Nằm xuống giường gấm lún cả người, nhìn những cái giá lớn treo đủ các loại thịt chầm chậm xoay tròn, thịt dê nướng vàng ruộm, thịt bò hoa văn đẹp đẽ, con heo bị hai quả nho bịt mắt chết không nhắm mắt tỏa mùi thơm cám đỗ, lạc đà, lừa, cá lớn đang được tẩm hương liệu, đếm không xuể.
Chỉ cần ánh mắt của thực khách dừng ở loại món ăn nào đó lâu một chút là có lão hán Tây Vực râu dài cực kỳ lễ độ, sạch sẽ xẻo một miếng đặt lên lư đồng nhỏ chế biến.
Nằm mà ăn thì không thoải mái, hai mỹ cơ Ba Tư ăn mặc lộng lẫy mỗi nàng một bên, nhẹ nhàng nâng người Thiết Tâm Nguyên lên.
Há mồm ra là có nho cho vào, cắn nhẹ là nước quả ngọt thanh tràn khắp miệng.
Đồng Tử bê cái bát mỳ to ụ ăn như chết đói, lúc đầu hắn đặt hết tâm tư vào đó, đến khi mỳ lấp đầy cái bụng trống, hắn liền bị các món thịt và rượu trong phòng khống chế đầu óc, nhai mỳ như nhai rơm.
“ Được rồi, bảo ngươi ăn mỳ là lo ngươi bụng rỗng ăn thịt không tốt, giờ không muốn ăn nữa thì ăn thịt đi.”
Đồng Tử mừng rỡ, có điều hắn vẫn húp sạch nước mỳ mới chỉ cái đùi dê lớn nhất.
Nửa canh giờ trước hắn còn ngồi ở góc đường ăn mày, lo bộ khoái đuổi khỏi Thanh Hương thành, ra doanh nạn dân bên ngoài, vậy mà giờ đây hắn ngồi trong tửu lâu xa hoa nhất Thanh Hương thành.
Thiết Tâm Nguyên múc một muôi rượu nho từ ao rượu vào bát ngọc của Đồng Tử:” Cha ngươi đỡ ho không?”
Đồng Tử bụng nó rồi, đầu óc cũng khôi phục, không dám tùy ý như lúc nãy nữa, không uống vội mà đap:” Vẫn thế, trước khi ta tới Thanh Hương thành, vừa vặn quan y tới Lâu Lan thành, quan y nói là bệnh cũ, không khỏe được, chỉ có thể tĩnh dưỡng thôi.”
“ Cha ngươi cả đời vất vả, từ khi ta biết ông ấy, chưa bao giờ thấy ông ấy nghỉ ngơi.”
Đồng Tử mắt hoe hoe đỏ:” Năm xưa còn bé không hiểu chuyện, còn giận cha ta, bỏ nhà đi.”
“ Kỳ thực ngươi cũng không sai, sống như thế cả đời thật là vô vị.”
Đồng Tử gật đầu:” Giờ cha ta tâm tính bình hòa, cả ngày vẫn tham công tiếc việc, mỗi lúc chơi đùa với Kim Tử và Ngân Tử là chịu buông tay ... Đại ... À không Nguyên ca nhi, lão bà ta hay dùng chiêu này. Thiết a di có khỏe mạnh không?”
Người ta hỏi thăm tới mẹ, Thiết Tâm Nguyên ngồi thẳng lên:” So với ngươi thì ta bất hiếu rồi, vốn tưởng đã lớn, có thể để mẹ hưởng phúc, bớt lo lắng. Không ngờ từ khi ta trưởng thành, mẹ ta phải bôn ba mãi, đường từ Đông Kinh tới Cáp Mật đã đi tới ba lần ...”
Nhắc tới mà hổ thẹn, giờ đây mẹ còn phải giải quyết cả chuyện phu thê mình.
Cũng may là suy nghĩ của Đồng Tử khác Thiết Tâm Nguyên, hắn cho rằng Thiết a di có nhi tử làm Cáp Mật vương là có phúc rồi.
“ Thanh Hương thành không có người tốt!” Ăn cả đống mỹ vị mà Đồng Tử vẫn có đánh giá không tốt về nơi này:
“ Làm sao thế?”
“ Bọn chúng lừa khuôn chữ của ta.”
“ Lừa thế nào? đã báo quan chưa?”
“ Quan phủ cũng không phải người tốt, ta báo quan rồi, nhưng tên chủ bạ rậm râu người Hồ nói là ta cam tâm tình nguyện, còn nói ta lập chừng từ, bên trên ghi rõ ta bằng lòng bán với giá một đồng, ta vừa cãi một câu đã bị người ta dùng gậy đánh đuổi.:
Thiết Tâm Nguyên đặt cốc rượu xuống:” Ngươi biết chữ, nếu nội dung không hợp lý, vì sao ngươi lại ký tên?”
Đồng Tử cố đánh trống lảng:” Tóm lại toàn là người xấu, Nguyên ca nhi, ngươi giúp ta kiếm đường sống khác đi, khuôn chữ mất rồi.”
“ Nói thật đi, chuyện này ngươi không phải chứ gì, không nói rõ thì cho ngươi bao nhiêu tiền cũng bị người ta lừa sạch thôi.”
Đồng Tử hạ thấp giọng:” Có ngươi, ai dám lừa ta?”
“ Nói láo, ta dù là đại vương cũng phải nói lý lẽ.”
“ Tóm lại là ngươi có quản không?”
Ở trước mặt Thiết Tâm Nguyên, Đồng Tử đơn thuần như đứa bé, nhìn cái là thấu, tên này tám phần là thua thiệt bởi tửu sắc rồi, mới khó mở miệng như thế.
Thanh Hương thành phát triển quá nhanh, nên các chế độ thương nghiệp rất đơn giản, dù Thiết Tâm Nguyên đã cố áp chế, đây vẫn là chốn kim phấn hàng đầu Tây Vực.
Nữ tử Tây Vực xưa nay luôn lấy vẻ đẹp của mình làm vinh quang, cho rằng thu hút được ánh mắt của nam nhân là sự khen ngợi lớn nhất, họ dựa vào đó kiếm tiền nuôi gia đình.
Với họ mà nói chẳng có khái niệm trinh tiết, chỉ có sinh tồn, lợi dụng vốn liếng tự có kiếm tiền là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Nam nhân nơi này cũng không dị nghị gì cả, nữ nhân là hàng hóa là công cụ sinh nở, giờ lại còn mang tới thu nhập phong phú, dù là nữ nhi đang chăn thả bò dê ở nhà, cũng bị bọn họ cho ăn mặc đẹp đễ đưa vào thành.
Đây là trào lưu không thể nghịch chuyển, cho dù nữ tử Cáp Mật có hộ tịch được bảo hộ, nhưng những nữ tử Quy Tư, Xương Mậu, Vu Điền nằm mơ cũng muốn tới Thanh Hương thành sống cuộc sống trong mộng tưởng, mỗi ngày có vô số nữ tử lợi dụng thương đội đi vào tòa thành truyền thuyết này.
Dưới ánh mắt xuyên thấu tâm can của Thiết Tâm Nguyên, Đồng Tử ấp a ấp úng kể cảnh ngộ của mình.
Chuyện rất đơn giản, trên đường tới Thanh Hương thành, Đồng Tử gặp được thiếu nữ Tây Vực có đôi mắt biết nói.
Ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy thiếu nữ da trắng như tuyết, trơn như mỡ đông, dung mạo càng như tiên nữ giáng trần, Đồng Tử quên béng lão bà đã sinh cho mình hai đứa con.
Chẳng những dùng mấy chục quan tiền mang theo mua cho thiếu nữ đó một bộ trang phục không tệ, vì thỏa mãn dục vọng vô cùng của nàng, đem khuôn mẫu do cha khắc từng chữ một bán cho thiếu nữ nghèo khó đó với giá một đồng ..
“ Thế có làm ăn được gì chưa?”
Thiết Tâm Nguyên chẳng hứng thú, chuyện này với y mà nói đã nhàm tới không thể nhàm hơn rồi, y chỉ quan tâm tới vấn đề thực chất, Đồng Tử cũng đáng đời thôi, được hưởng thụ thân thể người ta rồi thì cũng chẳng phải lỗ.
Đồng Tử vẫn chìm vào hồi ức, khi thì thống khổ, khi thì ngọt ngào, cuối cùng như bị rút mát xương nằm trên thảm lẩm bẩm:” Nàng ấy không nên bán khuôn mẫu, chỉ cần theo ta chịu khổ hai năm, ta có thể dùng nó cho nàng ấy cuộc sống thượng hạng.”
Thiết Tâm Nguyên trêu:” Nếu nữ nhân đó vô tình vô nghĩa như vậy, ta sai người bắt về để ngươi bóp chết nhé?”
Đồng Tử rối rít xua tay:” Không không, chỉ cần ngươi cho vay ít tiền để chuộc về thôi.”