“ Đại quân tổn thất ba nghìn một trăm mười sáu người, bị thương bốn nghìn ba trăm chín mười người ..”
Ngâm mình trong thùng nước nóng, Thiết Tâm Nguyên thấy hơi lạnh vẫn bốc từ xương ra, nhìn mười ngón tay sưng lên như củ cải, y biết Lãnh Bình che dấu con số thương binh.
Vì y không thấy một tướng sĩ nào lành lặn cả.
Chỉ hành quân không hề có chiến đấu đã tổn thất khủng khiếp như vậy rồi.
Về tới Thiên Sơn thành vẫn còn chưa được bình an, hậu quả của đợi khí lạnh kia chính là tuyết lớn rơi liên tục, chỉ mười ngày, tuyết ở Thiên Sơn lộ đã dày tới hơn bốn thước, giao thông triệt để bị đoạn tuyệt.
Đồng thời chỗ A Đại truyền tới tin tức không tốt.
Trong sa mạc không có tuyết, nhưng có gió lớn, trong nửa tháng có ba trận bão đen, nhất là trận thứ ba càng dữ dội, rất nhiều thành bảo ngầm bị gió cát nhấn chìm, tổn thất không dưới hai nghìn binh sĩ.
Không ai chống lại được đại tự nhiên.
Tiêu Hiếu Mục vội vàng rút quân, song Tổ Phổ đại vương phủ tan hoang, ông ta quyết định lui liền hơn ba trăm dặm, đoán chứng dừng đó đợi lệnh Liêu hoàng.
Trận chiến này, bất kể Khiết Đan hay Cáp Mật, không ai được gì hết, cả hai quân đều tổn thất lớn.
Nghĩ tới đó Thiết Tâm Nguyên nhìn bầu trời đầy tuyết, mây đen vẫn dày đặc, chẳng hề có vẻ nào là sắp tan, thời tiết quá khác thường, mấy loại thiên tai dồn dập diễn ra trong thời gian ngắn.
Năm sau sẽ không dễ dàng.
Nếu muốn nói trong quân có ai hoàn toàn không có chút thương tích nào thì là Úy Trì Văn.
Cạc Cạc bị thương rất nặng, hai cái tai tím đen, quân y nói chỉ cần ở ngoài kia thêm một ngày nữa thôi là không cứu được, mặt, mũi, môi đều mang màu xanh tái không khỏe mạnh, hai chân thì sưng tới không nhìn ra hình dạng ban đầu.
Bị lạnh lẫn bị bỏng đều không dễ chữa trị, quân y chỉ có một chiêu là dùng mỡ hạn thát xoa lên da cách tuyệt với không khí thôi.
“ Toàn quân chỉ có ta là lành lặn.” Úy Trì Văn nhìn hai cái chân bôi dầu bóng lưỡng của Cạc Cạc, tự hào nói:
“ Ngươi suốt ngày ở trong lều của đại vương xử lý văn thư, không ra ngoài nửa bước thì làm sao bị thương được.” Cạc Cạc trừng mắt một cái:” Ta có tới năm trăm thuộc hạ, nếu không đi đầu chịu khổ, lên chiến trường có khi bị chúng bắn trộm sau lưng chưa biết chừng.”
“ Dạy khôn cho ngươi biết, muốn người khác lấy mạng giúp ngươi thì ngươi phải lấy mạng giúp người ta, ngươi biết lần này đánh nhau với dã nhân gian nan ra sao không, ta dám nói khi đám dã nhân hú hét xông tới, ngươi sẽ sợ đái ra quần.”
Úy Trì Văn bĩu môi:” Sợ gì, ném cho quả tạc đạn là xong.”
“ Không dễ thế đâu, mới đầu tạc đạn còn có thể dọa chúng, có kẻ còn quỳ lạy tạc đạn, về sau chúng không sợ nữa rồi, phải canh thời điểm ném thật chuẩn. Nếu ném sớm tạc đạn bay tới là bọn chúng vung gậy đánh bật ngược lại, nếu ném muộn thì chưa tới chỗ dã nhân đã nổ, bọn chúng da dày thịt lắm, dù bị thương vẫn xông tới.”
“ Ta suýt chết mấy lần, nếu không phải từ nhỏ quen nghịch thuốc nổ rồi, thì giờ ngươi không gặp được ta nữa đâu.”
“ Không phải thân thủ ngươi tốt lắm à?” Úy Trì Văn tò mò:
“ Tốt thì làm cái rắm gì, một đám dã nhân rầm rầm chạy tới, ném rìu đá, gậy gỗ, dù khải giáp tốt nhất, trúng gậy gỗ của chúng cũng hộc máu gãy xương, ngươi phải nhìn thấy chúng mới biết mình yếu đuối thế nào.”
Úy Trì Văn thấy cả Cạc Cạc cũng phải tán thưởng dã nhân thì chép miệng:” Thế mà đại vương giết sạch rồi, tiếc quá.”
“ Giết là đúng, chúng không phải người, giết sạch mới là chính xác nhất, nếu chúng có mấy chục vạn.” Cạc Cạc rùng mình:” Ta không biết tường thành của chúng ta có ngăn cản được chúng không. Tiểu Văn, ta nghe nói bọn chúng ăn thịt người, ta chưa thấy, nhưng chắc không sai đâu. Ta nhìn bọn chúng bắt được con mồi, chưa cạo lông đã cắn vết thương hút máu, sau đó lột da xẻo thịt ăn tại chỗ luôn, nhìn qua kính viễn vọng mà ta còn buồn nôn.”
Úy Trì Văn nghe thôi cũng sờ sợ.
“ Bọn ta lúc đầu bắt vài tên để tra hỏi, mới biết chúng tới từ tận phương bắc rất xa, thảo nguyên nơi đó còn rộng hơn ở đây, mùa đông còn lạnh hơn, hổ báo thành bầy, không phải là nơi người ở.”
“ Bọn chúng sống được ở nơi như thế phải gọi là kỳ tích, may là nhân số bọn chúng không nhiều, người La Tư là bộ tộc đông nhất rồi, lần này bị chúng ta giết hết, muốn đông đúc trở lại phải đợi rất nhiều năm. Nhưng có cơ hội là phải giết, một khi chúng đông tới mấy chục vạn thì chúng ta chết hết, thuốc nổ cũng không cứu được đâu.”
Úy Trì Văn gật gù tán đồng:” Thế mà có kẻ nói lần này chúng ta hao binh tổn tướng là do đại vương giết tù binh, gặp phải báo ứng của ông trời.”
Cạc Cạc vừa nghe thế liền bò dậy mặc quần áo.
Úy Trì Văn ấn ngay hắn xuống:” Ngươi đi đâu?”
“ Đi tìm kẻ nào nói hai chữ báo ứng này, ta giết hắn.”
“ Không tìm được, ta tra rồi.”
“ Vậy tìm bất kỳ kẻ nào nói đại vương phạm lỗi bị báo ứng, sau đó giết hắn.”
Úy Trì Văn chớp mắt mấy cái, sau đó giúp Cạc Cạc mặc quần áo, nhét chân hắn vào trong cái giày lớn, dìu tới phòng đại vương, chỉ đại vương mới ngăn được tên này làm bậy.
Người bị cóng ăn đậu hũ rất có lợi, Thiết Tâm Nguyên tay ngứa ran, đành dùng món ăn di chuyển sự chú ý, trên cái bếp lò đắp bằng bùn đặt cái nồi sắt, từng miếng đậu hũ nổi bập bềnh, gắp chấm ít muối tỏi, đậu hũ nóng chui vào họng, sướng tới run người.
Thấy Cạc Cạc và Úy Trì Văn dìu nhau tới chỉ nồi:” Mau mau ăn đi, thứ này càng nóng càng tốt.”
Hai người không khách khí, ngồi lên giường xuýt xoa vớt đậu hũ ăn.
Thiết Tâm Nguyên ăn bảy tám miếng, buông đũa thở dài:” Khẩu vị không tốt, lần trước một mình ta ăn hết cả nồi.”
Cạc Cạc hiểu lầm câu này:” Đợi thuộc hạ đi giết cái kẻ nói năng linh tinh, chúng ta ăn thêm hai nồi nữa.”
Thiết Tâm Nguyên ngạc nhiên nhìn Úy Trì Văn đợi hắn giải thích.
“ Cạc Cạc muốn giết Vương Đại Dụng.”
“ Vì ông ta béo à?”
“ Vì ông ta nói đại vương giết tù binh khiến toàn quân gặp nạn.”
Cạc Cạc bất mãn đập đũa xuống:” Vừa rồi ngươi bảo không biết là ai.”
“ Ngươi là thằng ngốc, Vương Đại Dụng đâu phải người để ngươi tùy tiện giết được, ngươi mà giết đại vương cũng gặp phiền toái.”
Thiết Tâm Nguyên hiểu ra, lau miệng sạch sẽ, cười:” Vương Đại Dụng nói đúng đấy.”
Cạc Cạc tròn mắt:” Đại vương mà cũng tin mấy lời ấy à?”