“Đừng hòng sống sót!”
Ý thức được mình trúng kế, Chu Huyền Thông đột ngột thúc toàn bộ lực lượng, ngay khi Phong Vô Trần vừa mở pháp trận, liền tung ra đòn công kích hung mãnh.
"Cút về cho ta!"
Lăng Tiêu Tiêu quát lạnh, kết giới thanh sắc lập tức ngưng tụ.
"Xú nha đầu! Tưởng ngươi cản được bổn tông?" Chu Huyền Thông gào thét âm trầm, một chưởng oanh thẳng vào kết giới thanh sắc.
"Phốc!"
Chưởng của Chu Huyền Thông vừa chạm vào kết giới, sắc mặt liền biến đổi, ngay sau đó phun ra một ngụm máu tươi, thân hình hóa thành một vệt đen bắn ngược trở lại.
"Cái gì? Sao có thể?" Chu Huyền Thông kinh hãi, không thể tin được rằng với tu vi Thiên Cực cảnh tứ trọng của hắn, lại không phá nổi kết giới của một con nhóc.
Lực lượng phản chấn khủng bố từ đòn công kích, trực tiếp trọng thương Chu Huyền Thông.
"Tông chủ!" Cao tầng Hoàng Cực Tông lập tức hồn vía lên mây.
"Rầm rầm rầm!"
"Phốc phốc phốc!"
Lực lượng từ kết giới phản ngược ra, chấn cho đám cao tầng đang định rời khỏi huyệt động thổ huyết liên tục, bản thân cũng bị trọng thương.
Kết giới thanh sắc đáng sợ khiến bọn chúng kinh hãi tột độ.
Cũng may ba vị trưởng lão không kịp lao ra, nếu không cũng khó tránh khỏi bị trọng thương.
"Cứ từ từ tận hưởng sức mạnh của pháp trận!" Phong Vô Trần cười lạnh đầy vẻ đùa cợt, Lăng Tiêu Tiêu và những người khác đã nhân cơ hội rút lui vào trong thông đạo.
Đại Luân Minh Vương Chư Thần trận bao trùm toàn bộ huyệt động, vây khốn cao tầng Hoàng Cực Tông vào giữa pháp trận.
"Răng rắc!"
Nhưng ngay khi pháp trận vừa ngưng tụ được vài giây, đột nhiên một tiếng răng rắc giòn tan vang lên, pháp trận vỡ tan một cách quỷ dị.
“Trận pháp bị phát" Trương Quân Lan kinh hãi.
"Chẳng lẽ kích động đến pháp trận cổ xưa?" Huyễn Dương kinh hãi, mắt mở to.
"Sao có thể! Pháp trận do điện chủ bố trí, lại bị phá ngay lập tức!" Đao Hồn và những người khác trợn tròn mắt.
Sắc mặt Phong Vô Trần ngưng trọng, thầm nghĩ: "Không phải hắn."
"Điện chủ, chuyện... chuyện gì thế này?" Loạn Thần kinh ngạc hỏi.
Trong huyệt động, pháp trận đột nhiên tan vỡ, cao tầng Hoàng Cực Tông cũng ngơ ngác, không ai biết chuyện gì xảy ra.
Ánh mắt Phong Vô Trần quét qua từng người của Hoàng Cực Tông, thầm nghĩ: "Rốt cuộc ai đã phá trận?"
Ánh mắt lạnh băng lướt qua từng cường giả Hoàng Cực Tông, Phong Vô Trần muốn tìm ra kẻ phá trận, nhưng người này che giấu quá kỹ, Phong Vô Trần nhất thời không thể phát hiện ra.
Ý "không phải hắn" của Phong Vô Trần, là ám chỉ người bí ẩn mà hắn cảm nhận được trước đó.
Nếu không phải người bí ẩn kia, thì chỉ có thể là người của Hoàng Cực Tông, trong số những người này, ẩn chứa một cường giả đáng sợ.
Có thể phá trận mà Phong Vô Trần không hề hay biết, chứng tỏ tụ vi của người này cực cao.
"Phong ca ca, ai đã phá trận vậy?" Lăng Tiêu Tiêu nhíu mày hỏi, trong huyệt động không có chấn động năng lượng của pháp trận cổ xưa, mà pháp trận do Phong Vô Trần bố trí cũng tuyệt đối không đến nỗi tệ như vậy.
Vì vậy, Lăng Tiêu Tiêu dễ dàng đoán ra có người đã âm thầm phá trận.
"Ta cũng không biết, ta cũng không nhìn ra, nhưng chắc chắn là người trong số chúng, người này tu vi cực cao, che giấu rất kỹ, e rằng Chu Huyền Thông cũng không biết, mọi người cẩn thận." Phong Vô Trần nhíu mày, giọng đầy lo lắng.
Phong Vô Trần cũng không nhìn ra, cho thấy người này che giấu quá kỹ, trách sao Hoàng Cực Tông không ai phát hiện ra.
"Vô thanh vô tức phá trận?" Trương Quân Lan cau mày, ánh mắt bắt đầu đánh giá từng người của Hoàng Cực Tông.
"Che giấu cường giả?" Vẻ mặt mấy người Huyễn Dương chấn động.
"Người bị thương có thể loại trừ, chỉ có ba người không bị thương, chắc chắn là một trong số họ." Phong Vô Trần khẳng định, ánh mắt nhìn chằm chằm vào ba vị trưởng lão.
Lãnh Mộ Thành thần sắc có chút bối rối, nhỏ giọng hỏi: "Điện chủ, nếu thực sự có cường giả che giấu, chúng ta phải làm sao? Với thực lực của chúng ta, làm sao đoạt được bảo vật?"
"Án binh bất động, theo dõi tình hình." Phong Vô Trần ngưng trọng nói.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau giết chúng đi!" Chu Huyền Thông bị thương nặng, đột nhiên gào thét.
Pháp trận đột ngột tan vỡ, Chu Huyền Thông và những người khác căn bản không biết chuyện gì, nhưng giờ phút này cũng không có thời gian rảnh để suy nghĩ.
Tuy nhiên, tiếng gào thét của Chu Huyền Thông không có tác dụng, Tam đại trưởng lão không ai dám ra tay, rõ ràng rất kiêng kỵ kết giới của Lăng Tiêu Tiêu.
"Lẽ nào lại như vậy!" Khuôn mặt tái nhợt của Chu Huyền Thông trở nên dữ tợn, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm Lăng Tiêu Tiêu, hận không thể băm cô thành trăm mảnh!
"Xú tiểu tử, chúng ta không giết được các ngươi, các ngươi cũng không làm gì được chúng ta, muốn bảo tàng, chi bằng chúng ta tạm thời bỏ qua ân oán, chia đều bảo tàng thì sao?" Lúc này, Nhị trưởng lão đột nhiên lên tiếng.
"Đồng ý." Phong Vô Trần nhún vai.
Trước khi tìm ra vị cường giả bí ẩn này, Phong Vô Trần cũng không muốn lãng phí sức lực vô ích.
"Tên kia hẳn là đã sớm phát hiện ra có cường giả ẩn thân tại Hoàng Cực Tông? Bằng không thì sao lại để người của Hoàng Cực Tông tiến vào huyệt động?" Phong Vô Trần âm thầm suy đoán.
"Tiểu tử, ngươi hiểu pháp trận, chúng ta có lực lượng cường đại, chúng ta hợp lực phá bỏ trận pháp này, thế nào?" Đại trưởng lão hỏi.
"Tán thành!" Phong Vô Trần gật đầu.
"Trương thiếu chủ định thế nào?" Vị trưởng lão kia nhìn về phía Trương Quân Lan hỏi.
"Ta không có vấn đề." Trương Quân Lan nhún vai, nói thêm: "Các ngươi tốt nhất đừng giở trò, ta đã truyền tin về Trương gia, tùy thời có thể triệu hoán cường giả Trương gia, giết các ngươi dễ như trở bàn tay!"
"Trương thiếu chủ quá lo lắng." Chu Huyền Thông cố gắng nói, cố nén sát ý ngập trời trong lòng, sau đó nuốt Liệu Thương Đan để chữa thương.
Thực ra Trương Quân Lan chẳng làm gì cả, hắn chỉ đang hù dọa người của Hoàng Cực Tông, đồng thời cũng là nhắc nhở vị cường giả bí ẩn đang che giấu.
Tuy nhiên, lời uy hiếp của Trương Quân Lan lại khiến sát ý trong lòng Chu Huyền Thông càng thêm mãnh liệt, đã âm thầm hạ quyết tâm sau khi đoạt được bảo vật sẽ tru sát hắn.
Trong thế giới mạnh được yếu thua, Chu Huyền Thông hiểu rõ hậu quả của việc thả hổ về rừng.
Trương Quân Lan có bối cảnh khủng bố, nếu thả hắn đi, Hoàng Cực Tông chỉ sợ không nhìn thấy ngày mai.
Chỉ là Chu Huyền Thông không ngờ rằng, Hoàng Cực Tông lại ẩn chứa một vị cường giả khủng bố, cho dù bọn họ có thực lực giết Phong Vô Trần và những người khác, cũng chưa chắc đã mang được bảo vật đi.
Một bảo tàng xuất thế, lại thu hút hai vị cường giả bí ẩn.
Một vị nam tử bí ẩn nhận ra Lăng Tiêu Tiêu, cho thấy thế lực sau lưng hắn đã đạt đến giai đoạn ngang hàng với thế lực sau lưng Lăng Tiêu Tiêu.
Một vị cường giả bí ấn khác, có thể phá bỏ trận pháp mà Phong Vô Trần không hề hay biết, hơn nữa che giấu quá kỹ, Phong Vô Trần lại không nhìn ra, cũng đủ để nói rõ thực lực của người này khủng bố đến mức nào.
Sự tồn tại của hai vị cường giả bí ẩn, khiến việc Phong Vô Trần muốn cướp lấy bảo vật trở nên khó như lên trời.
"Ngươi hiểu trận pháp, chúng ta đối với trận pháp dốt đặc cán mai, phá trận vẫn cần ngươi ra tay, nhưng ngươi tốt nhất đừng giở trò!" Chu Huyền Thông nhìn về phía Phong Vô Trần nói.
"Pháp trận một khi bị phá, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm." Phong Vô Trần nhíu mày thầm nghĩ, phá trận cũng không được, không phá cũng không xong.