Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3765 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 198
trở về (2)..

❊ ❊ ❊

Hai người cũng không phải người thích thể hiện cảm xúc của mình ra ngoài, nhưng thời khắc này, bởi vì cái ôm này đã được mong đợi đã lâu, hai người đứng ở cửa thật lâu mới tách ra.

Cho dù đã sớm nghe được thông báo, nhưng Ôn Đức và thái tử đều rất thức thời không đến quấy rầy.

Bạch Chiêm nhanh chóng ôm người vào phòng, lúc đã ngồi xuống cũng không muốn buông ra, trực tiếp để nàng ngồi lên đùi.

Thư Tình gầy đi rất nhiều, gò má cũng hóp vào trong, hắn nhìn mà đau lòng, biết rõ nhưng vẫn cố hỏi tại sao lại gầy đi nhiều như vậy, nếu không phải vì muốn hắn không cần lo trước lo sau quá nhiều chuyện, nàng cũng không cần phải lấy thân phận nữ tử để gánh vác nhiều chuyện như vậy.

Nàng không phải họ Chu, nàng cũng chưa được cưới vào cửa, chỉ vì hắn.

Thư Tình như vậy, hắn còn hận không thể mang những thứ tốt nhất trên đời hai tay dâng đến trước mặt nàng, vậy mà đám tôm tép nhãi nhép kia lại dám đụng vào người của hắn, lúc trước là hắn nhân từ.

Vừa tiến vào Trung Nguyên, hắn liền nhận được tin tức, khi biết Trang trạch Lương được phong tước ở địch quốc, cho dù lúc đó hắn hận không thể chắp cánh bay về cũng cố gắng nhịn xuống, đi thẳng đến tiền tuyến.

Thực cho rằng đã ở địch quốc là sẽ an toàn sao? nói một người địch vạn mã đúng là vô cùng khoa trương, nhưng đi bắt đám người kia cũng không cần phải tốn nhiều sức như vậy.

“Còn chưa ăn cơm sao? Nam Châu Bảo Châu, đi chuẩn bị đi.”

“Vâng.”

Bạch Chiêm ôm nàng không buông tay. Trang Thư Tình bắt lấy đôi tay đang vòng trên bụng mình để xem mạch của hắn, mạch tượng đập mạnh mẽ tràn đầy sức sống khiến nàng triệt để yên lòng.

“Đột phá có dễ không?” Trang Thư Tình nhìn hắn, trên thực tế, sau khi hai người tách ra mấy tháng mới gặp lại, ban đầu kích động trôi qua, bầu không khí trầm mặc khiến nàng có chút ngại ngùng không biết làm sao, liền hỏi đến một đề tài không quá trọng tâm.

Bạch Chiêm tựa đầu lên vai nàng, tư thế này khiến cho hắn vô cùng thoải mái, “không khó, chỉ là mất chút thời gian tìm được bộ lạc kia.”

“Bọn họ có yêu cầu gì không?”

Nhìn đi, đây chính là người hắn nhìn trúng, cho tới bây giờ nàng vẫn luôn biết trên đời này không có chuyện gì có thể cho không. “Đưa cho bọn họ chút trà bánh, ừm, còn có đồ sứ.”

Mấy tháng nay giám quốc, nhãn giới của Trang Thư Tình đã không thể so sánh với trước, nàng sẽ khôngcho rằng chỉ cố sẽ chỉ đưa những thứ đơn giản như vậy cho bọn họ, sợ là sẽ có giao dịch gì đó, chỉ cố lợi hại như vậy, có thể chỉ điểm cho hắn đột phá chắc chắn không phải là người bình thường. Có một số người, trời sinh đã là người nắm quyền, không cần phải tận lực để bố trí kế hoạch, thứ bọn họ muốn bọn họ chắc chắn sẽ có được hết thảy.

Nếu chỉ Cố có dã tâm, thế chân vạc của tam quốc Trung nguyên nhất định sẽ bị đánh vỡ

Nhưng đáng tiếc, ở phương diện này cho đến nay hắn chưa từng có dã tâm.

Bạch chiêm ngay cả dùng bữa cũng ôm lấy người, bản thân ăn một miếng, lại đút cho nàng một miếng, chứng biếng ăn vào mùa hè của Trang Thư Tình giống như đều biến mất, mỗi lần ăn một miếng nàng đều cảm thấy vô cùng ngon.

Sau khi ăn xong, Bạch Chiêm vẫn không muốn buông tay, cố ý ôm chặt lấy người.

Ôn Đức đứng ở chỗ dễ thấy nhất bên ngoài, đi qua đi lại vài cái để nhắc nhở cho hai người biết sự tồn tại của hắn. Bạch Chiêm không nhìn, trang Thư Tình lại không thể làm như không thấy.

“Ôn Đức tới tất nhiên là ý của hoàng thượng, làm một vị phụ thân, quan tâm nhi tử cũng là điều đương nhiên, chàng đi thỉnh an hoàng thượng đi.”

“không vội."

“Chàng đến chỗ hoàng thượng một chuyến, ta xem xong đống sổ con này, chờ chàng trở lại chúng ta cùng về nhà.”

Bạch Chiêm cân nhắc một chút, rốt cuộc cũng buông lỏng tay ra. “Nàng nghỉ một lát, mấy cuốn sổ này dù không xem thì Chu Quốc cũng không mất được.”

“Vừa trờ về đã nói lời này.” Trong mắt Trang Thư tình tràn đầy ý cười, mặt mày ủ dột bởi vì mệt mỏi bời vì Bạch Chiêm trở về mà đã tán đi rất nhiều, “Mau đi đi, hoàng thượng vẫn một mực lo lắng cho chàng.”

Bạch Chiêm nhìn nàng một hồi, tinh thân căng thẳng mệt mỏi vì ngày đêm bôn ba trở về, khi thấy mộtnụ cười của nàng tất cả đều trở nên vô cùng đáng giá, hắn khẩn cấp muốn trở về bên cạnh nàng như vậy, ở một khắc kia nàng nhào vào trong lòng hắn, hắn liền xác nhận tưởng niệm của nàng cũng không ý hơn hắn.

đã trở lại, thật tốt.

Sờ sờ mặt nàng, Bạch Chiêm đứng dậy rời đi.

Trang Thư Tình trừng mắt nhìn theo bóng dáng hắn, vừa rồi nàng coi như đã bị khinh bạc sao? Nhưng vì sao người bị khinh bạc là nàng lại còn cảm thấy cao hứng như vậy? Quả thật là nhớ hắn đến điên rồi.

Ngoài phòng, gương mặt Tam tử vô cùng vui vẻ nhìn công tử, mấy tháng qua lo lắng rốt cuộc cũng buông xuống. Chu Tru Tiếu cũng chờ ở bên ngoài, nhìn thấy Bạch Chiêm bước ra liền tiến lên phía trước cúi chào, “Bạch ca ca.”

Bạch Chiêm vừa liếc mắt liền thấy Chu Tri tiếu đã thay đổi vô cùng nhiều, bàn tay sáu ngón nay đã trở lại bình thường, hơn nữa cách ăn mặc của hắn cũng không phải thứ dành cho một vị hoàng tử bình thường, không cần ai nói hắn cũng biết thế cục hiện tại đã như thế nào.

Xem ra, người Thư Tình lựa chọn là hắn.

hắn không quan tâm ai là người ngồi ở vị trí kia, hắn chỉ quan tâm người đó sau khi ngồi lên vị trí đó sẽtồn tại mấy phần kiêng kị đối với Thư Tình và hắn hay không, một khi trong lòng đã chôn xuống một hạt giống, về sau nhất định sẽ không được sống yên ổn.

Cũng may Chu tri Tiếu hiện tại thoạt nhìn không tệ, trong mắt hắn không có những thứ âm trầm khôngnên có, ừm, cũng có thể là bởi vì Thư Tình dạy dỗ tốt.

"không sai."

Bỏ lại hai chữ không đầu không đuôi, Bạch Chiêm liền đi về phía chủ điện.

Chu Tri Tiếu đứng tại chỗ ‘a’ một tiếng.

hắn nghĩ rằng hắn nhất định là đã thật sự tiến bộ rất nhiều nên mới có thể được một tiếng khen ngợi này của Bạch đại ca, ừm, từ hôm nay, sau khi trở về mỗi ngày đều phải xem sách nữa canh giờ.

trên long sàn, hoàng đế đang ngẩng cổ nhìn về phía cửa, sau khi nghe thấy tiếng bước chân liền ho nhẹmột tiếng ngồi thẳng người, chỉ là trong mắt hắn vẫn mang theo vui vẻ và chờ mong.

Quốc gia yên ổn, nhi tử cũng khỏe mạnh trở về, không có tin tức nào tốt hơn nữa.

Ở trong mắt phụ thân, nhi tử này của hắn vẫn cao lớn rắn rỏi như trước, thái độ vẫn kiêu ngạo đi thẳng tới bên giường không để ý đến nghi thức, cho đến khi ngồi xuống bên giường mới gọi một tiếng phụ thân.

Thái độ rõ ràng là cực kì xấu, nhưng hoàng đế lại cảm thấy cao hứng, ánh mắt cũng cười thành mộtđường nhỏ.

“Đều tốt lắm?”

“đã tốt lắm.” một chữ dư thừa cũng không chịu nói, bạch Chiêm đi thẳng vào vấn đề, “Chuyện Trang Trạch Lương phản quốc đưa Thư Tình xử lý không quá tốt, phụ thân tính toán như thế nào?”

Hoàng đế trừng mắt nhìn hắn, ngay cả một câu ân cần hỏi thăm lão già này cũng không thèo nói, con dâu lại nửa phần cũng không thể chậm trễ, “hiện tại mọi chuyện ta đều mặc kệ, hỏi ta thì có tác dụng gì, Thư Tình…”

Vón định nói Thư Tình muốn làm như thế nào thì cứ làm như thế đó, nhưng nghĩ đến tình cảnh hiện tại của nàng liền biết là lời này không nói được, hoàng đế thở dài, nói: “hiện tại không biết bao nhiêu người nhìn chằm chằm nàng, việc này nàng làm như thể nào cũng không thỏa, chỉ có thể bỏ mặc lời đồn càng truyền càng lớn, nếu con đã trở lại, thì con đi xử lý đi, dù sao danh vọng Bạch công tử của còn vẫn còn dùng được tốt, người hiểu chuyện cũng sẽ không đem chuyện này đặt chung với Thư Tình.”

“Con vốn đã có tính toán như vậy.”

“Vậy ngươi còn hỏi ta!”

“Con chỉ muốn biết thái độ của phụ thân sẽ như thế nào, nếu Thư tình làm nhiều chuyện như vậy vẫnkhông thể nhận được sự duy trì của phụ thân, con sẽ cảm thấy nàng trả giá như vậy là không đáng.” Sau đó sẽ gây thêm một số chuyện khiến cho ngài càng thêm không vui vẻ.

“hiện tại có không ít người thay nàng cảm thấy không đáng.” Hoàng đế nở nụ cười nói một câu, “Tính ngày thì cũng đến lúc nàng hết thời gian để tang mẫu thân rồi, ngươi nhanh chóng cưới nàng vào cửa đi, vị trí kia không thể cho nàng, vậy cho nàng một buổi lễ thật long trọng cũng hợp với quy củ.”

Bạch Chiêm vô cùng nghiêm cẩn suy nghĩ, “Ôn Đức, cho người đi khâm thiên giám nói bọn họ chọn ra ngày tốt.”

“A, vâng, vâng, lão nô lập tức đi ngay.”

Hoàng đế nhìn bóng dáng của Ôn Đức cười mắng: “Nhìn hắn vui vẻ như vậy, ai không biết còn tưởng người hắn hầu hạ là Thư Tình.”

Trong phòng chỉ còn lại hia người trầm mặc một cách ăn ý, nhớ đến một chuyện, hoàng đế liền thu liễm ý cười, “Chắc là con đã biết, người Thư Tình chọn là Tiếu Nhi, ý con thế nào?”

“Thư Tình thích người nào thì nàng chọn người đó, chắc chắn nàng sẽ không nhìn lầm.”

“Đúng vậy, nàng không nhìn lầm người, lúc trước ta cũng không biết rằng, mềm yếu như nhược như lão lục lại có thể trở thành một bộ dáng như hiện tại, bây giờ thứ ta lo lắng nhất là bản tính mềm yếu tronghắn sẽ cản trở hắn tiến lên, có ngoại thích như Chương gia, đây cũng không phải gia tộc khiến người khác bớt lo, về sao không chừng còn trở thành chướng ngại vật của hắn.”

“Nếu đã biết sau này sẽ trở thành chướng ngại vật, thì hiện tại chuyển đi là được, ngại cái gì.” Bạch Chiêm cười lạnh, “Nếu ngay cả ngoại thích cũng không đối phó được, vậy kẻ thù bên ngoài tiến đến hắnsẽ phải làm như thế nào? Mọi người sẽ không thật sự cho rằng con sẽ đứng ra quản thứ này đó chứ? sẽđể cho Thư Tình buông tha cho y thuật nàng thích để ở lại kinh đô tùy thời tiếp nhận những cục diện rắc rối như thế này? Đừng có mơ, chỉ cần Thư Tình cảm thấy Tri Tiếu có thể gánh vác quốc gia đại nghiệp, con lập tức ném vị trí kia lại cho hắn, trách nhiệm của chúng ta đến đây là hết, một kinh thành nho nhỏ, ngài cũng biết là sẽ không vây khốn được con.”

“Ở kinh thành cũng có thể mở ý quán…”

Quả nhiên là không ngoài đoán trước của hắn, phụ thân quả thật có suy nghĩ như vậy, Bạch Chiêm lạnh lùng nhìn hoàng đế, “Phụ thân, ngài đừng quá đáng.”

Hoàng đế bất đắc dĩ, hắn biết là việc này chỉ cần vừa mở miệng nhất định là không nói tiếp được.

“Nếu vẫn một mực muốn trói buộc Thư Tình lại kinh đô này phòng hờ cho bất kì tình huống nào, vậy còn cần hoàng đế làm gì, trực tiếp nhường ngôi cho nàng không phải là được rồi sao, lấy giang sơn làm sính lễ, miễn cưỡng cũng có thể thu vào tay.”

"Chiêm Nhi..."

Bạch Chiêm đứng dậy, “Phụ thân, ngài đừng khiến cho Thư Tình ghét ngài, ghét hoàng cung này, nếu như một ngày nào đó nàng không đồng ý trở về, ngài cũng sẽ không nhìn thấy ta.”

Vừa trở về liền tìm hắn gây chuyện, hoàng đế chán nản, vẫy vẫy tay đuổi người, “Mau đi đi, không nóiđược một câu dễ nghe.”

đi tới cửa, Bạch Chiêm dừng bước chân lại, cũng không quay đầu lại nói: “Chu Tri tiếu thông minh hơn cả tưởng tượng của ngài, ngài đừng xem thường hắn.”

Ít nhất, trong lòng hắn có càng nhiều ý tưởng, cho dù không biết thời điểm nào sẽ lộ ra nhưng không thể gạt được hắn.

một nữ tử như Thư Tình, người khác bị nàng hấp dẫn, đối với nàng động tâm cũng là chuyện quá mức dễ dàng.

Nhưng mà, hắn không cho phép.

Cung điện trong cung vẫn còn đang xây lại, sau khi động đất đi qua, đến nay Trang Thư tình vẫn đang ở trong nghi thiên điện.

Thời điểm Bạch Chiêm đi vào, nàng vừa lúc phê duyệt xong cuốn sổ cuối cùng, khóe miệng nhếch lênmột độ cong vui vẻ.

Nàng đều nhìn thấy hắn đi vào, nhu tình trong mắt cơ hồ giống như tràn ra ngoài, “Nhanh như vậy đãlàm xong?”

“Ừm, chúng ta về nhà đi.”

“Được.” tự nhiên thân mật ôm lấy tay Bạch Chiêm, mười ngón tay của hai người đan vào nhau đi ra ngoài, bộ dáng ngọt ngào khiến người khác nhìn đỏ con mắt.

Mỗi ngày Chu tri Tiếu đều đúng giờ đến xem tấu chương, nhìn thấy hai người như vậy, ánh mắt của hắncó chút ảm đạm, nhưng rất nhanh liền che lấp đi, “Bạch ca ca, Trang tỷ tỷ, hai người muốn xuất cung hay sao?”

“Chuyện hôm nay không nhiều, tất cả tấu chương tỷ đã xem xong, cũng đã đánh dấu những chỗ đệ cần lưu ý, mặt khác, những chuyện ta giao cho đệ làm, ngày mai ta sẽ xem qua.”

“Đệ đã biết, Trang tỷ tỷ."

Tươi cười với hắn, Trang Thư Tình ngẩng đầu nhìn Bạch Chiêm, ý cười rõ ràng mềm mại đi rất nhiều, "đithôi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »