Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2879 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 120
trời ạ! nàng tại sao dám đụng đến nơi đó của hắn…..

❊ ❊ ❊

“Kết quả là quần áo của ta là do ai cởi?!” Tra Tiểu Tân không kiên nhẫn cắt đứt lời nói nhảm của hắn,trong lòng thả lỏng một chút,nghe giọng nói khinh thường kia chắc là hắn không có nhìn mình rồi …^____^

“Đại thẩm gần bên nhà đó.” Gia Luật Hằng thuận miệng nói một câu,thích thú nhìn cảm xúc thay đổi liên tục trên mặt nàng,rất là thú vị nha.Trong đầu lại hiện lên tình cảnh đêm qua,tiếc là đêm qua hắn quá mức chuyên tăm chăm sóc vết thương trên người nàng,giờ nhớ lại chỉ là một mảnh mơ hồ,tất cả vị trí trên thân thể nàng đề nhớ không rõ ràng nghĩ thấy có chút đáng tiếc…

Tra Tiểu Tân hoàn toàn thả lỏng kéo quần áo vào bên trong chăn đổi lại,Gia Luật Hằng chỉ thấy chăn ba hồi nhô cao ba hồi thấp thoáng nhất thời nhìn đến choáng váng,nữ nhân này thật sự là……..lộn xộn nha!

Chuyện vui năm đó là Tra Tiểu Tân vì sợ mùa đông cho nên thay quần áo trong chăn và bây giờ cũng thế,các người cùng phòng đều gọi nàng cô gái trong chăn.

“A,ngươi muốn đi đâu a?” Phát hiện nàng chuẩn bị muốn rời đi Gia Luật Hằng đứng phía sau mở miệng hỏi,nét mặt có vài phần đùa giỡn cũng có vài phần nghiêm túc,nàng hôm qua mới bị thương nặng như vậy,hôm nay mới tỉnh dậy liền muốn đi?Trong lúc vô tình bắt đầu quan tâm nàng mà chính hắn cũng không biết.

Tra Tiểu Tân đem tất cả chuyện hôm qua giúp Mộc Xuân Phong theo đuổi Ninh Thanh kể cho hắn nghe,chỉ là chuyện nàng gặp Lâu Lan thì nàng ngậm chặt miệng không nói một lời….

“Cho nên…..ngươi hiện tại muốn mau về nhà xem kết quả như thế nào?”Gia Luật Hằng đối với nữ nhân điên cuồng này thực sự không nói nên lời,hắn có suy nghĩ dường như không có chuyện gì nàng không làm được?

“Ôi!Đường đường là nam nhân lại dài dòng như vậy! Chẳng lẽ ngươi làm nữ nhân làm nghiện luôn rồi sao? Còn không mau tránh ra để ta đi,để xem tán gái đại kế của ta lợi hại đến mức nào! Ngươi biết cái gì nha!”Tra Tiểu Tân khó chịu đẩy hắn ra sau rồi quay lại nhìn hắn nhíu mày cười đắc ý: “Yên tâm,chỉ cần đại kế tán gái thành công ta sẽ giúp ngươi theo đuổi người trong lòng.”Nói xong phát ra vài tiếng cười quái dị rời đi,chim sẻ trên cành sợ tới mức choáng váng ngã xuống đất.

Gia Luật Hằng vẻ mặt hắc tuyến đứng ở phía sau,cả người hóa đá.Nữ nhân này chẳng những tự kỷ còn tự tin quá độ! Nhưng mà một chút cũng không khiến người chán ghét, hắn chán nản vỗ đầu, đúng vậy hắn muốn học cách chán ghét nàng cho nên không thể lún sâu vào chỗ đáng yêu của nàng.

Ở một mảnh đất trống không một bóng người bên cạnh bờ sông,cây khô đứng sát nhau,chỉ có mấy con chim sẻ giương cánh bay tới bay lui,một mảnh im lặng.

Lâu Lan cao lớn đứng im một chỗ,hồng y phất phới hiện ra gương mặt tái nhợt,tóc đen mị loạn,ánh mắt lãnh tuyệt.Qùy trước mặt hắn là mấy nam nhân lần trước đánh Tra Tiểu Tân,chỉ là mắt bọn hắn giờ đây bị vải đen quấn lại,bên cạnh có vài sát thủ vây quanh.

“Đại nhân,tha mạng,tha mạng …..!” Bọn họ cho đến bây giờ vẫn không ngừng van xin.

Diêu Định một cước đá lên mặt mấy người đó, hung hăng nói: “Vương Gia còn chưa nói chuyện các ngươi lại dám ầm ĩ! Câm miệng!” Bị hắn dọa như vậy mười hai người bọn họ cúi xúông sợ hãi run rẩy.

“Vương Gia,nên xử trí bọn họ như thế nào?” Diêu Định đi đến trước mặt Lâu Lan nhỏ giọng hỏi.

“Đánh gãy tay chân bọn họ.” Lâu Lan miễn cưỡng nói ra vài chữ,giống như hôm nay thời tiết hôm nay rất lạnh.

Đuôi lông Diêu Định mày giương lên sau đó gật đầu,đi lên phía trước nhìn mấy người sát thủ kia ra dấu tay, một lát sau, chỉ nghe từng trận kêu thảm thiết vang lên, xen lẫn thê lương phá vỡ yên tĩnh xung quanh.Vài loài chim xung quanh kinh sợ cất cánh bay lên cao.

Lâu Lan lạnh lùng nhìn những người đó nằm trên mặt đất giãy giụa quay cuồng,máu đỏ sẫm cuồn cuộn từ trong lòng bàn tay chảy ra,nhiễm đỏ cả khoảng đất.Sau đó hắn đi đến trước mặt một trong số những người đó mới dừng lại, lạnh giọng nói: “Các ngươi đánh nàng như thế nào.”

“A! Tôi… Chúng tôi dùng gậy gỗ… đánh lên người…” Người nọ đau đến nói mọi chuyện đều không rõ ràng,một đôi tay đỏ sẫm nhìn rất chói mắt.

“Còn ở đâu nữa?”

“Á…a… Dùng chân đánh… đánh lên mặt nàng và bụng.”

Nghe được hai chữ “Mặt và Bụng” Lâu Lan liền lấy cây gậy bên cạnh đánh mạnh lên đầu người nọ, lại là một trận thê lương khóc lóc kêu lên những người khác thấy hắn như thế cũng cầm lấy cây gậy đập mạnh lên đầu các người còn lại.Lâu Lan giống như điên vẫn cầm lấy gậy gõ liên hồi vào đầu người nọ cho đến khi người kia máu thịt mơ hồ,máu tươi văn đầy trên mặt hắn…

“Cứu mạng nha! A… A…” Người nọ đau đến mất đi tri giác,trên mặt đất máu không ngừng tuôn ra,có người thì la hét…

Lâu Lan làm như không thấy,cuối cùng dùng cây gậy điên cuồng đánh sau đầu người đó,chỉ thấy người nọ thân thể không ngừng run rẩy, miệng phun máu tươi rốt cục chết đi.

“Vương Gia,tất cả đã chết.” Diêu Định cẩn thận bẩm báo, hắn đã lâu không thấy được bộ dáng điên cuồng như thế của Lâu Lan, không biết những người đó chọc hắn như thế nào.

Lâu Lan ném mạnh cây gậy trong tay xuống, tay lau vết máu trên mặt,trong mắt tràn đầy sát khí, mặt không chút thay đổi xoay người ngồi lên cỗ kiệu,giọng lạnh như hàn băng truyền ra: “Ném thi thể của bọn họ đến cửa trước của Ninh tướng phủ.”Đây chỉ là cảnh cáo nhẹ, lần sau nếu như bọn họ còn dám đánh nàng thì cũng đừng trách hắn xuống tay tàn nhẫn.

Mộc vương phủ.

Đèn đuốc sáng trưng, đình viện thật sâu.

Đang lúc Tra Tiểu Tân vừa bước lúc đó tất cả gia đinh nha hoàn trong Mộc vương phủ lập tức kích động chạy đến,Tra Tiểu Tân sợ tới mức phải bỏ chạy, ai ngờ phía sau cũng đứng đầy người a,trong lòng nàng đột nhiên có loại dự cảm không tốt,cười nhạt vò đầu nói: “Các ngươi…?”

“Tiểu Tân! Ngươi rốt cục đã trở lại!” Một nha hoàn chạy đến ôm lấy đùi nàng nức nở nói,Tra Tiểu Tân kinh ngạc mở miệng lớn, đây là có chuyện gì? Không đợi nàng đem nha hoàn này kéo ra tất cả những người khác ôm lấy nàng mặt đầy rơi lệ.

“Chúng ta tìm ngươi rất cực khổ nha!”

“Ô ô… Ta thật đã liên tục năm,sáu ngày cũng chưa ngủ ngon.”

Một trận bô lô tiếng vang ầm ỹ truyền đến,Tra Tiểu Tân chỉ cảm thấy bọn họ đang khóc trên quần áo nàng dính không phải là nước mắt, mà là nước mũi! Nên ra sức đẩy ra bọn họ,an ủi nói: “Đừng khóc, đừng khóc,ta này không là rất tốt sao?!”Mọi người nghe xong lời của nàng mới dần dần yên tĩnh,Tra Tiểu Tân nhân cơ hội này chạy đến phòng Mộc Xuân Phong.

“Quái lạ nha!Các người đó tìm nàng làm gì a?!” Vừa nói vừa nhìn vào bên trong kết quả là bóng cũng không thấy, nhìn chiếc giường lớn xinh đẹp Tra Tiểu Tân nằm lên lăn một vòng, miệng không ngừng khen ngợi: “WOa, mềm mại quá, tốt quá…” Nghĩ hắn sẽ không trở về không bằng mình ngủ một chút,nghĩ vậy hai mắt liền nhắm lại.

Trong lúc ngủ mơ màng cảm giác bên người giống như có cái gì đó,tay nàng sờ sọan lung tung lông mày không khỏi nhăn lại,kỳ lạ,phía dưới tại sao mềm nhũn,bàn tay lại tiếp tục sờ,vuốt vuốt lên vật mềm yếu đó nhưng không ngờ vật đó càng nóng, rất nhanh trở nên cứng rắn,Tra Tiểu Tân có chút nghi ngờ,rốt cuộc đó là cái gì vậy ta?

“Sờ đủ chưa?!” Mộc Xuân Phong nhịn cảm giác hạ thân khô nóng thấp giọng nói, giọng khàn khàn có từ tính mê hoặc lòng người.Nữ nhân này nhìn cũng không nhìn liền sờ lung tung, sờ còn chưa tính, còn sờ nơi đó của hắn! Nghĩ vậy thân thể càng nóng lên.

Tra Tiểu Tân vừa nghe giọng nói của ai đó liền hoảng sợmđộng tác tay bất giác căng thẳng, lắp bắp nói: “Ngươi… Ta… Ngươi…” Mặt đỏ bừng lên,nàng nắm đến là… nơi đó của hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »