"Thằng nhãi ranh! Ngươi nói cái gì? Ngươi đám bảo chúng ta cậy già lên mặt hả?"
"Ngươi dám coi thường Luyện Đan Sư chúng ta! Dám sỉ nhục chúng ta!"
"Thằng nhãi con thối tha, dám chửi chúng ta là đồ rùa già! Ngươi chán sống rồi hả?"
Tràng mắng chửi của Liễu Thanh Dương khiến đám Luyện Đan Sư và cường giả trên lầu năm nổi cơn thịnh nộ. Ai nấy mặt mày dữ tợn, sát khí ngút trời, hận không thể xé xác Liễu Thanh Dương ra làm trăm mảnh.
Chỉ có điều đây là Tiên Hải Lâu, không ai dám manh động.
"Sao? Chửi các ngươi thì sao? Ta chửi chính là lũ già không việc gì tìm việc, tự cho mình là đúng như các ngươi đấy! Ngứa tai hả? Ông đây còn ngứa mắt hơn ấy chứ, đụng chạm gì đến các ngươi à? Ra đường ăn phải bả chó nên sủa bậy hả? Còn muốn động tay động chân? Đây là Tiên Hải Lâu, ta xem ai dám!" Liễu Thanh Dương gào lên, chửi thắng mặt đám đông.
"Ai dám động vào ta? Nhào vô! Thử xem!" Liễu Thanh Dương giận dữ hét, vung cả đĩa thức ăn, chỉ thẳng mặt mọi người.
Liễu Thanh Dương thật sự không thể nhịn được nữa.
Tràng chửi rủa của Liễu Thanh Dương khiến đám Luyện Đan Sư và cường giả ngây người.
Phong Vô Trần, Bắc Đẩu Diễm và Miêu Thanh Thanh kinh ngạc nhìn Liễu Thanh Dương. Họ không ngờ Liễu Thanh Dương chửi người lại sắc bén như dao, đâm thẳng vào tim gan như vậy.
Cả lầu im phăng phắc, mọi người kinh ngạc, khó tin nhìn Liễu Thanh Dương. Chẳng ai ngờ miệng hắn lại chua ngoa đến thế.
Đám Luyện Đan Sư và cường giả bị Liễu Thanh Dương chửi rủa, ánh mắt đầy sát khí, trừng trừng nhìn hắn. Khuôn mặt âm trầm, dữ tợn của họ cho thấy sự phẫn nộ tột độ.
"Đồ không biết sống chết!" Một Luyện Đan Sư Ngũ phẩm gầm lên giận dữ, khí thế bùng nổ.
Liễu Thanh Dương liếc xéo đám Luyện Đan Sư, giận dữ quát: "Ngươi có gan thì nhào vô đi, ta không tin ngươi dám động thủ ở Tiên Hải Lâu đâu! Nhào vô giết ta đi, chẳng phải các ngươi lợi hại lắm sao? Chẳng phải có tư cách lắm sao? Ta đứng đây cho các ngươi giết, ai có bản lĩnh thì nhào vô!"
"Ngươi lợi hại lắm à? Hay là mày? Có ngon thì giết ta đi, dám không? Không dám thì câm mẹ mồm vào cho ta! Nhiều món ăn thế này còn không bịt được mồm các ngươi lại hả?" Liễu Thanh Dương chỉ từng người, chửi rủa, bộ dạng càng hung hăng càn quấy càng tốt.
Liễu Thanh Dương tức giận mắng chửi, hả hê thì có hả hề, nhưng lại đắc tội không ít người.
Nhưng Liễu Thanh Dương chẳng sợ. Nếu không có chút thực lực, hắn đâu dám ngông cuồng như vậy.
"Chửi hay lắm!" Phong Vô Trần vừa ăn vừa cười nói.
"Bọn chúng đáng bị chửi." Bắc Đẩu Diễm nhún vai.
"Thằng nhãi ranh, các ngươi đắc ý được bao lâu? Đắc tội Luyện Đan Sư, các ngươi cứ chờ chết đi!" Một Luyện Đan Sư Tứ phẩm giận dữ gầm lên, hận không thể ăn tươi nuốt sống Liễu Thanh Dương.
"Luyện Đan Đại Hội kết thúc, đừng hòng sống sót rời khỏi Thiên Hải Thành!" Một cường giả Thiên Nhân cảnh ngũ trọng độc địa nói.
"Đám hậu bối ngu xuẩn!" Không ít người lắc đầu ngao ngán.
Liễu Thanh Dương khinh thường nói: "Có gan thì động thủ ngay bây giờ, không có gan thì câm miệng!"
Nhiếp Phong Vân và Khương gia chủ âm thầm cười trộm. Không ai trêu chọc, lại cứ thích trêu chọc Phong Vô Trần, đúng là tự tìm đường chết.
Với thân phận của Phong Vô Trần, dù có động thủ ở Tiên Hải Lâu, cũng chẳng ai dám làm gì hắn. Ngay cả Bát phẩm Luyện Đan Sư Thiên Nhàn Tử cũng không dám.
Lầu năm cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại. Đám Luyện Đan Sư và cường giả im lặng, nhưng ánh mắt hung ác, đầy sát khí vẫn trừng trừng nhìn Liễu Thanh Dương.
Phong Vô Trần và những người khác chỉ lo ăn, chẳng thèm liếc mắt một cái, càng khiến bọn chúng tức đến nổ phổi.
Nhưng biết làm sao được, đây là Tiên Hải Lâu.
Đâu phải ai cũng có được địa vị siêu nhiên như Gia Cát Liên Thành và Đoàn Mạch Danh.
Trên tầng bảy Tiên Hải Lâu, Thiên Nhàn Tử dẫn đầu đám Luyện Đan Sư và cường giả hùng mạnh từ các thế lực siêu nhiên tụ tập.
Thiên Nhàn Tử chính là người tổ chức Luyện Đan Đại Hội lần này.
Thiên Nhàn Tử mặc áo bào trắng, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt khô gầy, rất có phong thái tiên phong đạo cốt.
Thiên Nhàn Tử là Bát phẩm Luyện Đan Sư, tu vi đạt đến Thiên Cực cảnh lục trọng. Đừng nói là Huyễn Hải giới, ngay cả toàn bộ Vô Cực Vực cũng phải nể mặt, đủ sức sánh ngang với Trương Vô Phong.
"Trương lão, ông nói Đan Đế đã cứu chữa kinh mạch cho Yên Nhiên có đến không? Không biết là vị nào?" Trong lúc trò chuyện, Thiên Nhàn Tử hạ giọng hỏi, ánh mắt đảo qua đám Luyện Đan Sư đang nói chuyện với nhau ở bàn khác.
"Đến rồi, đang ở Tiên Hải Lâu." Trương Vô Phong khẽ gật đầu.
"A? Thật sao?" Thiên Nhàn Tử lập tức kích động.
"Điện chủ đang ở lầu năm Tiên Hải Lâu, nhưng không muốn người khác biết thân phận, nên ta đã sắp xếp ở lầu năm." Hàn Khôn nói thêm.
"Ra là vậy, thật muốn gặp vị Đan Đế thiên tài này." Thiên Nhàn Tử gật đầu, đôi mắt già nua tràn đầy mong chờ và hưng phấn.
Hàn Khôn mỉm cười nói: "Đến lúc lên thuyền, ông sẽ được gặp."
Thiên Nhàn Tử vuốt chòm râu trắng muốt, cười nói: "Lát nữa lên thuyền, hãy sắp xếp cho Đan Đế phòng chữ Thiên."
"Trương lão, người này thật sự đạt đến cảnh giới Đan Đế sao?" Một Thất phẩm Luyện Đan Sư có chút không đám tin hỏi.
"Nhất niệm thành đan, thập phần cao minh." Trương Vô Phong thản nhiên nói, vẻ mặt lộ rõ vẻ tự hào.
Trương Vô Phong không tiết lộ quá nhiều thông tin.
Thời gian trôi qua, đến giờ lên thuyền. Một chiếc thuyền lớn hoa lệ đã neo đậu ở bến.
"Thuyền to thật! Cung điện còn được xây trên thuyền nữa kìa." Liễu Thanh Dương mở to mắt, nhìn chiếc thuyền lớn đang neo đậu ở bến cảng qua cửa sổ lầu năm.
Mọi người lục tục rời khỏi Tiên Hải Lâu. Thiên Nhàn Tử dẫn đầu xuống lầu, rồi đến người ở lầu sáu, từ cao xuống thấp, thể hiện sự khác biệt về địa vị.
Mặc Linh Nhi và Gia Cát Liên Thành cùng nhiều Luyện Đan Sư và cường giả khác xuống lầu, nhưng không gặp Phong Vô Trần. Có thể nói là lướt qua nhau.
Nhiều Luyện Đan Sư và cường giả xếp hàng lên thuyền, được thị nữ tiếp đón. Trên thuyền có phòng chia theo thứ tự Thiên Địa Huyền Hoàng, từ cao xuống thấp. Phòng chữ Thiên đương nhiên dành cho Luyện Đan Sư và siêu cấp cường giả có địa vị cao nhất.
Nhân vật ở lầu sáu được bố trí ở phòng chữ Địa, người ở lầu năm và lầu bốn ở phòng chữ Huyền, còn lại ở phòng chữ Hoàng. Điều này thể hiện rõ địa vị cao thấp.
Phong Vô Trần cũng có tấm thẻ phòng chữ Thiên do Hàn Khôn đưa.
Khi Phong Vô Trần và những người khác lên thuyền, họ đã chạm mặt Mặc Linh Nhi.
"Gia Cát đại ca..." Mặc Linh Nhi vừa quay đầu lại gọi, vô tình nhìn thấy Phong Vô Trần và Lăng Tiêu Tiêu lên thuyền. Cô sững sờ, bất ngờ.
Rồi ngay sau đó, khuôn mặt Mặc Linh Nhi trở nên lạnh lùng như băng.
"Linh Nhi, sao vậy?" Gia Cát Liên Thành nhận ra sự khác thường, thấy khuôn mặt lạnh lùng của Mặc Linh Nhi, bèn nhìn theo hướng cô đang nhìn.
Phong Vô Trần vừa lên thuyền, ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải Mặc Linh Nhi.
Phong Vô Trần cũng có chút bất ngờ. Ánh mắt hai người chạm nhau, bầu không khí trở nên quỷ dị.