Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3851 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 112
bộc phát!..

❊ ❊ ❊

“Lão phu làm lễ bộ gần hai mươi năm, thường kiêu ngạo cho rằng mình ngồi ở vị trí đó nhiều năm như vậy nhưng chưa bao giờ nhìn sai người, nhưng trong nhà trở nên như vậy, hiện tại ngẫm lại, ta còn cái gì để có thể kiêu ngạo? Trang đại phu, đứa cháu gái này của ta chỉ đành nhờ ngài.”

”Ta sẽ tận hết sức có thể.” Trang Thư Tình dẫn người ra khỏi phòng,“Chuyện của Liễu gia ta không xen vào, nhưng Bạch Chiêm sẽ không khách khí với người nào ở Liễu gia, bằng thân phận của hắn, ta biết Liễu gia sẽ không thể trách móc gì hắn, dù một lời nói nặng cũng không dám nói ra một câu, ít nhất trước khi hắn thất thế sẽ như thế, nhưng trừ chuyện này, trong lòng ngài cũng đừng oán hắn, lúc đó chưa nói đến hắn, ngay cả ta cũng xém chút không nhịn được.”

Liễu Gia Hồng liếc nhìn nàng một cái, lời này là đang nói giúp chứ không phải đe dọa hắn? thật là...

”Không trách, là tứ nha đầu không hiểu chuyện, sự tình trong đó lão phu đã phái người đi điều tra, nếu chân tướng thật sự như Trang đại phu nói, Liễu gia tuyệt sẽ không tha thứ.” Lão gia tử nói xong liền cười khổ,“Người dám ngăn cản đường của Bạch công tử mà còn có thể sống sót, dưới gầm trời này quả thực là không nhiều, nàng có thể lưu lại mệnh đến giờ phút này đều là vì công tử không muốn để Trang đại phu thấy cảnh đổ máu, ta sao còn dám trách cứ.”

Nói chuyện, hai người cũng đã tới chính đường, Bạch Chiêm vẻ mặt mất hứng nhìn bọn họ, phảng phất như đang nói hai người tới quá chậm.

Sau khi ngồi xuống, Bảo Châu liền mang canh gừng đến, Bạch Chiêm vừa ngửi thấy vị gừng liền nhăn mày lại.

Lão gia tử có chút cao hứng, tin tức của hắn trước giờ rất nhanh chóng, là chuyện lớn xảy ra nhưng khó có khi hắn lại không quan tâm, ngược lại hắn càng quan tâm đến cháu gái vẫn luôn bị bệnh tật quấn thân này.

”Công tử, nghe nói trên đường từ Liễu gia về có người ám sát ngài. Là thật sao?”

Tin tức này không có khả năng giấu diếm, Bạch Chiêm cũng không ngoài ý khi Liễu Gia Hồng biết chuyện, hắn chỉ liếc Liễu Gia Hồng một cái nói,“Người có tâm chú ý việc này còn không bằng xử lý sạch sẽ chuyện ở Liễu gia.”

Mặt Liễu Gia Hồng đỏ lên, cảm thấy mình thật không còn mặt mũi đứng ở chỗ này, “Khiến ngài chế giễu.”

Bạch Chiêm cũng không nhìn hắn một cái, kính già yêu trẻ cái gì đó. Chỗ này của hắn không hề có khái niệm. “Ngươi trở về đi, cháu gái của ngươi ở nơi này còn an toàn hơn ở Liễu gia.”

”Vâng.” Một hơi uống hết bát canh gừng, Liễu Gia Hồng đứng dậy cáo từ rời đi

Trang Thư Tình nhìn thấy Bạch Chiêm như vậy cũng hiểu tại sao mọi người đều nói hắn cuồng vọng, nàng cũng không thấy hắn như vậy có gì sai, Bạch Chiêm hắn là người có tư cách để cuồng vọng. Vì sao không thể cuồng? Chuyện gì hắn cũng dám đảm đương, cho dù khiến ngươi mất hết mặt mũi, vừa giáp mặt liền khiến ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong, nhưng người như vậy, nàng lại cảm thấy hắn vô cùng khả ái.

