Thiết Đản bây giờ là tội phạm truy nã của Cáp Mật, không phải vì buôn muối, mà vì hắn giết sáu mươi tám sứ giả Tây Hạ, bất kể hắn có lả đặc sứ của Cáp Mật chăng nữa cũng không ích gì. Trong mắt Bao Chửng, hắn là tên ác đồ phóng hỏa giết người bị truy lùng gắt gao.
Trong trang phục mã phu, bôi mặt như hề, Thiết Đản cẩn thận dìu Vương Nhu Hoa lên xe, trêu chọc Thiết Hỉ một hồi theo đội nhân mã lên đường, đời này không về Đông Kinh nữa, trừ khi Lão Bao chết.
Đội xe đi về phía tây, càng đi đội ngũ càng lớn, không ngừng có tướng sĩ về nhà thăm người thân gia nhập, còn mang theo cả gia quyến, tân tức phụ.
Đám con cháu tướng môn vốn vây quanh xa giá của Triệu Uyển bị tướng sĩ Tây Vực hung hãn cách ly bên ngoài vòng thị vệ.
Khi tới Kinh Triệu phủ đã thành đội ngũ vạn người, rầm rầm rộ rộ hành quân như một đội quân.
…. …..
Thiết Tâm Nguyên gặp Âu Dương Phát cảm xúc muôn phần.
Hai người tản bộ ở Thanh Hương thành cả buổi, tuy không đi hết được cũng khiến Âu Dương Phát có nhận thức tối thiểu về nơi này.
Con suối từ thác nước đổ xuống chảy ngang qua Thanh Hương cốc vì có mạch nước nóng phía dưới mà quanh năm không bao đóng băng, dù là tháng hai giá lạnh, dòng nước vẫn mang theo sương khói lượn lờ chảy ra ngoài.
Cây thanh hương nơi khác còn cành lá trơ trụi, ở hai bên suối đã nảy mầm xanh mơn mởn.
Thiết Tâm Nguyên chỉ đồng ruộng kéo dài tới tận chân núi:” Rất nhiều thương cổ hối lộ ta, muốn xây dựng thêm phòng ốc, nhưng ta không cho, thà ra lệnh khai phát thêm trăm sơn cốc nhỏ chứ không cho phép ai đụng tới đồng ruộng nơi này.”
“ Ba trăm mẫu ruộng tuy chẳng sản xuất được bao nhiêu lương thực, nhưng nó giúp chúng ta không quên đi gốc gác nền tảng. Đáng tiếc tiên sinh không về Cáp Mật nữa, nếu không ta sẽ dựng ở bên kia một gian nông xá, tiên sinh sẽ cực thích.”
Âu Dương Phát chắp tay nhìn Thiên Sơn trắng phau phau trên đầu:” Gia phụ mỗi lần nhắc tới Cáp Mật luôn mang vẻ mặt nhung nhớ, thần và mấy đệ đệ không hiểu, giờ mới biết tâm tư người. Chưa nói nơi này có sự thanh nhàn trong phồn hoa, chỉ riêng phần tình cảm ấm lòng người đã khiến người ta quyến luyến.”
“ Đại vương yên tâm, gia phụ tuổi cao không chịu được đường xa vất vả, nhưng Phát có thể kế thừa ý nguyện gia phụ, đóng góp thêm gạch ngói cho Cáp Mật.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Bá Hòa không bằng nghỉ ngơi một tháng cho thân thể khỏe hẳn rồi tới nơi khác xem xét, Cáp Mật bách nghiệp mới sáng lập, nhất định có đất dụng võ cho sư huynh.”
Âu Dương Phát phấn chấn:” Một tháng nghỉ ngơi chắc không cần, mới qua Nhật Nguyệt sơn, đất đai bao la đã khiến thần nóng lòng muốn đi xem hết một lượt rồi.”
Thiết Tâm Nguyên mừng lắm, người lòng dạ khoáng đạt lạc quan mới thích khung cảnh bao la hùng vĩ, còn không thì thấy hoang vắng cô tịch, Âu Dương Tu gửi đúng người tới rồi:” Trước đó phải say cùng bản vương một trận đã.”
“ Thần tuân lệnh.”
Từ lúc tới Cáp Mật, Âu Dương Phát luôn ở trong trạng thái hưng phấn, nơi làm phụ thân ngày đêm nhớ nhung không khiến hắn thất vọng, Cáp Mật còn tốt hơn lời miêu tả của phụ thân chục lần.
Dọc đường đi hắn đã nhìn ra Cáp Mật đã được Thiết Tâm Nguyên dựng lên bộ khung cho một quốc gia lớn mạnh rồi, những tòa thành trì chính là xương cốt, bây giờ cần phải làm là dùng thành trấn nhỏ và thôn trang lấp đầy khoảng trống giữa các thành trì, tức là đắp thêm da thịt cho nó.
Âu Dương Phát có nhà ở Cáp Mật, chính là trạch viện ba dãy trước kia Âu Dương Tu ở.
Trở về nhà, thê tử Lưu thị đang chỉ huy phó dịch thị nữ quét dọn, thấy trượng phu thì vui vẻ lên đón:” Vật dụng trong nhà không thiếu gì cả, vẫn tốt nguyên, chỉ cần quét dọn sạch sẽ là ở được rồi. Tiểu Quả Nhi cũng thích nơi này, cứ sợ nó không quen, vậy mà ngủ một giấc tỉnh lại, còn hỏi sao về quê rồi?”
“ Vừa rồi đại vương phủ còn phái người đưa tới thư nhậm chức, quan phục, còn cả một danh thiếp tới Tàng Thư lâu mượn sách nữa.”
“ Cáp Mật có cả Tàng Thư lâu à, phụ thân quên kể rồi.” Âu Dương Phát đi vào nội trạch, xuyên qua hoa tường liền thấy một căn phòng lưu ly sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, ngạc nhiên:” Đó là cái gì thế?”
Trượng phu cuối cùng cũng chú ý tới nhà ấm, Lưu thị tuổi vừa qua hai mươi, nhỏ nhắn xinh đẹp, mang đậm phong tình mỹ nhân Giang Nam, che miệng cười:” Đó là bảo bối, Tiểu Quả Nhi ở trong đó không chịu ra.”
Âu Dương Phát và thê tử xưa nay ân ái ngọt ngào, thấy nàng còn giữ bí mật, mỉm cười tự đi tìm cửa vào.
Bước chân qua cửa, một làn hơi ấm ẩm ướt ập tới mang theo hương thơm hoa cỏ, một cây đào đang nở rộ, sắc hoa đỏ biến cả căn phòng thành mùa xuân Đông Kinh.
Nhi tử để tóc sừng trâu đang tìm cách trèo lên cây, thấy phụ mẫu liền chạy ù tới đưa cho phụ thân một quả dưa chuột, hối lộ phụ thân bỏ qua cho nó tội nghịch ngợm.
Ân Dương Phát bế đi tử lên đi vòng qua mấy luống rau, tới bên cây đào, bẻ một cảnh đưa phu nhân:” Đây là đào hoang, ra hoa nhưng không kết quả được, phu nhân cắm hoa trang trí đại sảnh một chút cũng tốt.”
“ Nhìn rau hẹ xanh tốt nơi này làm ta nhớ bài Xuân thái của Tô Tử Chiêm, đoán chừng hắn tức cảnh sinh tình từ đây mà ra, cái tên tham ăn đó nếu không có thứ bỏ miệng không ra thơ được, phu nhân hái ít hẹ, gói há cảo đi, Tiểu Quả Nhi thích há cảo, ta cũng được ăn ké.”
Lưu thị ngửi hơi rượu trên người trượng phu:” Chàng đi với đại vương cả ngày mà không được ăn no à? Phải rồi phu quân nhậm chức gì?”
Âu Dương Phát ợ hơi rượu:” Tạm thời làm trong trung thư môn hạ, đợi vi phu đi khắp Cáp Mật sẽ an bài khác.”
Lưu thị hơi ngần ngừ một chút mới nói:” Phu quân, nên sớm xác định thì hơn.”
Âu Dương Phát hiểu ý thê tử:” Đúng là nên thế, đường đi tuy xa xôi hoang sơ, nhưng lại tập nập người qua lại giữa Cáp Mật và Đại Tống, lần này Cáp Mật đánh bại Tây Hạ, đẩy lui Khiết Đan, tin tức ắt chấn động triều đường.”
“ Bất kể là triều đường hay dân gian, hẳn bậc tài cao tới Cáp Mật nhiều như cá diếc qua sông, vi phu nếu muốn làm nên một phen sự nghiệp phải tìm chức vị phù hợp với sở trường.”
Lưu thị cười:” Chính nên thế, phu quân tạm nghỉ, thiếp đi làm há cảo ăn cho thỏa lòng.”
Âu Dương Phát chỉ thê tử nghịch ngợm cười lớn, bế nhi tử rời phòng ấm, Lưu thị ra ngoài gọi thị nữ tới hái rau, lâu lắm rồi mới thấy trượng phu phấn chấn vui vẻ như vậy, giống như ngày đầu thành hôn, bất giác đỏ mặt.
Yến tiệc mà, Âu Dương Phát đói bụng về nhà, Thiết Tâm Nguyên cũng chẳng được no, ăn liền hai cái bánh bao nhân hẹ trứng mới thấy mình là đại vương chân chính.
Tiệc rượu ngày hôm nay rất thú vị.
Trừ Hoắc Hiền vẫn nhàn nhã thậm chí còn ngủ gật, đám quan viên Đại Tống tới như Hoàng Nguyên Thọ, Bành Lễ, Vương Đại Dụng ít nhiều có chút thấp thỏm.
Âu Dương Phát tới Cáp Mật là tín hiệu nghiêm trọng, sau hắn trời mới biết bao nhiêu chí sĩ Đại Tống muốn tới Cáp Mật làm quan.
Đại Tống có chục vạn người đọc sách, mỗi lần khoa khảo chỉ chọn hơn hai trăm người làm sao mà đủ, thế nên mới có sĩ tử Đại Tống thi trượt quy thuận Khiết Đan, Tây Hạ.
Dù sao người tới Khiết Đan, Tây Hạ không nhiều, sĩ tử vẫn giữ thể diện, nhưng làm quan ở Cáp Mật thì không phải cố kỵ gì, Cáp Mật có một nhánh hương hỏa tổ miếu, ai cũng biết.
Như vậy chẳng ai có thể nói làm quan ở Cáp Mật là vứt bỏ tổ tông.
Trước nay quan trường Cáp Mật quá yên bình, chẳng có lấy một gợn sóng nào.
Chỉ cần không cần tham ô phạm pháp, cứ việc mình mình làm, cuối năm sẽ được thăng tiến, sẽ có khoản tiền thưởng lớn.
Không lắm chuyện, không vượt quyền, bếp ai người đó đốt là đặc điểm lớn nhất của quan viên Cáp Mật.
Quan trường, quan viên thế này đã là tốt hơn tuyệt đại đa số các quốc gia trên thế giới rồi, người khác hâm mộ không hết, Thiết Tâm Nguyên chỉ chép miệng, vì những người này quá bình thường.
Cũng phải thôi, quan viên tới Cáp Mật thường là những kẻ thất bại trong đấu tranh quan trường, hoặc người chấp nhận số mệnh, không có cơ hội vươn lên.
Những người này không có nhiều tham vọng, chỉ cần trước khi về hưu có khoản tiền lớn là hài lòng, quan trường Cáp Mật không bình yên mới lạ.
Giờ có đàn cá ăn thịt tới.
Cáp Mật của y ngày càng thú vị rồi.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.