Cạc Cạc về quân doanh là lúc trời sáng, mọi người đều bận rộn, lều bạt đã bị tháo ra lắp lên xe ngựa, các huynh đệ thu thập hành trang chuẩn bị xuất phát.
Quân tư mã nhìn Cạc Cạc với ánh mắt cực kỳ bất thiện, mười sáu ngày mới về, đây không phải là lần đầu hắn phạm lỗi.
Cạc Cạc vội đi tới nói:” Ti chức có quân tình khẩn cấp báo tướng quân, báo xong sẽ nhận phạt, tuyệt đối không dám chạy.”
“ Vậy thì đi mau, nếu muộn nửa ngày nữa lão tử xử lý ngươi là đào binh rồi.”
Cạc Cạc nhe răng cười rồi chạy về phía trung quân.
Lãnh Bình đang ký quân lệnh nhổ trại, thấy Cạc Cạc về thì cười:” Về rồi à?”
Cạc Cạc nói vội:” Bẩm tướng quân, phát hiện dã nhân cách Dã Mã Cốc sáu mươi dặm.”
Lãnh Bình vội đi tới bản đồ:” Có bao nhiêu?”
- Bộ kỵ hơn một vạn, dã nhân không dưới chín nghìn.
Lãnh Bình nhìn chằm chằm bản đồ sau khi đánh dấu vị trí theo báo cáo thì xua tay:” Biết rồi, thu dọn hành lý, chúng ta phải đi thôi.”
Cạc Cạc cuống lên:” Tướng quân, dã nhân tới rồi.”
“ Tiểu tử, đây không phải chuyện ngươi nên quản, xéo đi, một tuần hương sau toàn quân xuất phát, mục tiêu Thiên Sơn thành.”
“ Vậy ...”
“ Vậy cái gì? Đây là quân lệnh của đại vương, không chỉ ngươi phát hiện ra dã nhân mà có hai đội thám báo khác về từ trước.” Lãnh Bình vốn không cần nói chuyện này, nể mặt đại vương mới nói thêm:” Xéo đi.”
Rời khỏi lều, Cạc Cạc nhìn thấy Bành Lương đang bị quân tư mã quát mắng, vội vàng đi tới:” Ti chức tới nhận phạt.”
Quân tư mã cười gằn:” Muộn rồi, quân lệnh đã phát, tiểu tử ngươi sau này phạm lỗi, lão tử không phạt ngươi, mà phạt bộ hạ của ngươi.”
“ Chuyện này không công bằng.” Cạc Cạc hét lên:
Quân tư mã vẫy tay, lập tức có hai thân binh đi tới, tụt quần Bành Lương xuống, lộ hết mông ra, sau đó vung gậy đánh liên tục vào mông.
“ Ta là quan lãnh đội, ta phạm sai lầm vì sao xử phạt bộ hạ ta, ngươi mau trả lời cho ta.” Cạc Cạc nổi giận sấn sổ tới trước mặt quân tư mã rống lên:
“ Lão tử sớm nghe nói ngươi bị đại vương chiều hư, không biết trời cao đất dày nữa, với quan hệ của ngươi và đại vương, nói không chừng sau này thành cấp trên của ta, dạy dỗ ngươi cho tốt, sau này mọi người đều có lợi.” Quân tư mã chỉ Bành Lương bị đánh kêu liên hồi:” Nhìn đi, đó là hậu quả của làm trái quân lệnh, nếu ngươi ra trận mà kích động làm bừa, người lãnh hậu quả chính là bộ hạ của ngươi.”
“ Đợi lão tử thành tướng quân, sẽ cho ngươi vào bao tải đánh.” Cạc Cạc dìu Bành Lương vừa bị đánh đòn xong đứng lên, hậm hực đe dọa:
Quân tư mã hừ một tiếng:” Được ta chờ!”
Người Khiết Đan có ba mươi vạn quân bao gồm cả dân binh và Hán nô, vậy mà tuyên bố là trăm vạn đại quân, đây chính là cách thức gây áp lực nguyên thủy nhất thời cổ đại.
Bọn chúng không biết gây áp lực dư luận với nước địch, nhưng Thiết Tâm Nguyên thì biết phải khống chế dư luận thế nào.
Vì vậy ba mươi vạn đại quân sắp tới xâm phạm biến thành có hai đám cường đạo sắp tới cướp bóc.
Với người thường mà nói con số trăm vạn đại quân hay chục vạn đại quân đều mơ hồ, nhưng mã tặc và cường đạo thì họ rất hiểu, ngoài Cáp Mật thành có rất nhiều cột lớn, thường xuyên trói những tên mã tặc phạm tội cực ác lên đó thị chúng, cho mọi người đi qua nhổ nước bọt vào mặt.
