Thiết Tâm Nguyên tranh thủ giải quyết hết những việc lặt vặt còn tồn đọng, hai ngày nữa Triệu Uyển sẽ lên đường tới Lâu Lan, địa điểm hội diện đã được hai bên thống nhất chọn là Yên Kỳ, mỗi bên suất lĩnh một vạn kỵ binh, năm trăm giáp sĩ, cắm trại cách nhau mười dặm.
Giữa hai doanh trại có một cái đài gỗ cao là nơi tổ chức hội minh.
Bốn người bọn họ sẽ ở trên đó ăn uống xem ca vũ, người thực sự làm việc là quan viên hai bên, đại vương y trừ cuối cùng đóng dấu lên thì chẳng có việc quái gì hết.
Một vạn kỵ binh do A Đại, A Nhị suất lĩnh, Mạnh Nguyên Trực chỉ huy năm trăm giáp binh làm thân vệ, có họ, Thiết Tâm Nguyên nghĩ không ra mình có nguy hiểm gì nữa, đáng lo phải là A Đan.
Bộ tộc tới dự lễ rất đông, có thể nói phàm là thủ lĩnh các quốc gia, bộ tộc sống quanh hai nước đều tới dự.
Đại Thực, Tắc Nhĩ Trụ, Đại Tốc, Khiết Đan, Tây Hạ, Thổ Hoa La, thậm chí cả đặc sứ Phi ưng sơn cũng có mặt.
Cuộc hội minh này là lần quan trọng nhất của Tây Vực trong mấy trăm năm qua, sự xuất hiện của Cáp Mật quốc mang tới cho Tây Vực cơ hội phát triển hiếm có, gần như các bộ tộc đều hi vọng cuộc hội minh này sẽ chấm dứt tình trạng chiến loạn liên miên của Tây Vực, mở ra thời kỳ hòa bình lâu dài.
Thiết Tâm Nguyên tin những bộ tộc nhờ giao thương với Cáp Mật đang dần trở nên giàu có thực sự muốn điều đó. Còn Khiết Đan, Tây Hạ mang mục đích gì thì y chẳng bận tâm, sớm muộn gì y cũng mang thuốc nổ và mã đao tới nói chuyện với bọn chúng.
Chưa bao giờ Thiết Tâm Nguyên có hứng thú với Khách Lạt Hãn, chủng tộc có thể dung hợp, nhưng tín ngưỡng bất đồng, nhất là thần giáo của họ thì không thể dung hợp, quốc gia như thế dùng quân đội chinh phạt được chỉ mang lại hậu họa mà thôi, nên duy trì hòa bình, đồng thời kiềm chế không cho Khách Lạt Hãn quá mức lớn mạnh chính là quốc sách lâu dài.
Tối ngày hôm đó Thiết Tâm Nguyên và Triệu Uyển cùng tiếp đãi Phú Bật, đặc sứ của Đại Tống cùng sứ giả các quốc gia bộ tộc lớn nhỏ xung quanh.
Thực ra Phú Bật tới Cáp Mật một tháng rồi, ông ta không ở Thanh Hương thành mà lần lượt đi khắp các tòa thành của Cáp Mật quốc, khác với Vương An Thạch chú trọng văn trị, ông ta chỉ quan tâm tới vũ lực của Cáp Mật.
Trừ công tượng doanh không cho vào khiến ông ta cực kỳ tức giận, những nơi khác Cáp Mật đều cho ông ta đãi ngộ cao nhất.
Sau chuyến thăm quan, Phú Bật phải thừa nhận Cáp Mật có tư cách ngồi xuống đàm phán với Đại Tống.
“ Đại Tống hoàng đế gửi lời hỏi thăm hiền tế đại vương.” Phú Bật một thân triều phục, thực hiện đúng lễ nghi cận kiến:
“ Vương an.” Một thân quan phục xanh, tóc búi cao, không mang chút trang sức nào, Hồng Lư thiếu khanh Trạch Mã nghiêm trang đáp:” Cáp Mật vương vấn an nhạc phụ đại nhân.”
“ Hoàng an.”
Phú Bật đáp xong đổ một bát dầu đốt vào đỉnh thanh đồng lớn, bên trong ngọn lửa không bao giờ tắt, đó là hương hỏa mà Cáp Mật xin ở Hiên viên miếu, việc làm này của ông ta có ý tăng thêm hương hỏa.
Nghi lễ phức tạp tiến hành những hai canh giờ mới kết thúc.
Tế tự là chuyện trọng đại quốc gia, không thể có sai sót, nếu không hậu quả nghiêm trọng, mọi việc kết thúc hoàn mỹ, không chỉ Thiết Tâm Nguyên mà Phú Bật cũng thở phào.
Trên đại điển hôm đó, người nổi bật nhất lại là Triệu Uyển, nàng mặc chiếc váy dài hai trượng, vừa xuất hiện gây ra oanh động lớn.
Thiết Tâm Nguyên phải thừa nhận khuê nữ Triệu gia ở mặt thể hiện uy nghi hoàng quyền đúng là có phong thái độc nhất vô nhị.
Từ khi tới Cáp Mật, tâm tình của Phú Bật không tốt chút nào, vì thực lực quân sự của Cáp Mật vượt qua trú quân tây bắc của Đại Tống, đến khi nhìn thấy Triệu Uyển rực rỡ chói mắt xuất hiện, niềm vui trong mắt ông ta không gì che dấu được.
Cảnh tượng này chứng tỏ, Trưởng công chúa ở Cáp Mật rất cường thế, cực kỳ cường thế, vị công chúa Vu Điền tuy cũng là phi tử, cũng ăn mặc trang trọng, nhưng ở bên cạnh Trưởng công chúa, hoàn toàn bị lấn át, trông như nha hoàn. Ừ, chẳng qua là đại nha cao hơn bốn cung nữ nhấc váy một bậc thôi.
Tộc trưởng, trưởng lão các tộc kết lần lượt đi tới dâng lễ vật, hoặc là một viên bảo thạch, hoặc một rương lạc đà, hoặc chỉ là con cừu trắng muốt, Thiết Tâm Nguyên đều tươi cười tiếp nhận, không vì lễ vật nặng nhẹ mà phân biệt đối đãi.
Nhất là Triệu Uyển bế con cừu trong lòng ân cần hỏi thăm vị tộc trưởng năm qua gặp thiên tai, khiến tộc trưởng đó bật khóc, còn mọi người có cái nhìn khác về hoàng tộc Cáp Mật.
Đợi khi phu thê ba người nâng chén đáp tạ khách khứa, Phú Bật hô vang:” Lão thần Phú Bật kính công chúa điện hạ! Công chúa vạn niên.”
Triệu Uyển thoáng bất ngờ, sau đó lạnh lùng đáp:” Nơi này không có Trưởng công chúa Đại Tống, chỉ có vương hậu Cáp Mật, thân là sứ thần Đại Tống, chẳng lẽ lễ nghi cũng không biết sao?”
Phú Bật không quan tâm Trưởng công chúa nói gì, mục đích thăm dò của ông ta đã đạt được rồi, trên đại điển mà Trưởng công chúa có thể lên tiếng trước Thiết Tâm Nguyên đã nói rõ vấn đề, ảnh hưởng của Đại Tống lên Cáp Mật sẽ là mãi mãi.
Cười khom người lui xuống, nhưng ông ta không tạ lỗi.
Triệu Uyển không tiện hỏi tội Phú Bật, nâng chén rượu nhún mình thi lễ với Thiết Tâm Nguyên:” Thần thiếp kính đại vương.”
Thiết Tâm Nguyên nâng chén:” Chư vị, cạn.”
Quần thần trong điện đồng thanh đáp lại, ánh mắt liếc nhìn Phú Bật, đều không có ý tốt.
Mục đích của hội minh là tuyên bố sức mạnh, Thiết Tâm Nguyên thống nhất người phe mình trước rồi mới đi tranh hùng với phu phụ A Đan.
Hoắc Hiền, Mạnh Nguyên Trực làm rất tốt.
Sau đại điển, tam sinh trên bàn cúng phân chia cho mọi người ăn, lúc này người có tư cách lớn nhất là Vương Nhu Hoa, một thân trang phục cung đình đen tuyền xuất hiện chủ trì phân chia.
Thế là Thiết Tâm Nguyên được chia một cái đầu trâu, một cái đầu dê, một cái đầu lợn, mấy thứ này nguội lạnh chẳng ngon tí nào.
Nghi lễ phân chia này bắt nguồn từ lúc nhân loại còn ăn lông ở lỗ, đi săn về người có tư cách cao nhất chia chiến lợi phẩm săn được, người ăn bộ phận nào chứng tỏ địa vị người đó. Phú Bật được chia cái mõm lợn, ăn rất ngon lành.
Sau khi tất cả mọi người phân chia đồ cúng, vui vẻ ăn xong cáo từ trở về, Thiết Tâm Nguyên thấy kiệt sức rồi, khó khăn lắm mới có cơ hội nằm xuống giường, chưa kịp thở thì Úy Trì Chước Chước đã tới liên tục lắc tay y đòi y phục đẹp.
“ Lão tử đúng là bị mỡ lợn mờ mắt rồi mới cưới hai lão bà.” Thiết Tâm Nguyên thống khổ rên rỉ: