Thiết Tâm Nguyên không thèm để ý tới tên béo, đang đợi người tra sổ sách bẩm báo, nên sổ sách không khớp, tên này đừng hòng thoát được.
Thiết Thập Tam theo đại vương lâu năm cực kỳ hiểu ý, chủ động tìm văn thư quan điệp của Hàn Đại Bang dâng lên cho đại vương.
Xem quan điệp thì tên này thông qua kháo thí tuyển tài mà được vào danh sách quan viên dự bị của Cáp Mật, về sau lúc huyện Thạch Sa mới thành lập, chỉ có bốn trăm huyện, không đáng chuyên môn lập huyện nha, vì thế phái hắn tới làm tuần kiểm. Khi Thạch Sa huyện có một nghìn hai trăm hộ mới chính thức lập huyện, tên này từ tuần kiểm lên làm huyện lệnh.
Lại bộ đánh giá người này ở mức trung bình, không phải vì hắn vô dụng, mà vì kẻ này buông thả phóng túng, không coi lễ pháp ra gì, rất có phong thái thời Ngụy Tấn.
Thiết Tâm Nguyên tận mắt nhìn thấy tên này biểu diễn màn dâm uế giữa công đường, may là y không thấy cảnh hào cường ức hiếp bách tính, cuộc sống vẫn diễn ra trật tự, nếu không y đã chặt đầu mà không cho hắn có chút cơ hội nào rồi.
Còn về phần hắn là cháu của Hàn Kỳ thì không đáng quan tâm.
Con cháu trọng thần Đại Tống làm quan ở Cáp Mật rất nhiều, cả nhà Âu Dương Tu toàn lực gây dựng Cáp Mật, Thiết Tâm Nguyên không phản đối cũng không cổ vũ, chỉ cần họ một lòng với chức vụ, là con cháu ai không quan trọng.
Để Đại Tống biết Cáp Mật là quốc gia hùng cường thế nào, Thiết Hỉ mới càng có tiếng nói ở Đông Kinh.
Đợi kết quả đối chiếu được đưa ra, cùng với đánh giá của bách tính, Thiết Tâm Nguyên càng nhíu chặt mày, tên khốn kiếp này sổ sách rõ ràng vô cùng, năm ngoái thu thuế toàn ngạch sau Thanh Hương thành, năm nay thương thuế đã hoàn thành tám phần, trong sổ còn có một vạn ba nghìn sáu mươi quan dư, theo luật, hắn được nhận một phần mười, nhưng không lấy một xu.
Còn về đánh giá, bách tính chỉ đánh giá bằng một câu, yêu dân như con.
“ Bẩm đại vương, nhờ hồng phúc của người, từ sau vụ án phong hóa hai năm trước, huyện Thạch Sa không có vụ hình án nào, hình luật như bài trí, tiền lương thu nạp chẳng có khó khăn gì, toàn bộ một nghìn bốn trăm hai hai nam đồng dưới bảy tuổi đều đi học.”
“ Điều đáng lo duy nhất là Thạch Sa huyện đặc sản dưa ngọt, dưa hấu, năm nay mưa nhiều, cây mọc tốt, nay quả dần chín, thần sợ sản lượng quá lớn không bán được. Bởi thế thần mới triệu tập một số ca cơ, chuẩn bị để họ đi qua các thành, tuyên truyền cho dưa của huyện ...”
Thiết Tâm Nguyên tiếp tục xem văn thư, bên tai có tiếng Hàn Đại Bang vo ve như ruồi nhặng, mặt co giật, cảm thấy tên khốn kiếp đang khoe khoang thành tích, thậm chí cảm giác cảnh tượng khi nãy do hắn có ý diên kịch, khác biệt trước sau, tăng thêm ấn tượng.
Một bậc đại tài quản lý cái huyện quá nhỏ, buồn chán cực độ, tinh lực dư thừa, đành phát tiết giữa ban ngày.
“ Người đâu, Thạch Sa huyện lệnh coi thường lễ pháp, đạo đức băng hoại, phạt năm mươi cân đồng, đánh ba mươi gậy cảnh cáo, làm gương cho kẻ sau.”
Thiết Tâm Nguyên hạ lênh xong đùng đùng nổi giận rời huyện nha, còn chưa đi khỏi cửa đã nghe thấy Hàn Đại Bang bị thân vệ đánh cho kêu liên hồi, chân hơi khựng lại, mặt hiện lên nụ cười.
Sáu vạn đại quân đóng bên huyện Thạch Sa, quân đội không yêu cầu, quan phủ không để ý, Hán Đại Bang chẳng có lý do gì đi khao quân.
Có thể khiến một người có tài hoa phải bỏ thể diện xuống trình diễn một màn vô sỉ như vậy, chứng tỏ quan viên Cáp Mật đã qua trạng thái bão hòa, tiến vào giai đoạn ganh đua rồi.
Không còn là thời đại chỉ cần ăn đủ no không sinh chuyện là huyện lệnh tốt nữa.
Nay quan viên Cáp Mật muốn có quyền lực lớn hơn, chẳng những phải quản lý tốt bách tính trong địa phận, còn phải để thượng tằng biết tới sự tồn tại của mình.
Rời khỏi huyện Thạch Sa, Thiết Tâm Nguyên vứt bỏ Hàn Đại Bang ra sau đầu, tên này muốn thăng tiến cần có biểu hiện tốt hơn nữa.
Hiện giờ cao tầng Cáp Mật không có nhiều vị trí để Hàn Đại Bang có thể dễ dàng chen vào.
Cuộc chiến chinh phục hành lang Hà Tây bắt đầu từ tháng mười hai năm ngoái, tới nay đã là nửa năm, tướng sĩ bách chiến sắp sửa về nhà, chuẩn bị nghênh đón vinh diệu và ban thưởng từ quốc vương.
Quân tốt đi theo Thiết Tâm Nguyên không ngừng giảm thiểu, người tới Đại Thạch thành, người tới Lâu Lan thành, khi qua thành Sa Thạch càng có lượng lớn binh sĩ trở về quân doanh Hồ Dương.
Những người theo Thiết Tâm Nguyên về Thanh Hương thành ít nhất có quân công ba cấp trở lên, bọn họ sẽ có buổi chúc mừng long trọng ở đó.
Lần này xuất chinh tổng cộng có một vạn sáu nghìn Cận vệ quân, thêm vào tướng sĩ trở về tham dự đại tiệc, tổng cộng hơn hai vạn.
Vượt qua biển cát đỏ rực, Thạch Phong Sơn thành hiện ra trước mắt mọi người.
Thiết Tâm Nguyên thở phào, không cần biết ngươi vượt qua tám trăm dặm bao nhiêu lần, kinh nghiệm thế nào, mỗi lần đi qua đều vẫn là khảo nghiệm cực lớn.
Bảy năm trước dịch trạm Thạch Phong Sơn tới hội diện với A Đan, giờ thành một tòa sơn thành quy mô tương đối, đồng thời cũng biết thành một nơi quy tụ thứ tối tăm dơ dáy nhất của Cáp Mật.
Lời hứa năm xưa của Thiết Tâm Nguyên đã khiến tên dịch thừa thả hết mọi ác ma trong lòng, nơi này các ngành nghiệp đổ trường, kỹ viện, tiêu cục, sát thủ, đánh thuê, vay nặng lãi cực kỳ phát triển ... Biến thành ngọn nguồn mọi tội ác của Cáp Mật, dù Thiết Tâm diệt trừ ra sao, hiệu quả đã không tốt.
Tội ác đã hòa trộn vào từng người trong thành, mỗi cư dân nơi này đều làm chuyện phạm pháp để kiếm sống, trừ khi Thiết Tâm Nguyên triệt để xóa bỏ tòa thành này khỏi bản đồ, nếu không đừng hòng chỉnh đốn được.
Đại quân vào thành, đây là tòa thành duy nhất mà quân đội có thể đi vào mà không cần lo ảnh hưởng tới bách tính.
Có đại quân hiện diện, Thiết Tâm Nguyên tất nhiên không thể thấy được những thứ chướng tai gai mắt, nhìn con phố phồn hoa nhộn nhịp thương đội lên đường đi về phía tây, cảm thán:” Khung cảnh này nếu thành chuyện thường nhật thì tốt quá.”
Hoắc Hiền nhắm mắt dưỡng thần, nói:” Tòa thành này kỳ thực có đạo lý tồn tại của nó, đó là nhắc nhở đại vương đừng tùy tiện hứa hẹn, người là bậc quân vương, một câu nói giờ có thể đảo lộn càn khôn.”
Định phản biệt vài câu, ví như thuế thu ở Phong Sơn thành còn hơn Cáp Mật thành mười hai lần, nhưng một kỹ viện tráng lệ như hoàng cung lọt vào ánh mắt, Thiết Tâm Nguyên nhắm mắt lại cũng ngậm luôn mồm.
Nghe nói bây giờ một số người chỉ nghĩ cách đưa nữ nhi không đáng tiền trong nhà tới thanh lâu tên Thanh Sơn Nhất Quật Quỷ này, một khi thành diễm quỷ, cả đời ăn sung mặc sướng ...
Thêm vài cái Kim Câu đổ trường, chỉ hai công trình này chiếm hết cả một con đường, mà con đường dài tới ba dặm.
Ao rượu rừng thịt xa hoa nhất của Thanh Hương thành đã đưa tới Thạch Phong sơn thành, cái tòa thành năm xưa chỉ là một dịch trạm trước khi tiến vào sa mạc, bây giờ là huyện thành vạn người sinh sống, có tường cao bao quanh, càng trở thành tụ điểm ăn chơi khét tiếng toàn Cáp Mật, nơi này có đủ hào khách tới thể nghiệm những hoạt động đẩy dục vọng của con người lên tới cực điểm.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.