Ai cũng căm ghét mã tặc, ai cũng hiểu sự tàn ác của mã tặc, nhưng bọn họ cả đời chống lại mã tặc rồi, không sợ bọn chúng.
Hơn một vạn tên "mã tặc" Đại Thực từng tới Lâu Lan cướp bóc cho tới nay đang chạy khắp nơi giúp bách tính thu hoạch lương thực, xây thành trì, làm đường, đào kênh, vét mương.
Tất nhiên thương cổ kiến thức rộng thì khác, bọn họ biết Khiết Đan cường đại như thế nào, càng rõ đạo lý khi hai nước đại chiến thì thương cổ nên tránh xa.
Ngay cả những đại thương cổ có cửa hiệu, nhà cửa ở Cáp Mật thành, Thanh Hương thành cũng lựa chọn rời đi.
Thương cổ cực kỳ thống khổ, không phải vì Cáp Mật ngăn cản họ ra đi, mà Cáp Mật không ngờ gỡ bỏ hạn chế mua bán trà, vải, đường, giá cả cũng rẻ hơn trước một thành.
Càng khiến họ đỏ mắt hơn nữa lệnh hạn chế mua bán lương thực hoàn toàn rõ bỏ, đây là chuyện rất không hợp lý vào thời chiến, nhưng Cáp Mật quốc đã làm rồi.
Rồi tin tức công tượng doanh bán ra kỹ thuật bọn họ nghiên cứu khiến thương cổ muốn rời Cáp Mật giảm xuống sáu thành.
Thực hiện một loạt biện pháp trấn an dư luận xong, Thiết Tâm Nguyên tới đại sảnh phủ thành chủ, quan sát bốn dã nhân bị nhốt trong lồng do thám báo bên Ba Lý Khôn hồ bắt được.
Đám dã nhân này tóc vàng nhạt, rất đẹp, có tên còn tóc bạch kim, tất nhiên là phải trừ bỏ chấy rận, không tính tới răng vàng khè, râu ria như người rừng thì mới có thứ cảm quan ấy.
Tiếng La Tư nói rất nhanh, y chưa hỏi gì chúng đã tuôn một tràng chẳng ai hiểu.
Có điều đoán ra được, đám người này đang cầu xin, hai chân quỳ xuống đất đầu cúi thấp thì ở bất kỳ đâu cũng hiểu được, đó là phương thức biểu thị thuần phục.
Điều này làm Thiết Tâm Nguyên rất cao hứng, vì đây không phải đám dã nhân hung hãn chẳng hiểu gì, chẳng sợ chết.
Bốn dã nhân cực kỳ sợ hãi, họ không hiểu đám người kia vì sao lột sạch quần áo của mình, ném vào nước nóng, lấy chổi lớn kỳ cọ, lại còn ném vào thứ nước trắng.
Nhất là đám người đó dùng ánh mắt quỷ dị nhìn hạ thể hùng vĩ của mình, dã nhân tuyệt vọng --- Đám người này đang rửa sạch làm thịt mình đáy.
Bốn tên dã nhân quỳ trong suối nước nóng miệng hát rất có vần điệu, như đang cầu khấn.
Thiết Tâm Nguyên phải thừa nhận, vóc dáng dã nhân cực tốt, đám chết tiệt này tên nào tên nấy lưng hùm vai gấu, người đẹp như tượng thần Hi Lạp cổ đại, sau khi cắt râu tóc bờm xờm càng uy nghiêm.
Khác người Ba Tư mặt vuông vức, ngũ quan của họ có bóng dáng người Châu Âu, góc cạnh rõ ràng.
Chỉ bốn tên vô danh tiểu tốt mà khiến Thiết Tâm Nguyên tự ti.
“ Xấu quá, sao lắm lông thế ... Lại còn màu vàng, ôi, mắt xám kìa, như sói ấy ...”
Nghe thấy đám cung nữ thì thầm bàn tán, Thiết Tâm Nguyên mới kiếm về chút tự tin.
Thiết Tâm Nguyên chỉ nhìn một lúc rồi thôi, những kẻ này bị gọi là dã nhân vì bẩn thỉu, thô tục, vóc dáng hùng tráng, sau khi tắm rửa sạch sẽ rồi thì trừ màu tóc chẳng khác người Tây Vực là bao, chẳng có gì hơn người.
Mạnh Nguyên Trực đang đợi chúng ở dưới chân Thiên Sơn, một khi dụ chúng tới Thiên Sơn lộ, không phải là vượt qua núi non hai bên Ba Lý Khôn hồ thì ngày tàn của chúng đã điểm.
Làm sao dẫn dụ dã nhân tới Thiên Sơn lộ thì không phải việc y nên lo, đó là phận sự của Mạnh Nguyên Trực, y đủng đỉnh đi ra hậu hoa viên, chưa tới nơi đã bị mùi thuốc nhuộm bên trong làm không thở nổi.