Thiết Nhất dùng dao thái thịt chỉ vào đũng quần Thiết Tâm Nguyên.
Thiết Tâm Nguyên trừng mắt: “ Ngươi không còn kiểu hình dung nào khác à, Đại Tống đương nhiên là muốn, muốn chết đi được, cho nên mới để vương hậu mang Thiết Hỉ về, tình thế xoay chuyển rồi, giờ không chỉ có chúng ta cần Đại Tống, Đại Tống càng cần chúng ta.”
Thiết Tam Bách xen vào:” Thế tử của chúng ta cần gì phải chịu ủy khuất ở Đại Tống, thần thấy quân đội Đại Tống rồi, kém lắm, chúng ta có thể đánh Đại Tống, thứ được cho không chắc bằng thứ chiếm được.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Ngươi chưa hiểu Đại Tống rồi. Đúng, quân đội Đại Tống rất yếu, mấy chục năm qua bị Khiết Đan, Tây Hạ bắt nạt, hàng năm phải nộp tuế tệ, nhưng ngươi có thấy hai nước đó có thêm mảnh đất nào của Đại Tống không?”
“ Nếu chúng ta đánh với Đại Tống, nói thực phải đánh mấy chục năm, khi đó chúng ta càng dễ sập trước.” Hứa Đông Thăng khinh bỉ nhìn Thiết Tam Bách:” Đánh mấy chục năm thì tan nát hết rồi, chúng ta cần đống đồ nát làm gì? Huống hồ, cứ phải đánh Tây Hạ trước mới nghĩ tới Đại Tống được.”
“ Nhi tử ta nếu thành hoàng trữ Đại Tống thì tốt, chúng ta vẫn phấn đấu theo phương hướng đó, nếu chuyện không thành, chúng ta chấm dứt ý tưởng này, tập trung quản lý tốt Cáp Mật.”
Thiết Tâm Nguyên kết thúc đề tài hoàng trữ Đại Tống, Thiết Hỉ đã sắp về rồi không cần tốn công vào nó nữa, phía Cáp Mật đã làm đủ rồi, phải xem thành ý Đại Tống thế nào:” Do vị trí địa lý của Cáp Mật, Khiết Đan và Tây Hạ vẫn là kẻ địch lớn nhất, điểm này nên xác định rõ ràng.”
“ A Đan của Khách Lạt Hãn đang ban sư trở về, nghe nói lần này họ đi Thiên Trúc thu hoạch cực lớn, tiếp tới chúng ta phải xác định rõ mối quan hệ với Khách Lạt Hãn, đây là chuyện trọng đại nhất thời gian tới.”
Chiến tranh đã kết thúc, Cáp Mật không thể vẫn giữ chế độ thời chiến, tướng quân không chỉ thống lĩnh quân đội còn quyền quản hạt thành trì là không thích hợp.
Cho dù Thiết Tâm Nguyên có đủ lòng tin vào các tướng quân của mình, y cũng không thể tạo ra tiền lệ rất xấu này.
Phải để các tướng quân Cáp Mật thích ứng chế độ luân hoán khu phòng thủ, tốt nhất làm từ bây giờ, tránh sau này có dấu hiệu không tốt.
Bữa cơm này mục đích chủ yếu là phân chia và bố trí lại quyền lực trong quân ngũ, mỗi người tới tham gia đều hiểu điều đó.
Bây giờ thuần túy chỉ là uống rượu không xen lẫn bất kỳ mục đích gì, có lẽ chỉ có Thiết Tâm Nguyên cùng đám Thiết Nhất mà thôi.
Uống rượu tới tận rạng sáng mới kết thúc, ai nấy ngất nga ngất ngưởng, Thiết Tâm Nguyên miễn cưỡng đứng dậy chắp tay với mọi người, sau đó đám người lảo đảo rời đi.
Về tới phủ thành chủ thì trời sáng hẳn, Tây Vực mùa xuân luôn có gió, gió năm nay lại còn lớn khác thường. Nhưng gió chỉ biểu hiện ở trên ngọn cây, đi phía dưới không có mấy cảm giác, gió nhè nhẹ thổi lên mặt, tỉnh rượu không ít.
Một đám người thập thà thập thò, muốn vào phủ thành chủ lại không dám, làm Thiết Tâm Nguyên nhìn mà sôi máu, mượn hơi men trong người, đi tới đá đít một loạt:” Muốn vào lừa cơm thì vào đi, thò thò làm gì.”
Đá xong khoan khoái đi vào nhà.
Hôm nay vừa vặn là mười lăm, người có hộ tịch vàng vào ngày mùng một, mười lăm có thể vào phủ thành chủ tham quan, đây là quy củ mà mẹ y lập ra từ khi mới tới, lúc đó mục đích chủ yếu giúp người Tống và người Tây Vực tăng cường giao lưu tránh hiểu lầm nhỏ nhặt hai bên.
Giờ thói quen vẫn giữ, mục đích biến chất rồi.
Những người có hộ tịch vàng sớm đã quen với phủ thành chủ, không còn gì mới mẻ nữa, đầu xuân phủ thành chủ cũng trơ trọi như nơi khác, chẳng có gì đáng xem. Bọn họ thích cuối xuân dẫn cả nhà tới phủ thành chủ, kiếm mảnh đất trống, trải thảm ăn uống, biểu thị thân phận cao quý của mình.
Bọn họ thường rất nghênh ngang, chuyện xin thị vệ một nhánh tói, xin ít gia vị thường xảy ra, quá đáng hơn xin cả rượu không phải không có.
Cái đám người rụt rè này nhìn là biết không phải người Thanh Hương thành, còn tràn ngập sợ hãi với Cáp Mật vương vĩ đại.
Một đám trẻ còn rầm rầm chạy qua như bị chó đuổi, Thiết Tâm Nguyên đành phải nhường đường, nếu dây dưa để bọn chúng đi học muộn sẽ bị tiên sinh đánh rất thảm, đó là mầm non của tổ quốc, Thiết Tâm Nguyên rất bao dung.
Nhìn đám đông lố nhố ngồi ăn uống dưới gốc đào đã nở rộ, chẳng bao lâu nữa là sẽ rụng, Thiết Tâm Nguyên quay đầu nhìn về phương nam, không biết mẹ và Triệu Uyển có về kịp trước khi hoa đào rụng hết, để cả nhà quây quần đoàn tụ không?
….
Xa giá của Triệu Uyển đã tới Đảo Thảng hà, nước đã tan băng, đàn cá đói khát suốt cả mùa đông kết đàn kết đội bơi trong dòng nước lạnh trong vắt.
Cá ở đây không cần dùng lưới bắt, tùy tiện lấy chậu múc là được rồi, chúng rất ngu, không biết bị con người bắt sẽ có hậu quả gì.
Thế nên bên bờ sông khắp nơi là đống lửa, khắp nơi là mùi cá nướng, dù là những thị nữ Y Tái Đặc yếu đuối cũng reo hò hưởng thụ thú vui bắt cá.
Triệu Uyển nằm bên cạnh Vương Nhu Hoa, Thiết Hỉ cuộn trong lòng nàng, Thiết Nhạc thì nằm trên bụng Vương Nhu Hoa đang nỗ lực hoạt động chân tay nhỏ xíu của nó.
“ A nương, vườn nhà ta lúc này hẳn mọc rất nhiều rau xanh rồi.”
Vương Nhu Hoa bế Thiết Nhạc lên, có liền hai tôn nhi trong thời gian ngắn, không còn đòi hỏi gì nữa rồi:” Ừ, lúc này tỏi, rau hẹ đều là đến lúc thu hoạch, dưa cũng kết quả, chúng ta về tới nhà là vừa vặn.”
“ Con thích ăn củ cải, vừa giòn vừa ngọt, mùa đông mà có một củ còn hơn cả sơn hào hải vị, Hừm, cả Đông Kinh rộng như thế mà chẳng có ai trồng củ cải, dưa leo bé xíu mà cũng coi như châu báu đưa tới, ăn vẫn còn đắng nữa.”
“ Đúng thế, về nhà cho thống khoái.”
Cuộc trò chuyện có chút khô khan gượng gạo.
Vương Nhu Hoa tuy cách Cáp Mật vạn dặm, nhưng biết rất rõ chuyện xảy ra ở vương cung Cáp Mật, ví như Úy Trì Chước Chước leo lên giường nhi tử thế nào.
Khi Triệu Uyển khóc lóc kể tội Thiết Tâm Nguyên, nàng lựa chọn an ủi nhi tức, song ngầm thừa nhận cách làm của nhi tử, đó là lựa chọn duy nhất của người làm mẹ.
Thế nhưng nàng có thể tha thứ cho nhi tử, chứ không thể tha thứ cho Úy Trì Chước Chước. Trong sâu thẳm, Vương Nhu Hoa là người cổ hủ, nếu không năm xưa chẳng vì oan ức rời nhà đi, còn nhảy sông để bảo toàn danh dự.
Không vì báo ân, đã chẳng gả cho Thiết A Thất.
Sau khi thành thân, nàng một lòng một dạ theo trường phu nghèo khó, dù đại trạch viện Vương gia cách đó ba mươi dặm, cũng cắn răng chịu khổ chứ không quay về.
Trượng phu bị cuốn trôi, một thân một mình nuôi con, khăn vải quấn đầu bán bánh canh ngoài đường, chịu bao cực khổ cũng không oán trách ông trời.
Vương Nhu Hoa cho phép nhi tử cưới Úy Trì Chước Chước, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa, nhưng không cho phép âm mưu nào xuất hiện trong đó.