Thái tử điện hạ.”

Chu Tri Tiếu Luôn chú ý nghe mỗi mệnh lệnh của nàng, vừa thấy được gọi lập tức bước đến.

“Dân chúng nhiên bây giờ đang lâm vào hoảng sợ, để đi trấn an dân chúng trong thành, không thể mặc trang phục bây giờ, mau chóng đi thay triều phục của Thái tử, phải để cho dân chúng vừa liếc mắt nhìn lập tức liền nhận ra đệ là ai, để cho bọn họ biết lúc này hoàng thất không vứt bỏ bọn họ. Chu Quốc an bình thì dân chúng mới ấm no hạnh phúc, lúc này, đệ thân là thái tử, đệ phải để cho bọn họ được an tâm.Kim Đại Nhân, ngài đi cùng bảo vệ cho thái tử, phải tận dụng hết nhân lực, tránh mà đi phô trương, Đây là chuyện chỉ có kẻ ngu dốt mới làm.

“Vâng.”

Chu Tri Tiếu căng thẳng uốn lưng, “Trang tỷ tỷ, Đệ Nhất định sẽ không khiến tỉ phải thất vọng.”

“Điều đệ phải làm là không khiến cho dân chúng thất vọng.” Trang Thư Tình nhìn về phía đệ đệ, thanhâm của nàng nghiêm khắc hơn bất cứ lúc nào, “Thư Hàn, đệ phải đi theo bên cạnh Thái tử. Quan sát thế giới bên ngoài sách vở, nhớ kỹ, tận lực không nên đi vào trong nhà, nếu lại có động đất, phải chạy ngay đến chỗ đất trống ôm đầu ngồi xổm xuống, bảo vệ tốt bản thân.”

“Vâng, tỷ tỷ.”

Nàng chẳng những dám đẩy thái tự ra, mà ngay cả đệ đệ duy nhất cũng kéo hắn ra khỏi cánh chim của nàng, người không biết sẽ nghĩ rằng nàng nhẫn tâm, thậm chí có rắp tâm khác, nhưng Tô Văn lại có thể hiểu được khổ tâm của nàng, có một số việc, cho dù vậy nhiều hơn nữa, nói có sâu đến đâu, thì cũngkhông hữu dụng bằng chính mắt nhìn thấy.

Khổ sở hai chữ này, để hình dung cả đời của dân chúng, bọn họ sống trong gian nan, cả đời cũng khôngbằng một bộ trang sức bạc mà những vị quý nhân mua, nhưng tính cách của bọn họ lại cứng cỏi nhất, có dũng khí dám tiến lên, nói trắng ra là vì sống sót, vì sinh tồn, mà những thứ này, thân là thái thái tử vàmột người muốn trở thành quan để tỷ tỷ có được một chỗ dựa vững chắc giống như Thư Hàn, hai người Họ phải tận mắt nhìn thấy.

Tô Văn chắp tay,nói: “Ta sẽ tận lực dạy dỗ bọn họ thành người.”

Nhìn bóng dáng ngày càng đơn bạc của đệ đệ , giọng Trang Thư Tình khàn khàn: “Nhọc Tô tiên sinh lo lắng.”

“Cho dù là ai cũng không thể quan tâm hắn được như ngươi, Chu Quốc có ngươi, là phúc của Chu Quốc.”

Vậy phúc của nàng ở đâu?

Chỉ Cố, sao chàng vẫn chưa trở về!

“Tiểu thư, ngài uống nước đi.” Hạ Trân mang một chén trà đặt vào tay Trang Thư Tình, chén trà vô cùng ấm áp, vừa lúc nhuận giọng.

“Ngươi đi vào?”

Hạ Trân gật đầu, chỉ vào một đống đồ lớn được đặt ở một bên nói: “Cần phải mang chút đồ ăn đồ uống ra ngoài, nếu không sợ rằng sẽ thiếu rất nhiều.”

Đúng rồi, lương thực!

Trang Thư Tình ngẩng đầu nhìn về phía những người đang đứng trong viện, hiện tại người có thể làm được cũng chỉ có người của bạch phủ.

Bên người Thái tử có ẩn vệ bảo hộ, nhưng nàng tín nhiệm nhất, trước sau vẫn là người của Bạch phủ, “Tam tử,ngươi phái vài người đi theo thái tử, không đến lúc cần thiết thì không được xuất hiện.”

Tam Tử không nói hai lời, chọn vài người xuất phát liền ra hiệu cho bọn họ đi theo.

“Còn có một việc ngươi phải tự mình xử lý.”

“Vâng, tiểu thư, ngài nói đi.”

Trang Thư Tình ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời đang dần thay đổi, cơn mưa này, sẽ đổ xuống.

“Ngươi dẫn người, không chế toàn bộ lương thực trong thành, sau động đất, ăn uống là chuyện quan trọng nhất, không thể xảy ra rủi ro về vấn đề này.”

Tham Tử cẩn thận hỏi, “Chỗ của hộ bộ…”

“Lương thực của hộ bộ không cần phải lo, chỉ cần có Lâm Tri thì sẽ không có chuyện lớn xảy ra, những lương thực đó cũng không thể dùng trong chuyện này, chỉ có thể đưa đi tiền tuyến, không thể chặt đứt lương thảo nơi tiền tuyến.”

“Vâng.”

“Còn nữa, thân thể ta có chút không ổn lắm, ngươi gọi tỷ muội Nam Châu Bảo Châu tiến cung hầu hạ ta,nói cho Hướng Tả, dặn hắn phải lưu ý kĩ tình huống ở kinh đô, nếu thời điểm cần phải ra tay, nói hắn tùy cơ ứng biến, nhất định không thể để xảy ra chút sai lầm.”

Tam Tử lúc trước vẫn còn bình tĩnh lúc này lại có chút nóng nảy, “Để thuộc hạ phái thái y tới đây…”

“Ngươi hồ đồ rồi sao, ta chính là đại phu.” Trang Thư Tình không khỏi cười cười, “không có việc gì, chỉ bị chút cảm lạnh, chỉ là thời điểm phát bệnh không đúng, ngươi đi làm đi, chuyện gì cũng không lớn hơn chuyện này.”

Tam Tử trong lóng nhất thời có chút xót xa, nhưng rốt cuộc cũng không nói thêm gì nữa, chỉ là trong lòng suy nghĩ, nếu công tử ở đây, Trang tiểu thư sẽ không cần phải làm việc quá sức, nhưng trong lònghắn lúc này cũng hiểu rõ, lúc này, mọi chuyện không thể thiếu nàng.

Chu Quốc lúc này nếu nhưng cần phải nhờ đến một nữ tử, cũng trách không được công tử chướng mắtkhông cần.

An bày một phen, người trong sân chỉ còn dư lại mấy người, cũng may là rất nhanh Giang Hải liền mang heo người thay vào chỗ rống.

Ôn Đức không thể cách xa hoàng thượng, lúc này hắn đã đem tất cả quyền lợi chuyển cho Giang Hải, hơn nữa còn nói hắn nhắn lại cho Trang tiểu thư, “Ôn công công nói ngài có thể tùy ý điều động ẩn vệ.”

“Tình huống của hoàng thượng thế nào?”

Thái độ của Giang Hải càng cung kính hơn lúc trước, “Nô tài quan sát thấy sắc mặt ngài ấy có chút kém.”

Lúc này có thể tốt mới là kỳ quái, Trang Thư Tình xoa xoa mi tâm, “một hồi nữa sợ là có mưa, phải làm thế nào, ngươi đi xử lý trước đi.”

“Vâng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »