“Địa giai trung phẩm vũ kỹ! Sí Diễm Diệt Càn Khôn!"
Đoàn Mạch Danh giận dữ gầm lên, hai tay nắm chặt Đoạn Đao, từ trên xuống bổ xuống.
"Vút!"
"Ông ông!"
Trảm kích năng lượng Hỏa Diễm khổng lồ mấy trăm trượng bắn ra, cuồng bạo và đầy uy lực chấn nhiếp, khí thế như cầu vồng, từng đạo khe nứt nhỏ lan ra với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Sĩ Diễm Diệt Càn Khôn chính là đòn sát thủ của Đoàn Mạch Danh, hội tụ Huyết Lang Võ Hồn cùng tỉnh huyết lực lượng, có thể nói vô cùng khủng bố.
Đoàn Mạch Danh bị trọng thương mà vẫn có thể thi triển ra vũ kỹ hung mãnh như vậy, có thể thấy thực lực của hắn mạnh mẽ đến đâu, đệ nhất thiên tài Huyễn Hải giới quả không phải hư danh.
"Ực ực..."
Đệ tử Thánh Dương Tông cùng vô số tu giả đang xem cuộc chiến kinh hãi nuốt nước bọt, khuôn mặt tái nhợt lộ vẻ hoảng sợ.
Một kiếm này của Đoàn Mạch Danh, dường như muốn bổ đôi cả bầu trời.
Đối điện với luồng năng lượng khủng bố này, sắc mặt Phong Vô Trần cũng trở nên ngưng trọng hơn.
"Tu vi Thiên Nhân cảnh bát trọng, có thể bộc phát ra sức mạnh tương đương với Thiên Nhân cảnh cửu trọng đỉnh phong, quả là một thiên tài hiếm có, đáng tiếc..." Phong Vô Trần thầm nghĩ.
"Ông ông!"
Khẽ đưa tay, kiếm chỉ Đoàn Mạch Danh, khí thế Phong Vô Trần đột nhiên biến đổi, Diệt Thế Chi Lực toàn lực thúc đẩy, rót vào Long Thần Kiếm, ánh sáng đỏ sẫm chói lọi bùng nổ, năng lượng bá đạo và bành trướng điên cuồng lan tràn, Kiếm Ý ngập trời khiến người kinh hồn bạt vía.
"Tiên quyết! Đúng là tiên quyết!" Thiên Nhàn Tử biến sắc mặt, kinh hãi nhìn Phong Vô Trần.
"Khí thế này thật kinh người, Đan Đế kiếm quyết đáng sợ thật!” Một vị Thất phẩm Luyện Đan Sư kinh hãi nói.
"Tiên quyết! Nhất định là tiên quyết!" Gia Cát gia chủ trong lòng dậy sóng, vô cùng kinh hãi.
"Khí thế Phong Vô Trần phi thường đáng sợ, đây chỉ sợ là tiên quyết!" Đoạn Trọng nhíu mày thầm nghĩ, sắc mặt cũng lộ ra một tia hoảng sợ.
Các trưởng lão và cao tầng Thánh Dương Tông đều lộ vẻ kinh hãi, thực lực hung hãn của Phong Vô Trần hiển nhiên vượt quá sức tưởng tượng của bọn họ.
"Kiếm quyết của Phong Vô Trần, khí tức còn mạnh hơn cả Đoàn thiếu chủ!"
"Khí thế này quá kinh khủng, ta gần như không thở nổi!”
Các tu giả đang xem cuộc chiến đều sợ đến chân nhũn ra, kinh hoàng tột độ.
Đoàn Mạch Danh đang trong trạng thái điên cuồng, giờ phút này cũng có chút ngây người nhìn Phong Vô Trần, không thể tin Phong Vô Trần vẫn còn vũ kỹ khủng bố hơn.
Uy áp mênh mông ập đến, Đoàn Mạch Danh chỉ cảm thấy mọi hy vọng đều bị nghiền nát.
Phong Vô Trần cầm Long Thần Kiếm trong tay, ngạo nghễ đứng giữa không trung, uy phong lẫm lẫm, bá khí ngút trời.
“Diệt Hồn Kiếm Quyết! Diệt Hồn Trảm Thiên Khung!”
Phong Vô Trần quát lớn một tiếng, Long Thần Kiếm quét ngang, nhìn như đơn giản, lại ẩn chứa tinh túy chí cao của Kiếm đạo, phát huy cực hạn tinh túy của Diệt Hồn Kiếm Quyết.
"Vút!"
"Ông ông!"
Một đạo kiếm quang đỏ sẫm ngập trời phá không mà ra, khổng lồ mấy trăm trượng, khí thế uy áp ngập trời, chấn nhiếp quần hùng, kiếm quang khủng bố dường như hủy thiên diệt địa, vô số khe hở trong hư không giương nanh múa vuốt lan tràn.
Kiếm quang này thật sự có khí thế trảm cả bầu trời!
"Cái này... Sao có thể..." Chứng kiến đạo kiếm quang khủng bố này của Phong Vô Trần, toàn thân Đoàn Mạch Danh cứng đờ, thần sắc hoảng sợ.
Giờ phút này, không gian dường như ngưng đọng, tất cả mọi người rơi vào trạng thái hóa đá, ánh mắt kinh hoàng đều đổ dồn vào đạo kiếm quang ngập trời kia.
"Ầm ầm!"
"Phụt!"
"Ông ông!"
Trong khoảnh khắc, hai cỗ năng lượng hủy diệt va chạm, nổ vang kinh thiên động địa, đinh tai nhức óc, ngay lập tức, Đoàn Mạch Danh phun ra một ngụm máu tươi.
"Lẽ nào lại như vậy!" Đoàn Mạch Danh nghiến răng gào thét, vô cùng không cam lòng.
Chứng kiến cảnh này, toàn trường một lần nữa bị chấn nhiếp.
Mặc Linh Nhi và Gia Cát Liên Thành đều không nhận ra mình đang run rẩy, hoảng sợ đến cực điểm.
Ngay khi vừa va chạm, Đoàn Mạch Danh đã bị chấn thương.
Từ đó có thể thấy sự chênh lệch cực lớn giữa hai cỗ lực lượng.
Kiếm quang của Phong Vô Trần đến cùng khủng bố đến mức nào?
"Răng rắc!"
"Ầm ầm!"
"Ông ông!"
Khoảnh khắc va chạm, vô số khe nứt nhanh chóng lan tràn trên Hỏa Diễm Đao, cuối cùng răng rắc một tiếng, Hỏa Diễm Đao vỡ tan, năng lượng hủy thiên diệt địa không kiêng nể gì càn quét, hư không kịch liệt chấn động, gần như sụp đổ.
"Phụt!"
Năng lượng bạo tạc của Hỏa Diễm Đao cuốn ngược lại, lần nữa khiến Đoàn Mạch Danh thổ huyết, thân hình bay ra xa.
"Lực lượng kiếm quang quá kinh khủng!"
“Đoàn thiếu chủ thi triển Địa giai vũ kỹ cường đại như vậy, trước kiếm quang của Phong Võ Trần lại không chịu nổi một kích!"
"Đan Đế thi triển rốt cuộc là kiếm quyết gì?"
Toàn trường lập tức sôi trào, mọi người kinh hãi la hét.
Kiếm quang bá đạo và khủng bố đánh tan Hỏa Diễm Đao, vẫn mang theo xu thế không gì cản nổi lao tới Đoàn Mạch Danh đang trọng thương.
"Mạch Danh! Coi chừng!" Đoạn Trọng kinh hoàng kêu lên.
"Thiếu tông chủ!" Mọi người Thánh Dương Tông kinh hãi.
Bản thân Đoàn Mạch Danh đã bị trọng thương, căn bản không thể tránh khỏi kiếm quang khủng bố.
"Xong rồi..." Đoàn Mạch Danh kinh hãi nhìn kiếm quang đỏ sẫm, trong lòng dâng lên cảm giác bất lực.
"Mạch Danh!" Đoạn Trọng vô cùng hoảng hốt, không nhịn được muốn ra tay.
Đối mặt với kiếm quang khủng bố như vậy, Đoàn Mạch Danh đang trọng thương có thể chịu nổi hay không, ai cũng không dám đảm bảo.
nề `
"Phụt!"
Trong chớp mắt, kiếm quang khủng bố oanh kích lên người Đoàn Mạch Danh, tựa như một ngọn núi lớn đè lên một con kiến, Đoàn Mạch Danh lần nữa thổ huyết, trực tiếp bị cuốn vào vòng xoáy bạo tạc.
"Ông ông!"
Dao động năng lượng hủy diệt tàn phá hư không, trong chớp mắt đã lan rộng đến hơn mấy ngàn trượng.
Ánh mắt kinh hoàng của tất cả mọi người đều nhìn vào đao động năng lượng khủng bố đang bao trùm hư không.
"Mạch Danh!" Đoạn Trọng cuối cùng không thể ngồi yên, thân hình phóng lên trời, nhảy vào vòng xoáy bạo tạc.
Đoàn Mạch Danh là con trai của ông ta, Đoạn Trọng sao có thể trơ mắt nhìn con mình bị giết?
Thấy Đoạn Trọng ra tay, sắc mặt Phong Vô Trần lạnh xuống.
Xem ra Đoạn Trọng đã đưa ra lựa chọn!
Trên không trung, một cơn cuồng phong kinh khủng càn quét, trong khoảnh khắc đã xua tan hết đao động năng lượng hủy diệt.
Tại đó, Đoạn Trọng ôm Đoàn Mạch Danh, thương thế Đoàn Mạch Danh cực kỳ nghiêm trọng, chỉ còn thoi thóp.
Nếu Đoạn Trọng chậm một bước nữa, Đoàn Mạch Danh chắc chắn phải chết.
Trong trận chiến này, Đoàn Mạch Danh thảm bại!
Phong Vô Trần không hề bị tổn thương, chỉ tiêu hao một ít chân nguyên mà thôi.
"Xem ra ngươi đã đưa ra lựa chọn.” Ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm Đoạn Trọng, Phong Võ Trần lạnh lùng nói.
Nghe vậy, Đoạn Trọng khẩn cầu: "Đan Đế, Mạch Danh đã bại, xin Đan Đế cho nó một cơ hội."
"Đoàn Mạch Danh phải chết!" Phong Vô Trần lạnh lùng đáp, quyết tâm giết Đoàn Mạch Danh không hề lay chuyển.
"Trên đời này ai có thể trơ mắt nhìn con mình bị giết mà không hành động? Đan Đế đừng giết Mạch Danh, bổn tông há lại khoanh tay đứng nhìn?" Đoạn Trọng trầm giọng nói.
Lời này của Đoạn Trọng có nghĩa là Thánh Dương Tông và Long Thần Điện không thể tránh khỏi một trận chiến.
“Rất tốt! Vì Đoàn Mạch Danh, ngươi lựa chọn từ bỏ Thánh Dương Tông." Phong Vô Trần
"Động thủ! Giết chết bất luận tội!" Phong Vô Trần đột nhiên quát lạnh.