Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3817 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 118
dạy dỗ nghiệt tử..

❊ ❊ ❊

Không có ai cản lão thái gia.

Lão phu nhân càng không kìm nén được, vừa khóc vừa cười lau nước mắt.

Trang Thư Tình hiểu được, lão thái gia từ trong thất vọng tột độ lại đột nhiên biết được trong ba đứa con trai vẫn còn một đứa có tâm báo hiếu, nghĩ mọi cách bảo toàn tính mạng của cha mình, lão thái gia đương nhiên là vô cùng cao hứng.

Vỗ vỗ bả vai Thanh Dương Tử hỏi, “Độc đã được giải chưa?”

Thanh Dương Tử tiếp tục lấy một giọt máu từ đầu ngón tay của lão thái gia để xem xét, “Trước kia lão gia tử không phải trúng loại độc này, sau có người cho ngài giải dược, vì che dấu tai mắt người khác nên đã thay sang một loại độc khác, loại độc này không gây thương hại lớn cho cơ thể, nhưng phần độc lúc trước đưa vào lại chưa được thanh lý sạch sẽ.

Thấy sắc mặt Trang Thư Tình trầm xuống, Thanh Dương Tử vội thu lại mấy lời vô nghĩa, nói thẳng vào trọng tâm, “Ta có thể giải.”

Hạ nhân đang quỳ trên mặt đất nghe vậy vội vàng tiến lên hai tay dâng giải dược, “Tam gia nói không thể để tánh mạng lão gia tử rơi vào trong tay người khác nên vẫn luôn tìm kiếm cách chế tạo giải dược rồi phái người bí mật đi điều chế, bởi vì không biết lúc đó lão thái gia trúng độc nhiều hay ít nên có thể độc sẽ vẫn còn tồn dư trong cơ thể, nhưng mà tam gia lại sợ đại gia và nhị gia biết được nên không dám quá làm quá mức, sợ sẽ tạo ra kết quả xấu.”

Hạ nhân kia đột nhiên quỳ mạnh xuống dập đầu với Trang Thư Tình, “Đại khái là nửa tháng trước, tam gia đến đây đưa cho tiểu nhân dố giải dược đủ dùng cho một năm, nói nếu trong khoảng thời gian này tam gia không trở về mà đại gia và nhị gia vẫn vô sự thì... thì tiểu nhân phải nghĩ mọi cách giấu lão thái gia và lão phu nhân đi, chờ tiểu thư đến cứu giúp, tiểu nhân, tiểu nhân từ lúc đó đến này chưa từng thấy qua tam gia, cầu tiểu thư, tiểu thư hãy cứu lấy tánh mạng của tam gia!”

Từng người, từng người lần lượt dập đầu, âm thanh kia vang lên cũng biết dùng rất nhiều lực, Trang Thư Tình nhanh chóng cùng đệ đệ nâng người dậy, “Ta không giúp nhị cữu nhưng không thể không giúp tam cữu. Đều là người thân, ta tất nhiên sẽ để ý đến sống chết của cữu cữu, Bạch Chiêm, ta nhớ không lầm thì Trần Nguyên nói những chứng cớ kia đều là do tam cữu trình lên, hắn an bày tam cữu ở chỗ nào rồi?”

”Ở phủ đệ của ta. An toàn.”

Trang Thư Tình nhìn hắn cười xán lạn, lại nhìn về phía hai vị lão nhân đang vô cùng kinh hỉ, vẻ mặt Trang Thư Tình mang theo chút đắc ý như một đứa bé muốn được khen thưởng: “Ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu, tam cữu không có việc gì.”

Lão phu nhân tiến lên nắm chặt lấy hai tay của cháu gái, dùng sức gật đầu, nước mắt lại tiếp tục chảy xuống, Tam tử và con trai, con gái của nữ nhi. Nàng cuối cùng có nơi để dựa vào.

”Ngoại tổ phụ, nhị cữu sớm đã bị Bạch Chiêm bắt, cữu cữu... Cũng phải giao cho hoàng thượng ử lý.”

”Đó là lẽ đương nhiên, hiện tại Đổng gia không người gánh vác, trước khi tam cữu con có thể thoát khỏi liên quan trong vụ này, chuyện của Đổng gia đều do con làm chủ.”

Trang Thư Tình nghe lão thái gia nói có chút thụ sủng nhược kinh, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, trụ cột của Đổng gia qua mười mấy năm vô cùng chắc chắn, cho dù sập hơn phân nửa, nhưng phần dư lại cũng không phải người bình thường có thể so sánh, đem nhà này giao cho nàng?

Lão gia tử nhìn về phía cháu gái, trong lúc bất giác, nàng đã gánh lên rất nhiều chuyện, lại có chút tiếc nuối vì nàng sinh ra là nữ nhi, nếu là nam nhi... Thư Hàn cũng rất tốt. Có một tỷ tỷ luôn suy nghĩ cho đệ đệ, dùng tất cả phương pháp dẫn dắt hắn đi theo con đường tốt nhất, về sau khẳng định tiền đồ vô lượng, chỉ tiếc lúc này Thư Hàn vẫn còn quá nhỏ.

”Đổng gia đã sớm thối rữa từ bên trong, mấy năm trôi qua không biết còn mấy ai sạch sẽ, hiện nay cần phải có người quyết đoán ngoan tay, khoét xuống tất cả những chỗ sâu mọt, nên cắt thì cắt, nên chặt thì chặt, chỉ cần có thể bảo trụ được một chút nguyên khí cũng có thể từ từ xây dựng lại, nếu như không, Đổng gia chắc chắn sẽ không thể đứng lên nổi.”

Lão gia tử cười khổ nói: “Đổng gia hiện tại, giao vào tay ai cũng không tốt bằng đưa nó cho con, nhân cơ hội này cũng nên chỉ dạy một chút cho Thư Hàn, chỉ đọc sách xuông thôi thì không thể hiểu được.”

Trang Thư Tình hiểu ý của lão gia tử, giao cho nàng, vì có thể thông qua nàng mượn chút sức lực từ Bạch Chiêm, đây là đường ra duy nhất của ĐỔng gia, cắt bỏ những nơi thối rữa mới có thể phát triểu về sau.

”Cũng không phải là không được, nhưng mà ngoại tổ phụ, ta không hề có bất kỳ cảm tình với những người khác trong Đổng gia, đến lúc đó ngài đừng chê cháu gái xuống tay quá nặng, không niệm nhân tình, nói thực ra, thứ nhân tình này, vốn là không có.”

Lạo gia tử chỉ có thể cười khổ, “Vì vậy ta mới muốn giao cho con, ta đã già, đã không còn quyết đoán như trước.”

”Bọn họ không dám không nghe con.”

Lời này, có rất nhiều ẩn ý trong đó, Trang Thư Tình làm như không có nghe hiểu, “Bảo Châu.”

”Vâng, tiểu thư.”

”Nói cho Trần Nguyên, trói Đổng Minh Húc lại giao cho... giao hắn cho ai?”

Trong mắt Bạch Chiêm xoẹt qua ý cười, “Trần Nguyên sẽ tự biết.”

”Bảo Châu, đi truyền lời.”

”Vâng.”

”Nam Châu, ngươi đi tìm Tam Tử, để hắn đến hỗ trợ đến sắp xếp từng người lớn nhỏ trong Đổng gia, bất luận là ai, cũng phải đem tất cả đào ra, những hạ nhân mang tội lớn thì ném đến quan phủ xữ lý theo luật lệ Đại Chu, nhất là những quản sự trong phủ, một người cũng không tha, tội không đáng chết thì xử phảt theo quy củ trong phủ, còn dư lại thì trước mắt để đó, chờ tam cữu về nói sau, có công lưu lại, không công nhưng vô tội thì thả đi, chờ chuyện này trôi qua, hạ nhân trong phủ đều thay mới một lượt.”

Câu nói kế tiếp Trang Thư Tình muốn nói cho hai vị lão nhân nghe, hai người chỉ gật đầu, không nói lời nào.

”Đi thôi.”

”Vâng.”

Lúc này, Đổng Minh Húc đã nghe được lời Bảo Châu chuyển đạt tới, hắn không dám tin trừng lớn mắt, thanh âm bén nhọn từ trong cổ họng phun ra,“Trang Thư Tình, ngươi là một kẻ khác họ, sao lại dám vung tay múa chân trước mặt Đổng gia, cút đi, Đổng gia...”

Lời còn chưa dứt, cằm đã bị Trần Nguyên vặn gãy, trên thực tế hắn còn đang phiền lòng bản thân xuống tay quá chậm, để Đổng Minh Húc có cơ hội nói ra mấy lời kia.

Trang Thư Tình đứng dậy phủi phủi xiêm y, nhìn hai vị lão nhân tươi ười thảm nhiên, “Cháu gái đã thay ngoại tổ phụ giáo huấn hắn.”

Mấy năm này, tình phụ tử đã sớm bị hành động của đứa nghịch tử này mài mòn, nghe vậy chỉ khẽ gật đầu. “Đều giao cho con xử trí.”

Đổng Minh Húc bị người môt trái một phải không chế không thể động đậy, nhìn thấy người đi đến trước mặt lập tức tru gào lên, đáng tiếc không có ai hiểu hắn nói gì.

”Đánh lên mặt hắn, dùng sức đánh.”

Trần Nguyên đã sớm muốn động thủ, lúc này được lệnh lập tức giơ tay, Trang Thư Tình lại cản lại: “Đừng đánh bằng tay, bẩn, dùng đáy giày.”

”Ý hay.” Trần Nguyên lập tức cởi giày, từng quyền, từng quyền hạ xuống mặt của Đổng Minh Húc, gương mặt của hắn lập tức sưng đỏ lên, dính đầy đất đá.”

”Ngừng.”

Đổng Minh Húc tức giận muốn ăn sống nuốt tươi Trang Thư Tình, đời này của hắn chưa từng chịu cảnh nhục nhã như vậy, chưa từng!

”Cảm thấy ta quá ngoan độc?” Trang Thư Tình ôm Niệm Niệm tiến lên một bước, người không biết nội tình nhìn thấy chắc đều sẽ cho rằng Trang Thư Tình nàng mới là người ác độc, nghĩ vậy, hình như lại thấy cũng không sai.

”Ngươi làm ra những chuyện thiếu đạo đức, không có tình người. Ta không muốn phán xét bất cứ cái gì, ta cũng không phải thẩm phán, nhưng người đã dám hạ độc ngoại tổ phụ, cầm tù nhị vị lão nhân, người làm con như ngươi dám hạ độc thủ, vì cái gì ta không dám? Đánh ngươi một chút thì có sao? Rút da lột gân cũng là tội ngươi phải chịu.

Đổng Minh Đức co rụt lại, không thể tin được chỉ một chút thời gian thế nhưng lại để cho nàng biết được chuyện mà hắn sợ nhất khi để người ngoài biết đến.

”Ta là đại phu, nếu chỉ một mình ta thì để biết được chuyện ngươi hạ độc thì quả thật không dễ, ngươi cũng sẽ không yên tâm khi cho ta một mình đi gặp nhị lão như vậy, nhưng ngươi không biết là, bên cạnh ta có một người chuyên điều chế độc dược, chỉ cần ngửi mùi, cũng có thể biết được ngoại tổ phụ đang trúng độc gì, không cần dùng giải dược để uy hiếp ta, tam cữu đã sớm đánh tráo độc dược của ngươi, chính vì lo lắng có một ngày ngươi đem chuyện độc dược ra để uy hiếp, không thể tưởng tượng được có phải hay không? Các ngươi ngàn phòng, vạn phòng bao nhiêu năm cũng không ngờ được tam thúc có thể đánh tráo độc dược dưới mí mắt các ngươi, bằng không, ngoại tổ phụ đã sớm bỏ mình từ bốn năm trước, Đổng Minh Húc, người như ngươi, thiên lý khó dung!”

”A ngao nga a ngao nga...”

”Ngươi muốn nói cái gì cũng đều đã muộn, ta không cần biết, Đổng gia cũng không cần quan tâm, mang người đi đi, đây là thái độ của Đổng gia, thỉnh quan phủ nghiêm phải theo pháp luật.”

Những người đi theo Đổng Minh Húc đón khách nhân sớm đã bị chuyện đột nhiên xảy ra dọa ngây người, đợi đến khi bị mang đi mới phản ứng kịp muốn kêu gào, nghĩ đến kết cục của Đổng Minh Húc ai cũng không thể bình tĩnh, lúc bị kéo ra ngoài còn tận lực giải thích cho bản thân, “Thư Tình, Thư Tình, ta là vô tội, ta vô tội...”