Hai ngày sau Liễu Tri Quỳnh liền tỉnh lại, nhìn thấy Trang Thư Tình, trừ hai mắt đỏ bừng thì cái gì cũng không hỏi, nói nàng ăn cái gì nàng liền ăn cái đó, nên uống cái gì liền uống cái đó, thuốc có đắng nàng cũng nghiêm cẩn uống xong, một ngụm lại một ngụm nuốt xuống, không một tiếng oán giận.

Trang Thư Tình ẩn ẩn cảm thấy, trải qua tình huống như vậy, tâm tính của tam tiểu thư càng thêm yên tĩnh, tính tình này, kỳ thực rất thích hợp học y.

”Muội cũng đừng gọi ta là tam tiểu thư, đã biết tên của ta là Tri Quỳnh, vậy liền gọi tên của ta đi.”

”Được, Tri Quỳnh.” Trang Thư Tình buông cổ tay nàng xuống, nửa điểm cũng không ngại ngùng liền sửa miệng, Trước kia vì thế đơn lực bạc, lời nói ra đều phải chú ý, sợ không cẩn thận đắc tội với người ta sẽ khiến tỷ đệ bọn họ gặp phiền toái, Nhưng lúc này nàng hoàn toàn không cần phải cố kị, nàng có người hậu thuẫn phía sau, nàng cần gì phải sợ?”

”Không còn sốt cao như trước, hiện tại đã cảm thấy thoải mái chút nào chưa?”

”Ừm, đầu không còn nặng như trước, cũng không còn khó chịu, trước khi mất đi tri giác ta còn tưởng mình sẽ không qua khỏi.” Liễu Tri Quỳnh cười mỉm, nửa câu cũng không đề cập đến người Liễu gia, “Nhưng mà muội đừng vì ta chuyển tốt liền muốn đuổi ta đi, về sau ta muốn ở lại nơi này, cảm thấy nơi này còn thoải mái hơn so với ở nhà.”

”Liễu phủ như thế nào thì ta không biết nhưng nếu so với nơi này của ta thì quy củ ở đây không nhiều bằng quy của ở Liễu gia, ta thích tự do tự tại, dù sao thì không có người nào quản được ta.”

Nhìn nha hoàn tiến vào, Liễu Tri Quỳnh thở dài, “Có bao nhiêu người khi còn sống lại có thể sống được tự tại, nhưng mà người ở đây, bất cứ ai cũng không cần ngươi nói hay ra lệnh đều sẽ tự động đi làm việc của mình, bước chân của họ cũng vô cùng nhẹ nhàng tiêu sái, người như vậy chỉ có thể sống qua những ngày thoái mái mới có thể được như thế, tươi cười có thể là giả, lời nói cũng có thể gạt người, những tiếng bước chân sẽ không thể khống chế được.”

”Quả nhiên là người hiểu biết, ngày thường ta không chú ý đến những thứ này, Tri Quỳnh, tỷ còn muốn theo ta học y sao?”

”Muốn.” Liễu Tri Quỳnh không chút do dự nói: “Trước kia còn phải cân nhắc nhưng bây giờ chỉ hận không thể lập tức dập đầu dâng trà, bái ngươi là thầy, như vậy ta liền có lý do để không cần quay về.”

Trang Thư Tình bật cười, người này, vẫn nhớ mãi không quên chuyện đó, “Chờ khi tỷ khỏe, ta thu tỷ làm đồ đệ.”

”Thật sao?” Liễu Tri Quỳnh muốn ngồi dậy, đột nhiên lại đụng phải vết thương, hô lên một tiếng mới yên ổn nằm trở về, Trang Thư Tình sợ chỗ băng bị lệch, vội xốc vải bông lên nhìn xem. cũng may là không có việc gì.

“Hiện tại vẫn còn đang trong thời gian dưỡng bệnh, chờ đến khi dưỡng bệnh tốt rồi mới nói đến chuyện khác.”

”Tốt, một lời đã định.”

Trang Thư Tình đắp chăn lại cho nàng, “Tỷ còn phải thuyết phục người trong nhà nữa.”

”Ta đã sớm nói với tổ phụ, tổ phụ nói rằng chỉ cần ngươi nguyện ý thu ta, người nhất định sẽ không phản đối.”

Vị sư phụ nào lại không muốn có một đệ tử kiên trì, Trang Thư Tình cũng như vậy, nếu đã tính sẽ thu đồ đệ, đương nhiên là sẽ phải chọn người ưu tú nhất, y thuật của nàng, học được không phải dễ.

Mưa vẫn tiếp tục rơi, từng giọt, từng giọt tí tách không ngừng.ê

Trang Thư Tình không biết lời đồn về phù thủy hiện đã đến trình độ nào, nàng cũng không hỏi, chuyện gì nàng nên làm đều sẽ đi làm, vẫn như bình thường, cách một ngày sẽ đến Từ phủ, thái độ của người Từ gia vẫn nhưng trước không có gì khác biệt, thậm chí có thể nói là càng thêm thân mật.

Mặc kệ là hướng về nàng hay hướng về phía Bạch Chiêm, Trang Thư Tình đều rất thoải mái nhận phần phân tình này.

Dám vào thời điểm này nhưng vẫn còn muốn thân cận với nàng nhất định phải có dũng khí cùng quyết đoán, mặc kệ là đối phương vì sao.

Mà tại nơi nàng không biết, chuyện nàng vẫn một mực quan tâm rốt cuộc bộc phát.

Bất luận là vì sao thì bệnh tình ở những nơi khác nhau đều được trình lên cùng một ngày, cùng một thời gian.

Lúc này, hoàng đế thậm trí cũng không đi quản người chủ đạo phía sau hết thảy chuyện này là ai, trong lòng chỉ tràn đầy cảm giác Đại nạn sắp đến.

Lúc phủ, trừ Hội Nguyên Phủ đã ổn định được bệnh tình, và Lăng Vân Phủ nằm trên một đảo tách biệt với đất liền thì bốn phủ còn lại, không một phủ nào may mắn thoát khỏi, nơi thứ nhất còn nghiêm trọng hơn nơi thứ hai.

Càng khiến hắn không thể tiếp thu là, quân đội đang giằng co với Cúc quốc nơi biên cương cũng đang phát bệnh!!!

Nếu không phải Cúc quốc cho rằng đây là ôn dịch nên lo lắng bọn họ tấn công qua sẽ bị lây bệnh thì chẳng những không thể mượn thời cơ khởi chiến, ngược lại còn phải buộc chặt cửa ải, nghiêm lệnh không cho phép bất cứ ai đi qua biên giới, thì sợ rằng Chu Quốc đã sớm không chiến mà bại.

Nhìn mật thư được gửi đến, hoàng đế tức giận đến run người.

Chuyện bệnh tình hắn đã sớm biết, cũng đá phái người đi tra, nhưng tin tức truyền đến đều là bệnh tình đều rất bình thường, dễ khống chế, không quá nghiêm trọng, ít ngày nữa là có thể nhận được tin tốt, vì vậy tuy rằng hắn đã xử lý vài người, lão đại và lão tứ cũng đều bị thiệt thòi ít nhiều, nhưng bọn họ cũng không hề bất mãn.

Hiện tại so sánh với tình huống lúc này, bọn họ chịu chút thiệt kia đã tính là cái gì!

”Triệu những đại thần trên tứ phẩm đến phòng nghị sự.”

Ôn công công an bày người đi thông tri các vị đại thần, sau đó trầm mặc tiến lên châm trà cho hoàng thượng.

Hắn từ nhỏ đã đi theo bên người hoàng đế, nhỏ hơn hoàng đế mấy tuổi, nhưng bên thái dương đã hiện lên những sợi bạc, “Ôn Đức, ngươi nói, có phải trẫm đã già rồi hay không?”

Ôn Đức cảm thấy đau xót, cũng không giống như những người khác nói lời dễ nghe, “Ai có thể không già chứ, lão nô nhỏ hơn ngài vài tuổi, nhưng nhìn lại như còn lớn hơn ngài mấy tuổi, hôm qua thái y đến bắt mạch không phải đã nói thân thể ngài không có vấn đề gì rồi sao? Lão nô chỉ sợ là hắn muốn nói lời dễ nghe, có việc mà gạt không dám nói, nên lão nô cố ý ngầm đến hỏi, hắn nói, thân thể ngài thật rất tốt, sống thêm ba bốn mươi năm cũng không thành vấn đề, hoàng thượng cũng không thể người chưa già mà tâm đã già, ngài làm như vậy cũng không thể tác động gì đến công tử, công tử đối đãi với ngài cũng không phải vì thân phận của ngài.”

Nghĩ đến kia tên tiểu tử, hoàng đế cười mỉm, “Ngươi từ trước đến giờ đều hành sự ổn trọng, không giúp đỡ bất kì ai, không ngờ hiện tại lại giúp hắn nói chuyện.”

Đổi lại thành người khác, lúc này sợ là đã kinh sợ quỳ xuống biểu hiện trung tâm, Ôn Đức lại không như vậy, hắn thoải mái thừa nhận, “Lão nô thật tâm cảm thấy công tử rất tốt, khi hoàng thượng ở cùng với công tử so với bất kỳ thời điểm nào đều cao hứng, tâm tình cũng rất tốt, lời lão nô có chút vượt quá nhưng thực sự là tuy công tử không biết nói lời dễ nghe, nhưng đối đãi với ngài đều chân thực so với bất kỳ ai, chỉ bằng điểm ấy, lão nô thật sự kính trọng công tử.”

Nghe được lời như vậy, hoàng đế rốt cục cũng cảm thấy sự tình cũng không quá đến không thở nổi như vậy, vừa rồi, hắn thật muốn gọi hai tên nghiệt tử kia tới, chém chúng mấy kiếm.

Quân tâm và dân tâm chính là cốt lõi của đất nước, nếu hắn bỏ mặc, sau khi chết còn thể diện gì để đối mặt với liệt tổ liệt tông.

Nhưng mà có thể đem sự tình áp chế không để cho chuyện bộc phát, người có thể làm được sợ rằng chỉ có một, “Người thao túng tình hình phía sau sợ rằng chính là công tử tốt trong miệng ngươi.”

Ôn Đức cũng không cảm thấy bất ngờ, “Công tử có khả năng kia, lão nô chỉ là không hiểu, theo tính tình của công tử trước giờ luôn là mặc kệ sống chết của người khác, sao hiện tại lại có thể tốn công tốn sức quản chuyện lớn như vậy, có phải là do lời đồn về phù thủy kia? Ngài cũng không coi trọng việc này a, lão nô đoán, có phải là ai đã chọc đến mấu chốt của công tử, khiến cho hắn nổi giận?”

Hoàng đế đứng dậy đi đến trước cửa sổ, nhìn hoa tươi khoe sắc bên ngoài cùng những công công cung nữ đi lại bên ngoài, “Đôi khi trẫm sẽ không nhịn được suy nghĩ, nếu giao thiên hạ này cho hắn thì sẽ trở nên như thế nào? Sợ rằng sẽ là một cảnh tượng khác đi, nhưng mà ngươi xem, cái gì trẫm cũng chưa nói, chuyện gì trẫm cũng chưa làm, nhưng một số người lại không nhịn được, bọn họ như cố ý tự tìm đường chết, trẫm không quản, Chiêm Nhi, đứa nhỏ kia trẫm hiểu hắn, chỉ cần không chọc đến hắn, hắn căn bản sẽ không liếc mắt nhìn bọn họ đến một cái, bọn họ chỉ cho rằng hết thảy mọi thứ của Chiêm Nhi đều là do ta cho, nhưng dù ta nguyện ý đưa, vậy cũng phải xem người nhận có muốn hay không.”

”Lão nô nghĩ, cho dù ngài thật sự đem thiên hạ này cho công tử, phỏng chừng công tử cũng không muốn, công tử ngại nhất là phiền toái.”

”Đúng vậy, ngay cả ngươi cũng có thể hiểu, nhưng đám bọn họ, một người cũng không nhận ra được, ngày thường tranh đấu đến ngươi chết ta sống, thời điểm đối mặt với Chiêm Nhi lại nghĩ rằng không cần động não cũng có thể lấy được đến tay, thực có tiền đồ.”

Ôn đức cười đến ôn hoà hiền hậu, hoàng thượng chỉ có khi nói những chuyện có liên quan đến công tử mới có thể lộ ra vẻ cao hứng, loại cảm giác kiêu ngạo khi làm cha này, không khác gì những vị phụ thân bình thường.

”Lã Đông còn chưa có trở về?”

”Vâng, tính toán thời gian cũng sắp về đến.”

”Nếu đã trở lại, lập tức nói hắn tới gặp ta.”

”Vâng, lão nô nhớ kỹ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »