Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3724 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 169
giám quốc! (2)..

❊ ❊ ❊

Bạch Chiêm vỗ nhẹ lưng nàng, “Mềm lòng?”

Trang Thư Tình khẽ lắc đầu, “Chỉ là cảm thấy ngài ấy rất đáng thương, sinh nhiều nhi tử như vậy có lợi ích gì, mỗi người vì lợi ích riêng, không ai đáng tin cậy.”

Rõ ràng là mềm lòng, Bạch Chiêm tựa cằm trên đỉnh đầu nàng, phụ thân có chủ ý của hắn, trong lòng, hắn thật nguyện ý thúc đẩy chuyện này.

Hắn phải đi Tây Vực, không phải chuyện sẽ chỉ đơn giản như vậy, mà mục đích là phải giải quyết vấn đề thân thể của hắn, hắn không biết sẽ phải đi bao lâu mới có thể trở về, hoặc là, sẽ không thể trở về.

Hữu Phong hiện tại đã có thể tự do làm theo ý thích của nàng ấy, nhưng vì hắn mà nàng phải đứng trước đầu sóng ngọn gió, tuy rằng hắn chắc chắn sẽ lưu lại đủ người để bảo vệ nàng, nhưng chỉ cần Hữu Phong có thể nắm quyền, đem tất cả mọi thứ nắm trong tay, đó mới là đảm bảo lớn nhất.

Về phần nếu như Hưu Phong luyến tiếc muốn trao quyền lực lại…Vậy để nàng ngồi ở vị trí kia thì có làm sao?

Trang Thư Tình nếu biết được suy nghĩ của hắn lúc này thì chắc chắn sẽ liếc xéo nhìn hắn, tuy rằng nàng có dã tâm, nhưng dã tâm của nàng từ trước đến giờ vẫn không phải ở đây.

“Nàng đã nhiều ngày chưa nghĩ ngơi, đi nghỉ một lát đi.”

Đoán hắn muốn gặp hoàng đế, Trang Thư Tình ngoan ngoãn lên giường, vốn không muốn ngủ, nhưng vừa đặt lưng trên giường thì chưa đợi Bạch Chiêm rời đi đã chìm vào mộng.

Bạch Chiêm ngồi ở bên giường, thấy nàng ngủ sâu mới rời đi, “Hướng Tả.”

“Có thuộc hạ.”

“Màng vài người đến đây bảo vệ tốt nơi này.”

“Vâng.”

Hoàng đế nhìn thấy hắn đến trong mắt không hề có chút nào ngoài ý muốn, Trang Thư Tình không phải người nhẫn tâm như đứa con trai này của hắn, nhưng lời nói của nàng, Chiêm Nhi đều sẽ nghe lọt.

“Là tới hưng sư vấn tội hay là muốn đưa tin tốt?”

Vẻ mặt Bạch chiêm tự nhiên ngồi xuống bên giường, “Ôn Đức, giữ cửa.”

Ôn Đức liếc mắt nhìn hoàng thượng sau đó khom người lui ra, đến cửa liền tập chung tinh thần canh gác.

Hoàng đế ngồi thẳng người, chờ hắn nói chuyện.

“Biết rõ ta muốn rời đi nên nói chuyện này cho Hữu Phong, ý ngài là muốn để Hữu Phong giám quốc?”

“Biết là không gạt được con.” Hoàng đế gật đầu, “Đúng là ta có suy nghĩ này, con không đồng ý sao?”

“Không, nếu Hưu Phòng có thể giám quốc, Ta liền nhận lời ngài, sau khi trở về sẽ tạm thời quản lý cục diện rối rắm này.”

Hoàng đế vui vẻ trong lòng nhưng trên mặt lại không hiển, “Con tin rằng nàng có bản lĩnh giám quốc?”

“Nàng có bao nhiêu bản lĩnh ngài nhìn mới biết được.”

“Không sợ nàng bị triều thần cản tay, bị người khi dễ?” Hoàng đế nheo mắt nhìn hắn, “Giám quốc cũng không phải chuyện dễ dàng, hướng chi nàng còn không họ Chu, thân phận cũng không phải thê tử của ngươi, con dâu của ta, danh không chính ngôn không thuận.”

