Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3736 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 140
người bạch gia..

❊ ❊ ❊

Tháng mười một năm nay, hoàng đế không đến Hội Nguyên Phủ.

Hôm nay là ngày giỗ của Bạch mẫu, từ sáng sớm Trang gia đã yên lặng

Bạch Chiêm lặng lẽ ăn một bánh bao chay, vị của nó khác với ngày thường, cái gì cũng không nói, tốc độ ăn cũng chậm hơn lúc trước rất nhiều.

”Hữu Phong, giúp ta đi thăm nương đi.”

”Chỉ cần chàng muốn, ta đương nhiên nguyện ý.” Trang Thư Tình cảm thấy hôm nay bản thân phá lệ mềm lòng, ngay cả ngữ khí cũng vô cùng nhỏ nhẹ.

Thay một thân xiêm y nhạt màu hơn thường ngày, Trang Thư Tình tiếp nhận hương nến, tiền giấy Tuyết ma ma đã chuẩn bị tốt bước lên xe ngựa.

Trần Nguyên yên lặng bỏ lại những thứ hắn đã chuẩn bị, có lẽ nhiều năm về sau cũng không cần hắn phải chuẩn bị những thứ này.

Tuân theo ý nguyện của mẫu thân, Bạch Chiêm an táng Bạch mẫu trong phần mộ tổ tiên của Bạch gia, chỉ là hắn không thích người Bạch gia, tuy rằng làm theo nguyện vọng của mẫu thân, nhưng hắn lại đem phần mộ tổ tiên khuếch đại hơn rất nhiều, mang mẫu thân an táng rất xa, trái phải là mấy gốc cây tùng, trên phần mộ một cọng cỏ dại cũng không có, hiển nhiên là ngày thường đều có người đến chăm sóc.

Trang Thư Tình tiến lên cùng Bạch Chiêm đốt vàng giấy, đi theo Bạch Chiêm cùng nhau báo tế Bạch mẫu.

Nhịp tim của Bạch Chiêm đập có chút nhanh.

Nhìn Trang Thư Tình thuận theo như vậy hắn không khỏi nhớ tới lời nói của mẫu thân trước khi qua đời, “Chiêm Nhi, nương chuyện gì cũng không cầu, chỉ mong con có thể tùy tâm sở dục mà sống giống như hiện tại, về sau nếu có người có thể vào được mắt con, nàng có thể phụng bồi con, dung túng con, có thể hiểu được con, nương trên trời có linh, nhất định sẽ phù hộ con có thể gặp gỡ được một người như vậy, nếu một ngày kia con thực sự gặp được người đó, hãy mạnh mẽ giữ chặt lấy nàng, nương dùng mấy tháng hạnh phúc đổi lấy tịch mịch mười mấy năm, nhưng nương vẫn có thể rõ ràng, tư vị có thể cùng người mình yêu thương sống hạnh phúc qua ngày là như thế nào, nương luyến tiếc những ngày tháng như vậy, Chiêm Nhi, con phải sống, so với tất cả mọi người càng tốt hơn.”

Nương, con đã tìm được người này, ngài thấy được không?

Nàng tốt lắm, giống như ngài mong mỏi, nàng so với bất cứ ai đều tốt hơn rất nhiều, cố chấp trong lòng, con cho rằng mình có thể làm vô thanh vô thức, kỳ thực tất cả nàng đều biết.

Nàng dung túng con, thành toàn cố chấp của con, tình nguyện thu liễm cánh chim của mình cũng muốn con có thể yên tâm, nương, ngài cũng biết rồi có phải hay không?

Hiện tại con rất vui vẻ, ngài an tâm.

Bạch Chiêm từ trong lòng lấy ra một phong thư chưa mở ném vào ngọn lửa vẫn đang rực cháy.

Đây là do phụ thân viết cho ngài, Đại Chu loạn trong giặc ngoài, trước đó không lâu đã bị thất bại, hiện bây giờ ở biên giới hai nước vẫn đang giao tranh, hắn không thể đến đây thăm ngài, nói con đem phong thư này đưa cho ngài, nương, hắn đang hối hận, ngài có cao hứng hay không?

Con rất cao hứng.

Đốt xong phong thư, Trang Thư Tình an tĩnh đứng cùng hắn, không nói một câu.

Cho đến khi hương nến đã cháy hết, Bạch Chiêm mới cùng Trang Thư Tình quỳ xuống khấu đầu.

Tuy làm như vậy không hợp với quy cũ.

Nhưng cho dù là người Bạch gia vẫn đang đứng chờ ở đằng xa hay là bất cứ ai cũng không dám nói một lời.

Trang Thư Tình cũng không biết gì quy củ, chỉ cần là trưởng giả nàng đều có thể bái

Người chết là lớn nhất.

Đây là thời điểm duy nhất trong năm người Bạch gia có thể thấy Bạch Chiêm.

Nhưng chỉ có năm nay, bọn họ có thể đứng gần hắn nhất.

Nam nhân tôn quý liên tục cùng Bạch Chiêm đến đây suốt bốn năm nhưng năm nay lại không tới, không có thị vệ ngăn cản bọn họ mới có thể đứng ở nơi đó không bị xua đuổi

Người Bạch gia biết đó là ai.

Lúc đó bọn họ mới biết được, nam nhân cấu kết với Bạch Linh Lung cư nhiên lại là hoàng đế.

Không biết bao nhiêu người đều hối hận đến xanh cả ruột

Kỳ thực tại mấy năm trước khi Bạch Linh Lung chết bọn họ đã hối hận, Bạch Chiêm xuất sắc vô cùng rõ ràng, người đi theo hắn càng ngày càng nhiều, những người vốn dùng khóe mắt để nhìn mẫu tử bọn họ đột nhiên phát hiện ưu thế của bọn họ sớm đã không thể ngẩng đầu lên được, bạch Chiêm đã sớm bỏ bọn họ qua sau đầu.

Chờ đến khi bọn họ phản ứng kịp muốn hòa dịu chút quan hệ giữa hai bên, ngay cả người bọn họ sớm đã không thấy.

Một mực đợi cho đến hôm nay.

Đã nhiều năm qua bọn họ chưa từng nhìn thấy mẫu tử hai người, cho dù Bạch Linh Lung được an táng trong phần mộ của tổ tiên, bọn họ cũng bị ngăn trở ở bên ngoài, ai cũng không cho tiếp cận, cho dù là lão nhân trong tộc cũng không thể.

Bạch Linh Lung nuôi lớn được một nhi tử, bất cứ ai cũng không chịu nể mặt, chưa nói đến lão nhân trong tộc, cho dù là hoàng đế cũng khó có thể khiến hắn nở nụ cười.

Sau này nghe nói hắn coi trọng một nữ tử, lại còn là nữ y. Không biết bao nhiêu người âm thầm cười nhạt, nói hắn không có mắt. Nhưng sau này sự thực chứng minh, người không có mắt không phải là Bạch CHiêm mà vẫn luôn là bọn hắn.

Mà hiện tại, bọn họ một mực chờ ở chỗ này cũng là vì muốn nhìn thấy vị Trang đại phu trong truyền thuyết.

Bạch Chiêm như đem không khí xung quanh Trang đại phu đúc thành tường đồng vách sắt, một bước bọn họ cũng mơ tưởng muốn đến gần.

Hôm nay chính là cơ hội duy nhất.

Chờ đến khi hai người đến gần, ngay cả con mắt cũng không thèm liếc qua nơi này, có người nhịn không được hô lớn, “Trang đại phu, cầu cứu mạng.”

Trang Thư Tình dừng bước lại nhìn về phía người đang nói chuyện, “Hiện tại ta không phải là đại phu, chỉ là một tiểu bối đến bái tể trưởng bối, y quán của ta không mở ở nơi này.”

”Y quán của ngài chúng ta không vào được. “Người nói chuyện tiến lên vài bước.

Có người muốn ngăn cản, nhưng Trần Nguyên lại không ngăn, Bạch gia là một đám xu lợi, nhưng không phải tất cả mọi người đều như thế, trong lòng lão phu nhân chắc cũng nghĩ như vậy, bằng không sau khi chết cũng sẽ không kiên trì an táng trong phần mộ Bạch gia, chỉ là tính tình công tử quá ác liệt, dung không được nhưng người từng không tốt với lão phu nhân

Để công tử trở về Bạch gia là mơ tưởng, nhưng nếu có thể hồi báo những người đã từng đối tốt với lão phu nhân, lão phu nhân yên nghỉ dưới suối vàng cũng cảm thấy vui mừng.

Bạch Chiêm liếc mắt nhìn Trần Nguyên, ánh mắt lành lạnh, Trần Nguyên tránh đi tầm mắt của công tử nhà hắn, trên lưng thầm đổ mồ hôi.

”Trang đại phu, ngài cưu hài tử của ta đi.”

Trang Thư Tình không muốn đàm luận vấn đề này ở đây, lại nói: “Ngươi đưa hài tử đến y quán đi.”

Nam nhân kia nhìn về phái Bạch Chiêm, trong mắt tràn đầy chần chờ, hắn muốn đưa a, khi nhưng đại phu khác đã không có biện pháp đều ngoài sáng trong tối bảo hắn đưa đến y quán Cùng Tế, hăn cũng đã đến, nhưng cách một con phó đã bị cản lại, mặc hắn nói như thế nào cũng không chịu dàn xếp.

Hắn biết một số việc Bạch gia làm sai, nhưng đứa nhỏ là vô tội.

Trước mắt bao người, Trang Thư Tình nắm lấy tay của Bạch Chiêm, để bàn tay nàng lòng vào lòng bàn tay hắn, hai người mười ngón nắm chặt, “Đưa đến đi.”

Nghĩ đến ngày hôm này, Trang Thư Tình lại bỏ thêm một câu, “Nếu không muốn chết, ngày mai hãy đưa đến.”

Nam nhân cắn răng gật đầu, nhìn thái độ của Bạch Chiêm, hẳn là đã đồng ý.

Trên đường trở về, Trang Thư Tình dựa vào đầu vai Bạch Chiêm, chơi đùa ngón tay của hắn, “Mặc kệ có phải là người Bạch gia hay không, người có bệnh ta đều sẽ cứu, đại phu không thể chọn bệnh nhân, chàng đừng mất hứng.”

Bạch Chiêm cũng không giải thích, hiện tại hắn kỳ thực không cần Bạch gia thứ kia, mệnh lệnh không được phép để người Bạch gia tới gần đã nhiều năm, khi đó cũng là tuổi trẻ khí thịnh, sau này đã quên mất.

Những thuộc hạ kia của hắn không ngờ lại chấp hành mệnh lệnh của hắn tận tụy cẩn trọng như vậy, ngô, nên trọng thưởng.

”Thật sự mất hứng sao?” Thấy hắn không nói chuyện, Trang Thư Tình ngẩng đầu nhìn Bạch Chiêm, cũng không từ trong mắt hắn nhìn được cái gì.

Bạch Chiêm một lần nữa đem đầu nàng ấn về, hắn cũng tựa đầu nghiêng qua, hai người đầu kề bên đầu, cảm giác dựa vào nhau như vậy khiến hắn vô cùng thỏa mãn.

”Khi nương chết nói rằng bởi vì có ta, cho nên cả đời này nàng cũng không hề hối hận, nàng biết ta không thích người Bạch gia, lo lắng sau khi nàng qua đời sẽ bị người Bạch gia đến gây phiền toái, nói với ta rất nhiều chuyện khi nàng còn ở nhà mẹ đẻ, nàng nói nàng nhớ rõ những người nào đối tốt với nàng, ta sẽ không làm những chuyện khiến cho nàng thương tâm.”

Trang Thư Tình cọ cọ đầu của hắn, khẽ lên tiếng.

Chỉ Cố, rất nhớ mẫu thân của chàng ấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »