Nhi tử có nói dối không sao qua mắt của Vương Nhu Hoa được, giải thích:” Hai năm trước Nhân Bảo Hoạt Phật tổ chức Liên hoa pháp hội, cầu phúc cho thế gian, chuyên môn mời một nữ tử rất có Phật tính từ đất Thục tới biểu diễn Phật vũ. Mẹ có xem vài lần, rất không tệ, nhất cử nhất động trang nghiêm như Phi Thiên hạ phàm, mắt trong như nước, nữ tử thần khiết như vậy, mẹ mới thấy lần đầu.”
“ Chiều nay Chước Chước tới tìm ta, nói con muốn gặp nữ tử đó, nên mẹ mới hỏi.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày, không ngờ Úy Trì Chước Chước đi mách lẻo.
“ Nếu là nữ nhân khác, mẹ sẽ mắng nó một trận, nhưng chuyện liên quan tới Ngọc Liên Hương, mẹ thấy nên hỏi con thì hơn. Nếu con bị danh tiếng nữ nhân đó làm động lòng, mẹ thấy nên thôi đi, Phật nữ tuy địa vị cao, nhưng chỉ là vật trang trí, nếu con thu nạp thì không hay.”
“ Còn Úy Trì Văn, con kiếm cho nó hôn sự tốt là được, vương thất không nên dính dáng tới nữ nhân đó.” Vương Nhu Hoa căn bản không phải thương lượng mà định đoạt luôn, đây là gia sự, bà có quyền tuyệt đối:
“ Nữ nhân này rốt cuộc là sao mà mẹ lại đề cao như thế, nói cho cùng là người nửa xuất gia thôi mà.”
Vương Nhu Hoa lắc đầu:” Không thể nói thế, bất kỳ môn học vấn kỹ nghệ nào, dù không đáng nói chỉ cần đi tới cực hạn đều không đơn giản. Vũ đạo Ngọc Liên Hương thực sự là tiên nữ hạ phàm.”
“ Mẹ nói thế thì con không gặp là được.”
Thiết Tâm Nguyên nghe thế lập tức quyết định về đánh nát mông Úy Trì Chước Chước hoặc Triệu Uyển, còn Úy Trì Văn, gả cho khuê nữ Hứa Đông Thăng là tốt nhất.
Về tới nhà chẳng thấy ai cả, hỏi thị vệ mới biết, các nàng bế con tới Hang Sói cả rồi.
“ Gọi Hứa Đông Thăng tới gặp ta.”
Thiết Tâm Nguyên ngồi xuống xử lý tấu chương, y thực sự một biết một nữ nhân dựa vào cái gì khiến mẹ, Triệu Uyển, Úy Trì Chước Chước, Úy Trì Văn, bốn người mà mình tín nhiệm nhất lại liên thủ gài bẫy mình.
Hứa Đông Thăng nồng nặc hơi men bị thị vệ khiêng tới cho uống canh tỉnh rượu, lễ khải hoàn vẫn diễn ra, uống say không phải là có lỗi.
Thiết Tâm Nguyên đợi hắn tỉnh rồi hỏi:” Ngọc Liên Hương là ai?”
Hứa Đông Thăng phờ phạc đáp:” Một Phật nữ mà thôi, nghe nói rất giống Bồ Tát, mỗi một ánh mắt nụ cười đều có thể khiến người ta quên phiền não, bình thường ở Đại Lôi Âm tự, thần chỉ nghe nói, chưa có thời gian đi gặp.”
Thiết Tâm Nguyên tiếp tục hỏi:” Gần đây Nhân Bảo có động thái gì không?”
Hứa Đông Thăng cố lục lọi đầu óc đang ù ù:” Hai năm trước ông ta về Thục, dẫn theo một đội Phật nữ, sau đó ở trong chùa tụng kinh lễ Phật, không ra ngoài.”
Thiết Tâm Nguyên gõ nhịp trên bàn:” Xem ra Tát Già và Nhân Bảo xung đột rồi.”
“ Hẳn là vậy ạ, thần không rõ, tin tức nghe được đều là đại khái, khả năng thôi, chúng ta chỉ gài người bên cạnh Tát Già, không có trong Đại Lôi Âm tự.”
Trong ánh mắt dò hỏi của Hứa Đông Thăng, Thiết Tâm Nguyên cười:” Chắc là ta đa nghi.”
Hứa Đông Thăng chẳng hiểu mô tê gì đi rồi, Thiết Tâm Nguyên thấy mệt mỏi, làm cái gì cũng không hứng thú.
Thân phận Cáp Mật vương của y đã làm thay đổi mọi thứ.
Rốt ruộc là vì sao? Có lẽ mẹ muốn nhiều tôn tử hơn, Triệu Uyển muốn quốc gia vững vàng hơn, Úy Trì Chước Chước cần người chia sẻ bớt áp lực từ vương hậu, thậm chí Úy Trì Văn cũng muốn dùng nữ nhân kia lấy lòng Cáp Mật vương ...
Đến khuya Triệu Uyển và Úy Trì Chước Chước về, Thiết Tâm Nguyên làn đầu không đón các nàng, nằm trên giường ngủ say tít.
Sáng hôm sau Triệu Uyển hầu hạ Thiết Tâm Nguyên rửa ráy cứ ấp a ấp úng mãi.
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Không cần nói, ta hiểu cả, đó là cái giá của người làm đại vương.”
“ Phu quân, bọn thiếp chỉ ...”
Thiết Tâm Nguyên không đợi Triệu Uyển nói hết đã cắt ngang, y không muốn nghe bất kỳ lời giải thích nào. Y thà mong nàng vẫn là nữ tử đứng trên tường hoàng thành cười ngốc nghếch, hoặc là nữ nhân ghen tuông không chấp nhận được nữ nhân khác, chứ không muốn nàng biến thành người như hoàng hậu Đại Tống, thế thì bọn họ không phải là phu thê nữ rồi.
Mã vương thỏa sức tung vó trên thảo nguyên, gió thổi ù ù qua tai Thiết Tâm Nguyên, bờm nó liên tục quất vào tay.
Cổng Đại Lôi Âm tự đã ở trước mắt, mã vương giảm tốc độ dẫm lên bậc thềm, Thiết Tâm Nguyên không đợi tri khách tăng thông báo đã tiến thẳng vào.
Toàn thân y tỏa sát khí, cho dù cách rất xa, Nhân Bảo Hoạt Phật cảm thụ rõ ràng.
Một bạch y nữ tử đứng trên đài, không nhìn rõ mặt, vóc dáng cực đẹp, nhất là áo lụa trắng bị gió thổi tung bay, như Phi Thiên trên bích họa.
Thiết Tâm Nguyên rút từ túi đeo bên hông mã vương ra một vật như cái gậy dài, giơ tay hướng về bóng hình đẹp đẽ đó, bóp cò!
Đoàng!
Hỏa thương đầu tiên của Cáp Mật, tiếng nổ rất lớn.
Tiếng nổ phát ra, bóng dáng xinh đẹp kia cũng ngã xuống, dáng ngã cũng rất đẹp đẽ.
Hỏa thương do Cáp Mật chế ra làm Thiết Tâm Nguyên cực kỳ thất vọng.
Thứ này ngoài năm trượng là không chuẩn xác nữa, nếu là khoảng cách năm mươi trượng như vừa rồi dù có là con voi thì y cũng chẳng bắn trúng được, nhìn nữ nhân đó ngã xuống như thiên nga gãy cánh, đủ biết nàng cực kỳ thông minh.
Tiếng nổ đinh tai tức thì kinh động toàn bộ ngôi chùa.
Tất nhiên Nhân Bảo Hoạt Phật đứng dưới cây thông tuyết không ở trong hàng ngũ đó, lão hòa thượng này đã tu luyện tới mức tạc đạn nổ bên tai cũng không khiến lòng ông ta gợn sóng.
“ Đại vương muốn giết Ngọc Liên Hương sao? Vậy nhất định nữ tử này sai rồi, Cáp Ba Nhi, đưa Ngọc Liên Hương tới khe sâu hậu sơn, không cho người ngoài thấy.”
Một lạt ma cao lớn đang chẻ củi đáp lời, nhún mình vài cái vọt lên đài cao, vác nữ tử yếu mềm kia chạy về hậu sơn.
Thiết Tâm Nguyên nhảy xuống ngựa, cầm hòa thương đi tới:” Rốt cuộc Tát Già định làm gì?”
Nhân Bảo chắp tay niệm phật hiệu:” A Di Đà Phật, ông ấy chỉ là một người cuồng ngạo muốn lập Phật quốc thôi.”
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Mười mấy năm trôi qua, các ngươi thay đổi cả rồi, ví như tiếng phật hiệu này chỉ là công cụ của các ngươi mà thôi, tấm lòng từ bi xả thân vì cả người không quen năm xưa đâu? Có lẽ chùa miếu hùng vĩ, Phật đà từ bi cũng chỉ là công cụ trong lòng các ngươi thôi, Phật đà không còn ý nghĩa, vậy Phật quốc để làm gì?”
“ Người trong địa ngục càng tin Phật đà, càng hướng tới Phật quốc, những người vứt bỏ nhục thân thống khổ sẽ thấy Phật quốc, những người thực sự muốn lập Phật quốc cũng thấy Phật quốc. Pháp môn vạn ngả, khác đường chung đích, cuối cùng đều thuộc về Phật quốc.”