“Ta chỉ biết sau khi rời đi, những người còn lại của Bạch phủ, hoàn toàn do nàng điều khiển.” Bạch Chiêm cúi đầu nhìn vài lọn tóc của mình, “Ngài cũng biết người của Bạch phủ cũng không phải chỉ có cái danh.”

“Bao nhiêu?”

“Chuyện này ngài không cần biết.” Bản thân Bạch Chiêm hắn kì thực cũng không rõ số lượng là bao nhiêu, liền qua loa trả lời, “Để nàng cầm quyền thì không người nào có thể khi dễ nàng, chúng ta đã hứa, cho dù ta chưa về, nàng cũng sẽ thay ta giữ lời.”

Hoàng đế nhìn tóc trắng trên đầu Bạch Chiêm cũng không ít hơn hắn bao nhiêu, trong lòng liền cảm thấy chua xót, nói đến cùng, không ít chỗ tóc này vì hắn mà trắng đi.

“Không nên nói mấy lời không may này, sao lại không về được? Cho dù ngươi không đau lòng lão phu ta người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh thì cũng phải nghĩ thay Thư Tình, ta thấy nàng cũng là một đứa nhỏ cố chấp, ngươi nhẫn tâm để nàng sống như vậy cả đời?”

Bạch Chiêm trầm mặc một hồi, sau đó thì đông cứng đổi đề tài, “Ngày sau sẽ đi, ngày mai sẽ phải sắp xếp sự tình ổn thỏa, chuyện của Chu Tri Đức và Chử gia không thể để nàng làm, ngày mai lập tức liền giải quyết xong.”

Hoàng đế lúc này cảm thấy bản thân thua thiệt Bạch Chiêm quá nhiều, sao có thể không đáp ứng, “Chìa khóa khố phòng Ôn Đức đang giữ, Ngươi tìm xem người nào có thể dùng được thì giao cho. Chiêm Nhi, dù thế nào cũng phải trở về.”

“Con sẽ.” Cũng không biết là đáp ứng vế trước hay sau, nhưng hoàng đế cũng không dám hỏi nhiều, dặn dò vài lời sau cũng không chống đỡ nỗi, nói một nữa liền ngủ mất.

Bạch Chiêm nhìn hắn một hồi mới tiến lên nâng người nằm xuống, vén chăn xong rồi mới rời đi.

Ngày kế, một đám quần thần rốt cuộc gặp được hoàng thượng, không ít người nghĩ hoàng quyền đã đổi chủ, hoàng thượng cũng chỉ là bị giam lỏng, ngời người đều xám xịt, đầu không dám ngẩng lên.

Trong phòng, trừ hoàng đế trên giường còn có Ôn Đức, tam hoàng tử Chu tri Sâm, lục hoàng tử Chu Tri Tiếu cùng với hoàng hậu ít khi lộ diện, và cả Bạch Chiêm Trang Thư Tình.

“Tình huống của trẫm các người cũng thấy được, nói ngăn gọn, từ khoảng khắc này, Chiêm Nhi và Trang Thư Tình sẽ cùng nhau giám quốc.”

“Hoàng thượng…” Hơn hai mươi văn thần võ tướng bị triệu đến kinh hô ra tiếng, công tử giám quốc thì bọn họ có thể chấp nhận, mấy ngày nay không phải đều là công tử quản sao? Nhưng Trang Thư Tình giám quốc! Một nữ nhân, một nữ nhân thì biết làm cái gì?

Cho dù y thuật nàng thần thông quản đại nhưng dù sao thì cũng chỉ là một đại phu!

“Ý trẫm đã quyết, các ngươi có ý kiến?”

Có ý kiến? Đúng nhiên là có ý kiến! Nhưng không đợi bọn họ biểu đạt, Bạch Chiêm đã tỏa ra sát ý, “Có ý kiến cũng phải nuốt vào cho ta.”

Trang Thư Tình lại còn đang trong hốt hoảng, chuyện này Chỉ Cố chưa từng thương lượng với nàng!

Nàng giám quốc? Nàng giám kiểu gì? Dùng dao mổ sao?

Hoàng đế vừa lòng nhìn một đám người câm như hên không dám hó hé lời nào, trong dĩ vãng, nhưng người này không hề thành thật như vậy, “Chuyện khác nữa là về Chử gia mưu nghịch, tịch thu tài sản sau đó trảm, việc này giao cho hình bộ nghiêm tra, những người có liên quan, nghiêm trị theo luật.”

Nghỉ ngơi một lát, hoàng đế lại nói: “Ngũ hoàng tử Chu Tri Đức, Lương quý phi Chủ thị, trảm, lập tức hành quyết!”

Cả phòng đều yên tĩnh.

Không người nào có thể nghĩ rằng, lần này hoàng thượng lại hạ quyết tâm lớn như vậy.

“Các ngươi có ý kiến?”

“Thần không dám.” Lâm Tri dẫn đầu mọi người đáp lại, so với hoàng thượng ôn nhu của dĩ vãng, hắn càng cảm thấy hoàng thượng như vậy có vẻ tốt hơn, có một số người, vốn không nên lưu.

Những người khác phản ứng kịp, đều quỳ xuống tâu không dám.

Hoàng đế nhìn đám người quỳ dưới đất lắc đầu, cuộc sống vốn như vậy, trước kia hắn dễ nói chuyện bọn họ chỉ biết được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, hắn không dễ nói chuyện nữa thì ngược lại mới có thể một là một hai là hai.

“Thân thể trẫm không tốt, về sau lời của Trang Thư Tình cũng là ý của trẫm, đi xuống đi.”

“Tuân chỉ.”

Đám người nối đuôi nhau ra cửa, lục tục có người phải ứng lại lời nói của hoàng thượng, vì sao là Trang Thư Tình mà không phải công tử?

Nhưng mà bây giờ để bọn họ quay trở lại bọn họ cũng không dám.

Trong phòng, trang Thư Tình túm chặt Bạch Chiêm hỏi, “Đây là ý gì?”

Bạch chiêm kéo nàng về phòng, Cửa vừa đóng nàng liền bị người ôm vào lòng, “Phải làm như vậy thì nàng mới không bị quản chế, Hữu Phong, hiện tại khác với trước kia.”

Hơn nữa còn vô cùng khác, hắn ngày mai sẽ phải rời khỏi, nếu không an bày hết thảy thì sẽ bất lợi đối với nàng, trước khi hắn đi mọi chuyện khiến hắn bất an về nàng đều phải được loại bỏ, như vậy hắn mới an tâm, Trang Thư Tình lập tức hiểu ý hắn, trong lòng lại càng thêm chua xót, nàng muốn nói chàng đi thì cứ đi đi, không có chàng ta cũng không chết được, chỉ bằng ân cứu mạng của nàng với hoàng đế nàng sẽ an toàn, nàng cũng không phải ngu ngốc ngồi chịu chết. Huống chi nàng có mãnh thú bảo hộ, tuyệt đối có thể bảo vệ mình.

Nhưng nàng biết hắn vì sao lo lắng, bởi vì biết nên mới không nói nên lời.

Đấu với tên hồ ly nay nàng không có đến một phần thắng, vì vậy cũng chỉ có thể mặc hắn đem quyền lực cao nhất đưa cho mình, không thể để người khác cao hơn nàng.

Nàng có thể cự tuyệt phần dụng tâm này của Chỉ Cố sao?

Trang Thư Tình cười khổ, không, nàng không thể, cho dù song song với phần dụng tâm này là một trách nhiệm vô cùng lớn.

“ta đã biết, ta canh giữ nơi này chờ chàng trở về.”

Một ngày này, hai người cũng không tiếp tục xuất hiện. Không người nào nhắc nhở, Thanh Dương tử tự giác tiếp nhận trách nhiệm chăm sóc hoàng đế.

Hoàng đế phái Ôn Đức và tất cả mọi người trong phòng đi ra ngoài, hỏi người đang lấy máu trên đầu ngón tay hắn, “Trẫm còn có thể sống được bao lâu?”

Thanh Dương Tử nhướng mày, “ngài muốn nghe lời nói thật?”

“Đương nhiên.”

Lấy xong máu, Thanh dương tử mới nói: “Tuy rằng độc này tổn hại tuổi thọ của ngài, nhưng qua tay ta điều dưỡng ta có thể giúp ngài giữ nguyên tuổi thọ vốn có, nhưng nếu lại hao tổn tinh thần, không vượt qua hai năm.”

Hoàng đế nghe xong, trầm mặc một lúc lâu, đột nhiên cười. “Theo nhi tử hưởng niềm vui gia đình, chuyện này trước đây ta chưa từng dám nghĩ đến. Bây giờ có thể danh chính ngôn thuận, tốt, rất tốt.”

Thanh Dương Tử nhún vai.

“Lời này không thể nói với người khác.”

“Vậy không được, ta không thể dấu giếm công tử bất kỳ chuyện gì, Trang tiểu thư coi như là nửa sư phụ của ta, ta cũng không thể giấu.”

“Hai người bọn họ thì không sao.” Nghĩ đến hắn vừa cứng rắn nhét chuyện vào tay Trang Thư Tình, hoàng đế cười, “Nói cho nàng cũng đúng lúc, để nàng thương tiếc trẫm cái lão nhân sắp bước vào quỷ môn quan này, không thể để nàng làm việc mà không cam không nguyện.”

Thanh Dương tử mặc kệ, “Nếu Trang tiểu thư đã đáp ứng, ngài sợ là nên lo lắng nàng sẽ đoạt quyền, hoàng thượng, chúng ta không phải người kinh thành không hiểu quy củ, nhưng Trang tiểu thư là nửa sư phụ của ta, ngài cũng không thể thừa dịp chúng ta không ở đây mà khi dễ nàng, coi chừng trở về công tử sẽ tìm ngài tính sổ.”

Hoàng đế bật cười lắc đầu, còn cần bọn họ trở về, bằng tính tình kia của Trang Thư Tình, chịu thiệt mới là đám người kia.

Hôm Bạch Chiêm rời đi, trên trời lớt phớt mưa.

Mưa không lớn nhưng lại dai dẳng không dứt.

Trang Thư Tình nhịn không được mở miệng lưu người lại, “Đợi mưa tạnh rồi lại đi, đợi một chút cũng không sao.”

“Đi sớm về sớm.” Bạch Chiêm nhận lấy ô che mưa Trần Nguyên đưa cho hắn, “Hướng Tả, Tam Tử, bảo hộ nàng chu toàn.”

Hai người đi theo công tử nhiều năm, đây là lần đầu tiên công tử ra lệnh cho bọn họ mà như đang phó thác, điều này khiến trong lòng bọn họ có chút khó chịu, “Công tử yên tâm, cho dù mất mạng thuộc hạ cũng sẽ bảo hộ tiểu thư chu toàn.”

Ôn Đức cũng nói: “Công tử yên tâm, lão nô cũng sẽ hầu hạ Trang tiểu thư ổn thỏa.”

Trang Thư Tình nghe không được nhưng lời này, kéo tay áo hắn nói: “Ta sẽ chiếu cố tốt bản thân, chàng cũng vậy, nhất định phải máu chóng trị xong bệnh rồi trở về.”

Nói xong, hốc mắt nàng liền đỏ, “Ta có thể cứu nhiều người, nhiều bệnh như vậy nhưng vì sao lại không thể cứu được chàng?”

Lúc này, Trang Thư Tình mới nhận thức được, Chỉ Cố khả năng sẽ không thể trở về, chuyến đi này, có thể sẽ là chia ly mãi mãi.

Nghĩ như vậy, bàn tay Trang Thư Tình dùng sức nắm chặt lại đến phát đau, chỉ hận không thể bỏ qua hết mọi thứ đi theo hắn đến Tây Vực, đem người đặt dưới mí mắt của mình, sống hay chết đều ở cùng nhau.

Chứ không phải là xa cách, hắn sống hay chết cũng không biết, chỉ có thể chờ đợi.

Loại cảm giác này, mới nghĩ thôi nàng cũng đã chịu không nổi.

Gắt gao túm lấy tay áo, thanh âm Trang Thư Tình mang theo van nài, “Chỉ Cố, đáp ứng ta, nhất định phải trở về, không được để ta lại một mình, đáp ứng ta.”

“Ta sẽ trở về.” Nhìn thấy được lưu luyến trong mắt nàng, Bạch Chiêm cố gắng nhớ kỹ khuôn mắt này, biểu tình này, “Ta sẽ trở về, chờ ta.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »