“ Đại vương có định hội diện vương hậu A Y Toa không?”
“ Đi gặp oan gia cũng tốt, nhưng không thể tới Bát Lạt Sa Cổn, chọn một nơi giữa hai quốc gia, ước định nhân số rồi gặp nhau.” Thiết Tâm Nguyên cho rằng mình hiểu phần nào con người A Y Toa, khi nữ nhân này tỏ ra hứng thú với một sự việc, sự cố chấp và kiên định khiến nhiều nam nhân phải hổ thẹn:
Hoắc Hiền suy nghĩ một lúc rồi nói:” Thần thấy Yên Kỳ là nơi không tệ, hồ Bác Tư Đằng sắp khô hạn, Yên Kỳ và Quy Tư đang dần đi xuống, bách tính nơi đó dần chuyển về phía đông, vùng đất hoang vu đó thích hợp cho một cuộc hội diện.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, chuyện này để Hoắc Hiền an bài là được:” Phải nối liền với thương đạo cổ Đại Tống mới trở thành thương đạo thực sự, nói về sức sản xuất cùng tài nguyên phong phú, chúng ta không bằng được nơi đó.”
“ Chỉ e bọn họ sẽ đánh thuế nặng với hàng hóa của chúng ta.”
“ Không sao, họ đánh thuế nặng thì chúng ta bán đồ đắt, A Y Toa đã khổ công gây dựng thương đạo này sẽ không vì chút va chạm nhỏ mà ảnh hưởng tới nó.”
Coi như đã xác định tính chất sự kiện này, Hoắc Hiền nói tiếp:” Đại vương, A Y Toa sinh cho A Đan vương một nữ nhi.”
“ Ồ, có chắc là con A Đan không? Chẳng phải hắn viễn chinh Thiên Trúc …”
Hoắc Hiền nhíu mày nhắc:” Đại vương!”
Thiết Tâm Nguyên cười ngượng:” E hèm, không nói nữa, dù sao cũng không liên quan tới ta.”
“ Vậy mà có đấy.”
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Ta thề, ta còn chưa chạm vào tay A Y Toa nữa là.”
“ Đại vương, ý tứ của Khách Lạt Hãn là muốn thông hôn với Cáp Mật ta, đối tượng họ nhắm tới chính là Nhị vương tử.”
Ra là vậy, đây chính là chỗ không hay lẫn không hay của gia quốc nhất thể.
Đem nữ nhi đi thông hôn, bắt nhi tử cưới nữ nhân nước ngoài, bi thảm hơn một chút thì đưa nhi tử tới chỗ người ta làm con tin, đem lão bà hoàng hậu tặng cho người ta cũng không phải không có. Tóm lại mất mặt đến mấy cũng phải giữ được giang sơn.
Với sự cường thế của Cáp Mật hiện giờ, Thiết Tâm Nguyên không ngại trong nhà có một tiểu nữ hài mang phong tình dị vực, nhất là nhìn dung mạo A Y Toa mà xét, đứa bé này cũng không thể kém.
Nếu như Thiết Nhạc và tiểu cô nương này tương lai vừa mắt nhau, thích ra sao thì ra, y tối đa bỏ thêm tiền tổ thức hôn lễ, chỉ cần Cáp Mật và Khách Lạt Hãn giữ hòa bình thì chẳng đáng là gì.
Hi vọng nguyện vọng của mình có thể thực hiện, giờ xem A Đan và A Y Toa ra sao.
A Đan không muốn.
Không muốn nữ nhi bảo bối đẹp như thiên sứ của mình đi cưới tằng tiểu tử người Hán mắt đen tóc đen mũi tẹt mắt hí xấu xí.
“ Thiết Tâm Nguyên tuy gầy gò một chút, nhưng tướng mạo còn được, ta chưa gặp Triệu Uyển, nghe Địch Y Tư kể thì đó là mỹ nhân vạn người chọn một, con của họ hẳn là không quá tệ.” A Y Toa chơi đùa với khuê nữ bụ bẫm trong lòng:” Đây là cách tốt để hai nước hàn gắn quan hệ.”
“ Chúng ta mở ra con đường về phía tây, Cáp Mật muốn mượn đường chúng ta khai thác con đường này sẽ không có nhiều lựa chọn.” A Đan hừ một tiếng:” Không cần gả khuê nữ cho con của y.”
“ A Đan, chúng ta nếu muốn con đường này mang lại lợi ích lâu dài thì phải nối liền với thương đạo Cáp Mật, ta hi vọng thiên thần khiến chàng quên thù hận cũ.” A Y Toa mềm mỏng nói:
A Đan lắc đầu:” Ta thà bị thiêu trong lửa mạnh còn hơn.”
A Y Toa thở dài, người này đã làm tới đại vương mà chẳng có gì thay đổi, không biết đặt lợi chung lên trước thù riêng.
“ Muốn ta bỏ qua thù hận này cũng được, đó là phải băm y thành vạn mảnh. “ A Đan đang nói hùng hổ bắt gặp ánh mắt thất vọng A Y Toa nghiến răng bổ xung:” Thương đàm giữa hai nước vẫn tiến hành, con đường này là sự đảm bảo cho Khách Lạt Hãn phồn thịnh, không thể vì thù hận cá nhân mà tước đoạt hạnh phúc của con dân.”
“ Phải thế chứ, chàng sẽ là vị vương vĩ đại nhất của Khách Lạt Hãn.” A Y Toa vui vẻ hôn trán A Đan một cái:” Mã Hi Mỗ sao rồi, hắn vẫn chưa khuất phục à?”
“ Hắn sùng bái thiên thần, sẽ không dễ dàng phản bội.” A Đan đưa ngón tay lớn lướt qua gò má nữ nhi mà hắn tin chắc sau này sẽ là thiên sứ đẹp nhất:” Nếu như con của chúng ta chưa ra đời, ta không sợ gì hết, dù đối diện với thiên quân vạn mã, nhưng nàng nhìn xem, con chúng ta nhỏ bé như thế, dù gió sa mạc cũng có thể tổn thương tới làn da non mịn của nó, ta không dám để lại Mã Hi Mỗ.”
“ Chàng có thể yên tâm rồi, Mục Tân đã tới Khiết Đan, không thể làm hại chúng ta nữa.” Nói tới Mục Tân, dù là A Y Toa cũng phải sợ:” Đi gặp Mã Hi Mỗ đi, dù thế nào cũng phải cho hắn một cơ hội, dù là thiên thần cũng đã thấy sự trung thành của hắn, ám sát chúng ta là chuyện ngoài phạm vi năng lực của hắn rồi.”
A Đan gật đầu rời phòng ngủ, xuyên qua hành lang dài, dẫn vệ binh mặc khải giáp tới địa lao nằm trong núi, nơi này hắn học theo địa lao của Cáp Mật mà làm ra, Mã Hi Mỗ bị giam ở nơi này.
Mã Hi Mỗ ho một tràng dài, gian nan dựa lưng vào tường đứng lên đối diện với A Đan.
“ Mã Hi Mỗ, ngươi nên biết, nếu trên đời này có một người mà ta không muốn giết, thì đó là ngươi. Ta cảm kích những điều ngươi làm cho A Y Toa, cảm động vì sự trung thành của ngươi, nhưng nếu ngươi không cho ta một đáp án chuẩn xác, ta chỉ đành giết ngươi thôi.”
Mã Hi Mỗ gian nan ôm ngực thi lễ:” A Đan vương, ta sắp chết rồi, cứ để cho ta tự chết, như thế ngài không cần áy náy, thánh nữ cũng không cần nhỏ nước mắt trân quý vì ta.”
A Đan nhíu mày:” Trước kia ở Cáp Mật, Thiết Tâm Nguyên biết ngươi là gian tế, vì sao không giết ngươi?”
Mã Hi Mỗ lại ho khù khụ, nhưng khuôn mặt xám xịt lại ảnh lên một vẻ hạnh phúc:” Cáp Mật vương là sư tử vĩ đại của sa mạc, được làm bằng hữu kiêm kẻ địch của ngài ấy là vinh diệu tối cao của Mã Hi Mỗ này, dù ta chết đi, cũng sẽ thành truyền kỳ trên sa mạc.”
Nghe hắn ca ngợi Thiết Tâm Nguyên, A Đan rất khó chịu:” Ngươi có vẻ hưởng thụ sự thống khổ này lắm.”
“ Ít nhất ta có thể khẳng định, từ giờ tới khi chết ta vẫn khoan khoái.”
A Đan đi đi lại lại, xem chừng khó thay đổi được Mã Hi Mỗ, quát:” Người đâu, lập tức đưa kẻ này tới Cáp Mật.”
Mã Hi Mỗ giật mình:” A Đan vương, ta sắp chết rồi, ngài còn muốn gì nữa, Cáp Mật vương cũng từng nói, nếu ta dám bước chân vào Cáp Mật quốc sẽ lấy đầu của ta.”
“ Ngươi dù có chét, cũng phải chết ở Cáp Mật.” A Đan nói xong xoay người đi:
Mã Hi Mỗ hỏi với theo:” Vì sao?”
“ Trưởng lão trí tuệ đã ra lệnh cho ngươi giết Thiết Tâm Nguyên, ta giúp ngươi hoàn thành nhiệm vụ.”
Mã Hi Mỗ từ từ trượt người xuống chân tường, lẩm bẩm:” Bây giờ mình còn giết ai được chứ?”