”Ta cũng là vô tội, chuyện không liên quan đến ta.”

”Ta là bị bức, Thư Tình, ta bị bức, ta chưa từng hại đến lão thái gia, ta không có...”

Trang Thư Tình nhìn những người này, đáy lòng lạnh lẽo, là người trong một tộc, nhưng đến khi chuyện lớn xảy ra, tại vạ ập xuống đầu cũng chỉ muốn bảo trụ lại chính mình.

”Có tội hay không ta cũng không thể định đoạt, nếu người nào thực sự vô tội, thì không có ai có thể oan uổng các ngươi.” Nói xong cũng không thèm nhìn, Trang Thư Tình lập tức xoay người về phòng.

Trước buổi trưa hôm nay, lời đồn về Trang Thư Tình đã bị lan truyền ra khắp mọi nơi.

Hiện tại, sau khi Trang Thư Tình tới kinh đô được một lúc, thanh danh của nàng đã được lan truyền rộng rãi, nàng tàn nhẫn, hành sự quả quyết khiến người người nhớ kỹ.

Sau khi chuyện bị vỡ lở, Đại hoàng tử và tứ hoàng tử đều bị tước đoạt tài sản, giam lỏng trong phủ, những quan viên tham gia vào chuyện này trong một đêm cả gia tộc đều sụp đổ, chỉ có Đổng gia là chưa có ai xử trí.

Mà lúc này, quan hệ của Trang Thư Tình và ĐỔng gia cũng được truyền ra, một số người cũng ẩn ẩn hiểu được.

Thì ra Trang Thư Tình là con gái của vị Đổng tứ tiểu thư bỏ trốn nhiều năm trước, vừa đến kinh đô nàng liền tiếp nhận quyền chưởng quản Đổng gia, một trần lôi đình giáng xuống, điều động tất cả người của Bạch công tử xử trí, những quan binh canh gác bên ngoài Đổng gia cũng tận lực phối hợp, nếu ai còn không hiểu rõ sự tình bên trong thì đúng là uổng phí cho những người có đầy đủ hai con mắt.

Năm đó tử tiểu thư vứt bỏ vị hôn phu để bỏ trốn khiến bao nhiêu người chê cười, nhưng bỏ trốn sau lại sinh được một nữ nhi như vậy lại giúp cho Đổng gia trong thời kì sụp đổ ngăn được một cơn sóng dữ.

Những chuyện khác không nói, chỉ riêng sự quyết đoán của nàng đã không ít lần được mọi người đề cập.

Đổng gia, thật sự là có phúc.

Hoàng đế ở trong cung, sau khi nhận được tin tức liền mừng rỡ nở nụ cười, nhìn Ôn Đức nói: “Đây quả là thê tử của Chiêm Nhi, nếu là người khác thì có ai chịu nổi.”

”Lão nô cũng cảm thấy như vậy, người như Trang tiểu thư vậy khó ai có thể xứng đôi, vừa vặn công tử cũng không phải người phàm.”

”Nàng quả nhiên hạ thủ được,“ Hoàng đế dần thu liễm tươi cười, “Không nghĩ tới Đổng Quân thật sự bị nghiệt tử làm hại, trẫm còn tưởng đám nghiệt tử kia làm ra chuyện lớn như vậy đều là do hắn dung túng, trách không được Trang Thư Tình lại hạ thủ độc ác, nếu là người khác... Ôn Đức, ngươi đến nội kho môt chuyến, chọn mấy loại dược liệu tốt đưa cho Đổng Quân, thay mặt trẫm đến thăm hắn một chuyến, trẫm không đi được, khi hắn làm quan có bao nhiêu ngạo khí, bộ dáng hiện tại nhất định sẽ không muốn để trẫm nhìn thấy.”

”Lão nô tuân chỉ.”

”Mặt khác, để Chiêm Nhi mang theo bảo bối của hắn vào cung dùng bữa tối với trẫm, nói với hắn, nếu hắn không tiến cung trẫm sẽ xuất cung đi tìm hắn.”

Ý trong lời nói là, bữa cơm này nhất định phải ăn, Ôn Đức cười đáp, “Vâng, lão nô nhất định truyền lời lại.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »