"Điện chủ! Là người của Ác Nhân tộc!"
"Rắc rối rồi!"
Nghe giọng nói quen thuộc, Huyễn Dương và những người khác đồng loạt kinh hô, mặt mày lộ rõ vẻ hoảng sợ, răng va vào nhau cầm cập.
"Hỏng rồi! Hắn tìm tới đây rồi!" Trương Quân Lan sắc mặt đại biến.
Trên không trung, một bóng người đột ngột xuất hiện, chính là cường giả Hóa Thần cảnh của Ác Nhân tộc trước kia.
Sự xuất hiện của gã mang theo sát khí khủng khiếp, điên cuồng lan tỏa, bao trùm toàn bộ sa mạc Viêm Hoàng Tháp Qua. Không khí đường như ngưng đọng lại, uy áp đáng sợ chấn nhiếp Phong Vô Trần và mọi người.
Gã đã tìm kiếm ở nhiều nơi trong sa mạc, nếu không cảm nhận được năng lượng chiến đấu của Phong Vô Trần và Âm Dương Quân, có lẽ đã không tìm thấy nơi này.
Thực tế, gã đã đến từ lâu, chỉ là ẩn mình quan chiến.
"Thiên Nhân cảnh ngũ trọng mà có thể đánh chết Thiên Nhân cảnh cửu trọng, thật khó tin, điều khiến ta bất ngờ hơn là ngươi sở hữu huyết mạch Long tộc và cả sức mạnh Thái Cổ, thậm chí còn dung hợp huyết mạch Long tộc vào sức mạnh Thái Cổ." Gã đàn ông tham lam cười lạnh.
Dứt lời, gã vung tay, một đạo năng lượng màu xanh khổng lồ lập tức bao phủ không gian vạn trượng.
“Lần này các ngươi không thoát được đâu." Gã cười lạnh độc địa, vẻ mặt âm hiểm.
Ánh mắt lạnh băng chuyển sang Lăng Tiêu Tiêu, gã cười khẩy: "Thiên Yêu Thánh Nữ, dù ta không thể làm hại ngươi, nhưng ngươi cũng đừng hòng triệu hồi cường giả trong tộc. Hôm nay không giao Thần Khí ra đây, ai cũng đừng mơ rời khỏi."
Nghe vậy, Lăng Tiêu Tiêu mặt lạnh xuống, đôi mắt đẹp băng giá, thử thúc giục huyết mạch triệu hồi, nhưng bất thành.
"Thánh Nữ, đừng phí công vô ích." Gã cười khẩy, khoanh tay trước ngực, vẻ mặt ngạo mạn.
"Nhóc Long tộc, giao Thần Khí ra đây, nể tình ngươi là người Long tộc, ta sẽ tha cho ngươi." Ánh mắt hung ác chằm chằm vào Phong Vô Trần, gã lạnh lùng nói, sát khí thấu xương tập trung vào Phong Vô Trần.
Phong Võ Trần mặt không đổi sắc nhìn gã Hóa Thần cảnh, im lặng một hồi rồi nói: "Ngươi không giết ta, không phải nể tình ta là Long tộc, mà là muốn lợi dụng Âm Dương thế gia đối phó ta, lợi đựng Long tộc đối phó Âm Dương thế gia. Tiếc rằng ngươi tính sai rồi, ta chẳng liên quan gì đến Long tộc, chỉ là có huyết mạch Long tộc mà thôi."
Nói đoạn, Phong Vô Trần lách mình đến bên Lăng Tiêu Tiêu, lạnh lùng nói: "Với thực lực của chúng ta không trốn thoát được, cũng không phải đối thủ của ngươi. Ngươi lại không phá được kết giới Hóa Thần của Tiêu Tiêu. Vậy thì chúng ta cùng nhau chờ người của Âm Dương thế gia đến. Ta giết Âm Dương Quân, Âm Dương thế gia chắc chắn đã biết."
"Chỉ bằng hắn mà đòi phá kết giới của ta?" Lăng Tiêu Tiêu khinh thường nói, lập tức ngưng tụ kết giới màu xanh, phòng ngừa gã tập kích.
"Tùy các ngươi thôi, không phải ta giết người, Âm Dương thế gia không làm gì được ta đâu." Gã trầm giọng nói.
"Ngươi nghĩ Âm Dương thế gia tin ngươi hay tin ta? Ta chỉ là Thiên Nhân cảnh ngũ trọng, sao có thể là đối thủ của Âm Dương Quân? Chúng ta có kết giới bảo vệ, ngươi thì không. Nếu Âm Dương thế gia phái Hóa Thần cảnh ngũ trọng đến, giết ngươi dễ như trở bàn tay." Phong Vô Trần chế nhạo.
"Các ngươi nghĩ sẽ thoát được sao?" Sắc mặt gã càng thêm âm trầm, cuối cùng trở nên dữ tợn.
Phong Vô Trần dang tay ra, nói: "Ngươi là cường giả Hóa Thần cảnh, không biết kết giới Hóa Thần có tác dụng gì sao?"
Gã câm lặng, khuôn mặt dữ tợn không ngừng co giật.
"Tiêu Tiêu, chúng ta xuống dưới, ở đây tu luyện, chờ người của Âm Dương thế gia đến, mượn luôn lực lượng của họ hộ pháp." Phong Vô Trần khẽ cười.
Phong Vô Trần và mọi người thật sự hạ xuống, nghiêm túc ngồi xếp bằng tu luyện.
"Đáng ghét! Thằng nhãi ranh!" Gã nghiến răng nghiến lợi, hận không thể bóp nát Phong Võ Trần thành thịt vụn.
Nhưng là Hóa Thần cảnh tam trọng, gã hoàn toàn bất lực, có thể nói là bó tay.
Kết giới Hóa Thần của Lăng Tiêu Tiêu rất mạnh, vượt xa gã, có lẽ đã đạt tới cấp độ Hóa Thần cảnh cửu trọng. Gã chỉ là Hóa Thần cảnh tam trọng, không thể phá vỡ kết giới.
"Lúc nãy nên bắt thằng nhãi đó trước!" Gã thầm nghĩ.
"Người của Âm Dương thế gia chắc sắp đến rồi!" Phong Vô Trần đang tu luyện bỗng buông một câu đầy hả hê.
"Thằng nhãi này chắc chắn sẽ không khai thông tin về Thần Khí. Thần Khí đang ở trên người hắn, ta không cần vội, sau này còn nhiều cơ hội. Trước hết tìm hiểu rõ nơi ở của hắn." Gã thầm nghĩ, quyết định lần sau gặp Phong Vô Trần sẽ bắt hắn trước!
Nghĩ vậy, gã không lãng phí thời gian, vung tay bỏ lại một lượng lớn năng lượng.
"Thằng nhãi, lần sau ngươi sẽ không may mắn thế đâu!" Gã lạnh lùng nói, liếc nhìn Phong Vô Trần rồi biến mất.
"Hô! Cuối cùng cũng an toàn, Hóa Thần cảnh thật đáng sợ." Huyết Phong thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi.
Loạn Thần vỗ ngực, kinh hãi nói: "May mà có kết giới của Tiêu Tiêu cô nương, nếu không mạng của chúng ta toi đời rồi."
"Đừng khinh thường, hắn có lẽ muốn dụ chúng ta ra ngoài rồi tập kích." Trương Quân Lan nghiêm trọng nói, không đám lơ là.
"Kệ hắn." Phong Vô Trần khẽ nhíu mày, truyền âm nói: "Thu liễm khí tức, lập tức trở về động phủ trước kia tu luyện, nơi đó an toàn nhất, lại còn nhiều bảo bối, hắn không cần thì tiện cho chúng ta."
"Hưu!"
Với một ý niệm, Lăng Tiêu Tiêu thi triển thuấn di, mang Phong Vô Trần và mọi người biến mất.
Ngay khi Phong Vô Trần vừa biến mất, gã Ác Nhân tộc lại xuất hiện, đúng như Trương Quân Lan đoán, gã không hề rời đi.
"Thuấn di! Thằng nhãi ranh giảo hoạt, còn thu liễm khí tức!" Khuôn mặt gã tối sầm lại.
Sau vài lần thuấn di, Phong Vô Trần và mọi người đã đến phế tích Cổ Thành.
Nhưng khi Phong Vô Trần và những người khác xuất hiện, tất cả đều biến sắc.
"Cuồng cát cự thú!" Trương Quân Lan hoảng sợ kêu lên.
"Đây... Đây là cuồng cát cự thú sao?"
"Sa mạc gần như bị hủy, cuồng cát cự thú vẫn còn tồn tại!”
Huyễn Dương run rẩy kịch liệt, đôi mắt mở to hết cỡ, Huyết Phong và Loạn Thần vô cùng hoảng sợ, sợ đến hồn bay phách lạc, thân thể bất động.
Xuất hiện trước mặt họ là một cơn lốc cát khổng lồ, dường như bao trùm cả bầu trời, cuồng phong hung hãn, vô số hạt cát bắn tung tóe, khiến người ta không thể mở mắt. Cơn lốc cát khổng lồ tràn ngập năng lượng Hỏa thuộc tính khủng khiếp, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa cuồn cuộn ập đến.
Đây chính là thiên tai của sa mạc, cuồng cát cự thú!
Phong Vô Trần liếc nhìn phế tích Cổ Thành ở phía trước, vội vàng quát: "Nhanh xuống dưới! Chắc còn kịp! Nhanh!"
Đối mặt với quái vật khổng Iồ khủng khiếp như vậy, hoặc là trốn, hoặc là chết!