Thủ đoạn lãnh huyết vô tình khiến mọi người kinh hãi.
Phong Vô Trần cứ hỏi một câu, hễ không trả lời được, ắt phải chết không nghi ngờ.
Hắn từng bước hỏi han, vô cùng kiên nhẫn, ai không đáp được đều phải bỏ mạng.
Chỉ hơn mười phút, đã có sáu người bị giết.
"Giờ đến lượt ngươi nói cho ta biết." Phong Vô Trần nhìn một vị Ngũ phẩm Luyện Đan Sư, nói: "Ngươi là Ngũ phẩm Luyện Đan Sư, hẳn là tinh mắt hơn người, thử nói xem, ngươi dựa vào đâu mà bảo chúng ta không có tư cách?"
“Khởi... Khởi bẩm Đan Đế, ta... ta..." Vị Ngũ phẩm Luyện Đan Sư mặt mày kinh sợ, toàn thân run rẩy, khó thở.
"Cứ từ từ nói, không cần gấp, ta có nhiều thời gian." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Tiểu nhân mắt chó coi thường người khác, Tiên Hải Lâu tầng năm chỉ có Luyện Đan Sư và cường giả có thân phận nhất định mới được lên, tiểu nhân thấy Đan Đế tuổi còn trẻ, lại không phải Luyện Đan Sư, nên mới..." Ngũ phẩm Luyện Đan Sư hoảng sợ trả lời.
"Thì ra là thế." Phong Vô Trần khẽ gật đầu.
Nhưng hắn lại không ra tay, vị Luyện Đan Sư kia trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, coi như thoát khỏi lưỡi hái tử thần.
"Hừ! Ngươi cũng biết là mắt chó coi thường người khác, tưởng mình là Ngũ phẩm Luyện Đan Sư thì giỏi lắm sao?" Liễu Thanh Dương khinh bị ra mặt.
Luyện Đan Sư kia hoảng sợ nói: "Tiểu nhân biết sai rồi, xin Đan Đế thứ tội!"
Liễu Thanh Dương cười lạnh, ánh mắt đùa cợt quét tới, hỏi: "Ai là người nói chúng ta đến gây rối, làm càn kia? Ai nói thử xem?"
Mỗi câu hỏi đều là khoảnh khắc bọn hắn sợ hãi nhất, không đáp được tức là chết.
"Ngươi nói!" Phong Vô Trần chỉ một vị Tứ phẩm Luyện Đan Sư.
Thấy Phong Võ Trần chỉ vào mình, vị Luyện Đan Sư kia lập tức quỳ xuống, hoảng sợ cầu xin: "Đan Đế tha mạng! Ta chưa nói câu đó, ta thật chưa từng nói, ta có thể thề, lúc ấy ta căn bản không mở miệng, xin Đan Đế minh xét."
"Tốt thôi! Vậy ngươi nói đi, ta nhớ là ngươi mở miệng trước." Phong Vô Trần sảng khoái nhìn sang một Luyện Đan Sư khác.
"Đan Đế tha mạng, tiểu nhân lúc ấy cho rằng Đan Đế trà trộn vào, không biết thân phận của Đan Đế, nên mới mạo phạm." Luyện Đan Sư sợ hãi quỳ xuống.
"Trà trộn vào? Ý ngươi là người phụ trách Luyện Đan Đại Hội đều mù cả à?" Phong Vô Trần lạnh giọng hỏi, giọng điệu tăng thêm vài phần.
"Tiểu nhân không có ý đó!" Luyện Đan Sư hoảng hốt lắc đầu, rồi nói với Thiên Nhàn Tử: "Thiên Nhàn Tử tiền bối, chúng ta tuyệt đối không dám nghi ngờ người phụ trách Luyện Đan Đại Hội."
"Bùm!"
"A!"
Phong Vô Trần không chút do dự phất tay, vị Luyện Đan Sư kia đột nhiên bốc cháy ngùn ngụt, hoảng sợ kêu thảm thiết, cuối cùng bị thiêu sống đến chết, tan thành tro bụi.
Chứng kiến cảnh Luyện Đan Sư bị hỏa độc thiêu sống, ai nấy đều không kìm nén được nỗi sợ hãi trong lòng.
Thời gian trôi qua, Phong Vô Trần từng bước hỏi han, ngoại trừ một vài Luyện Đan Sư, những người còn lại, dù trả lời hay không, đều bị giết.
Từ đầu đến cuối, Thiên Nhàn Tử và Trương Vô Phong im lặng, chỉ đứng xem.
Phong Vô Trần cho mọi người thấy rõ thủ đoạn tàn nhẫn của hắn.
"Giờ mọi người hẳn đã hiểu, sự nhẫn nại của ta có giới hạn. Bọn chúng hết lần này đến lần khác sỉ nhục ta, ta giết chúng, ai có ý kiến gì không?" Phong Vô Trần hờ hững hỏi.
Ai dám có ý kiến? Chán sống rồi sao?
Dù Phong Vô Trần chủ động khiêu khích, sỉ nhục các Luyện Đan Sư này, rồi giết họ, ở đây cũng không ai dám lên tiếng.
Qua những câu hỏi lên tiếp, mọi người rốt cục hiểu ra, không phải Phong Vô Trần làm càn, mà là các Luyện Đan Sư tự cao tự đại, mắt chó coi thường người.
Thấy Phong Vô Trần còn trẻ, liền buông lời cay độc, muốn dùng cách đó để đề cao sự hiện diện của mình.
"Hàn Khôn, dọn dẹp sạch đám tro này đi." Phong Vô Trần mở miệng.
"Vâng! Điện chủ!" Hàn Khôn cung kính gật đầu.
Câu trả lời của Hàn Khôn khiến lòng mọi người rung động mạnh mẽ!
Hàn Khôn lại gọi Phong Vô Trần là Điện chủI
Hàn Khôn được mệnh danh là Lục phẩm Luyện Đan Sư mạnh nhất Vô Cực Vực, có hi vọng đột phá Thất phẩm, địa vị ngang hàng với Thất phẩm Luyện Đan Sư!
Luyện Đan Sư cường đại như vậy lại là thuộc hạ của Phong Vô Trần!
Giờ khắc này, tất cả đều cảm thấy trời đất đảo lộn.
Vốn Thiên Nhàn Tử và Trương Vô Phong đã vô cùng cung kính, giờ lại thêm Hàn Khôn, tất cả khiến họ ngỡ như ảo giác, không thể chấp nhận.
"Vấn đề này đã giải quyết! Tiếp theo còn vài việc nữa." Phong Võ Trần hờ hững nói.
Thiên Nhàn Tử im lặng, người ở đây dù ngốc cũng nhận ra Phong Vô Trần đáng sợ thế nào, ngay cả Thiên Nhàn Tử và Trương Vô Phong cũng phải cúi đầu.
Ánh mắt Phong Vô Trần nhìn về phía Vương trưởng lão, lúc này hỏa độc của Vương trưởng lão đã được khống chế, nhưng ông ta đã suy yếu, mặt mày kinh hãi.
"Vương trưởng lão, ông có biết vì sao ta không giết ông không?" Phong Vô Trần lạnh lùng hỏi.
Vương trưởng lão hoảng sợ lắc đầu, nhìn Phong Vô Trần như nhìn quái vật.
"Ông ra tay vì trật tự Luyện Đan Đại Hội, điểm này đúng, nhưng ông sai ở chỗ mù quáng, không có chủ kiến! Bọn rác rưởi kia là ai, lẽ nào ông không rõ sao?” Phong Võ Trần lạnh lẽo hỏi.
"Dạ... dạ... Đan Đế dạy chí phải, tiểu nhân biết sai rồi." Vương trưởng lão hoảng sợ đáp.
"Nể ông phạm lỗi lần đầu, ta không so đo, nhưng ông không còn tư cách ở lại đây." Phong Vô Trần lạnh lùng nói: "Phong Vân, mời ông ta rời đi."
"Đa tạ Đan Đế ân không giết!" Vương trưởng lão dập đầu cảm tạ, trong lòng hoàn toàn yên tâm.
Dù mất tư cách, nhưng giữ được mạng, Vương trưởng lão đã thấy may mắn lắm rồi.
"Vâng! Sư tôn" Nhị trưởng lão Nhiếp Phong Vân của Tỉnh Giới đấu giá hội cung kính nói.
Cách xưng hô của Nhiếp Phong Vân lại khiến mọi người chấn động, ai nấy đều ngây dại.
Nhiếp Phong Vân là Lục phẩm Luyện Đan Sư, Nhị trưởng lão Tinh Giới đấu giá hội, địa vị đáng sợ, nhưng không ai ngờ ông ta lại là đệ tử của Phong Vô Trần!
Trong lòng họ càng thêm tò mò.
Phong Vô Trần rốt cuộc là ai? Hàn Khôn là thuộc hạ, Nhiếp Phong Vân là đệ tử!
Gia Cát Liên Thành và Mặc Linh Nhi xem đến ngây người, thân thể hóa đá.
"Hắn... Sao hắn có thể có thân phận đáng sợ đến vậy?" Gia Cát Liên Thành kinh hãi, hồi tưởng lại chuyện phái người gây phiền toái cho Phong Vô Trần, trong lòng hối hận vô cùng.
"Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!" Mặc Linh Nhi ngốc trệ lắc đầu, không tin Phong Vô Trần có địa vị khủng khiếp như vậy.
Tuy không biết thân phận của Phong Vô Trần, nhưng ai cũng thấy được, thân phận của hắn vô cùng đáng sợ, hơn hẳn Gia Cát thế gia.
Phát giác vẻ mặt của Mặc Linh Nhi, Liễu Thanh Dương cười lạnh nói: "Mặc Linh Nhi, ta đã nói rồi, ngươi sẽ phải hối hận. Ai bảo ngươi Viêm Hỏa đế quốc Đại Đô Thống không có tư cách? Ngươi cao ngạo quá, coi thường Phong đại ca quá, cho rằng mượn Gia Cát thế gia có thể dẫm nát Phong đại ca dưới chân? Thành tựu của Phong đại ca giờ còn đáng sợ hơn trong tưởng tượng của ngươi, cả đời này ngươi khó lòng vượt qua."