Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 3015 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 147
hắn thật sự yêu nàng sao?..

❊ ❊ ❊

“Nô… Nô tài không biết nha, chỉ biết là tay ngài ấy có thiệt nhiều máu, đúng rồi, còn có vách tường bên kia phòng khách giống như có người dùng tay đánh lên,chắc là… Chắc là do vương gia làm …” Hạ nhân sợ mất mạng cho nên liều mình giải thích.

Nghe thế trong lòng hắn mơ hồ hiểu cái gì, ngày hôm qua nhất định là đã xảy ra chuyện gì hắn không biết,nghĩ tới đây hấp tấp chạy đến phòng Tra Tiểu Tân.Tâm loạn như ma, nàng nhất định không có việc gì! Tuy rằng biết vương huynh không thể đánh nàng nhưng vẫn lo lắng, cho nên lúc đi ở trên đường thiếu chút vấp ngã, đẩy cửa ra thì mùi rượu nồng đậm xông vào mũi. Mộc Xuân Phong nhíu chặt hai hàng lông mày liếc mắt một cái nhìn thấy trên mặt đất có nhiều bình rượu, mà thân ảnh màu trắng đang nằm gục trên bàn ngủ.

“Tiểu Tân!” Hắn bước xa tiến đến đỡ lấy nàng, lại nhìn đến một gương mặt trái xoan ướt át, đó là dấu vết đã khóc.

Tất cả đầu óc của Tra Tiểu Tân đều mờ mịt, chỉ cảm thấy ngực nóng quá nóng quá, có thể là do đêm qua uống rất nhiều rượu hiện tại rượu mới đi lên,tay không ngừng lôi kéo quần áo trước ngực, trong miệng lẩm bẩm nói: “Nóng… Nóng quá…”

“Tại sao uống nhiều như vậy rượu như vậy? Nàng và vương huynh như thế nào rồi?” Mộc Xuân Phong nhìn thấy bộ dáng nhếch nhác của nàng tim đau như là bị xé toạt ra,đau đến không thể hô hấp. Vì sao, tối hôm qua nàng thương tâm như vậy hắn cũng không bên người nàng, vì sao!

“Hắn… Hắn nói ta về sau đều đừng quản hắn… A, mặc kệ sẽ không quản… Ta nói với hắn tạm biệt, ha ha tạm biệt…” “Tra Tiểu Tân không hiểu tại sao giọng nói càng ngày càng nhỏ bắt đầu nức nở,tay kéo y phục lung tung để hít thở không khí, rượu quá nồng, thân thể giống bị lửa thiêu …

Nghe xong lời nói Mộc Xuân Phong gần như hiểu được đã xảy ra chuyện gì,hắn bắt lấy tay nàng chân thành nói: “Vương huynh không có ý này, hắn chỉ là không biết đem cảm giác trong lòng nói làm sao cho nàng hiểu…”

“Hu hu… Ta rất thích hắn, thích đến không biết nên làm cái gì bây giờ, Mộc Xuân Phong và Như Hoa lại không để ý ta…”

“Nếu hắn không thương ngươi,thì sẽ không giống như điên đem hai tay của mình đánh lên tưởng để máu chảy đầm đìa.” Hắn mỉm cười nói xong,trong lòng co rút lại đau đến run rẩy.

Nghe xong lời hắn nói Tra Tiểu Tân như là khôi phục chút lý trí, miệng nhấn rõ từng chữ không rõ ràng: “Thật vậy không? Hắn thật sự yêu ta sao?”

Đưa mắt nhìn sắc mặt nàng trong con ngươi nhuộm một chút ưu thương.Mộc Xuân Phong nhẹ nhàng đem nàng ôm vào lòng, nhẹ nhàng nói: “Hắn yêu ngươi, rất yêu ngươi,cho nên không để vuột mất hắn…”Người trong lòng vừa gật đầu vừa khóc đứt quãng.

Hắn nhìn gương mặt đẫm lệ ngủ say kia,trong lòng lại đau xé toạt thêm vài phần,lại có gì đó như kim châm đâm thẳng vào tim hắn.

Hẳn là người chia rẽ nàng và hắn, hắn nghĩ đây là thời cơ tốt nhất.Chẳng qua là nàng khóc nàng nói nàngcòn thương hắn không đành lòng rời đi hắn, nhưng hắn lại nỗ lực đóng vai nàng và hắn cùng là bạn bè.

Hắn muốn khuyên nàng rời đi vương huynh nhưng hắn làm thế nào cũng làm không được, bởi vì thấy nàng cười nói hắn mới vui, nàng là bằng hữu tri tâm, hắn không dám cũng không có dũng khí nói cho nàng biết đừng xem hắn là bạn bè.

Hắn dùng nhẫn nại chưa bao giờ có dỗ dành nàng vẻn vẹn đến giữa trưa, nàng mới giống như đứa bé nhau ngoan ngoãn im lặng. khi hắn đem nàng đặt ở trên giường, nàng bỗng nhiên đem y phục ở trước ngực kéo xuống hết, nhất thời lộ ra gò bồng đảo trắng mịn,bóng loáng,nở nang ở trước mặt hắn, đường cong duyên dáng theo hơi thở của nàng phập phồng lên xuống, Mộc xuân phong nhất thời sửng sốt.

“Nóng… Nóng quá…” Miệng vô ý thức nói xong, nàng nhíu mày bắt đầu lôi kéo y phục lung tung, chỉ thấy cái yếm màu xanh biếc theo động tác của nàng từng chút từng chút rơi xuống, khuôn ngực của nàng lại lộ ra thêm.

Nhìn một màn trước mắt máu nóng bắt đầu sục sôi, ánh mắt của Mộc Xuân Phong trở nên đen tối, bắt đầu cảm thấy yết hầu có chút khô ráo, lông mày hơi chau lên, không cách nào bình tĩnh.

“Nóng…” Tra Tiểu Tân mở miệng than thở, bàn tay để sâu vào trong y phục xoa chổ ngứa, nhìn như động tác tùy ý lại tràn ngập phong tình, một người nam nhân bình thường nhìn thấy cảnh này liền không khống chế được bản thân.

Sau khi cảm nhận được hạ thân gấp gáp biến hóa Mộc Xuân Phong mãnh liệt hít sâu một hơi, đem chăn đắp lên người nàng sau đó rời khỏi phòng, đôi mắt thâm thúy là chưa bình tĩnh.

“Chăm sóc thật tốt cho nàng, không cho bất luận kẻ nào vào.” Hắn căn dặn, giọng nói khàn khàn.

“Dạ!” Hạ nhân đáp.

Áo lam phiêu dật nhanh chóng đi qua hành lang dài về đến phòng, vừa bước vào liền khóa trái của lại.Ninh Thanh đang ngồi ở gương đồng nhìn thấy hắn mặt liền ửng đỏ, nhẹ giọng nói: “Tướng công.”

Mộc Xuân Phong hô hấp ồ ồ, nhìn thật sâu nữ tử đang ngồi ở đằng kia, vài bước liền tiến đến nhanh chóng ôm nàng đặt dưới thân.

“Gọi tên của ta.”Giọng nói Khàn khàn như tảng đá bị đè nén, vừa mới một màn kia hiện lên ở trước mắt, muốn yêu nhưng không thể yêu rất là đau khổ, lại không thể nén lý trí, giống như gai độc thật dài đâm sâu vào tim.

Nàng là sâu, người trúng độc không có cách nào giải dược.

Ninh Thanh đầu tiên là hơi kinh ngạc, ngay sau đó hơi thở hỗn loạn, thở gấp nói: “Mộc Xuân Phong…”

Tất cả lý trí tại đây đều tan rã.

Trong phòng chỉ còn tiếng thở dốc và rên rỉ.

Tiểu Tân!!! Tiểu Tân!!!

Ngã tư đường lặng lẽ, chỉ có gió và mấy miếng lá cây khô rơi xuống.

Một mảnh thảm đạm.

Tra Tiểu Tân không có mục đích đi ở trên đường, trong lòng như là bay đi đâu, vừa mới tỉnh lại nàng bỗng nhiên nhớ lại những lời nói mông lung của Mộc Xuân Phong, hắn thương nàng cho nên không cần để vuột mất… Là thật vậy sao? Hắn thật sự yêu nàng sao?

“Thật xin lỗi nha.” Đột nhiên đụng phải một người, vì thế Tra Tiểu tân luôn miệng nói xin lỗi.

Chỉ thấy một ông lão ngồi chồm hổm nhặt mấy quả táo dưới đất,nhìn nàng cười: “Cô nương gặp việc gì sao, bộ dáng cô như là có tâm sự nha?”

“Ta đến giúp ngươi nhặt.” Tra Tiểu Tân nhặt quả táo hồng hồng dưới đất giùm ông lão, ngượng ngùng cười cười: “Có tâm sự cũng có thể nhìn ra sao?”

“Đương nhiên có thể nhìn ra, đưa ngươi một cái quả táo cầm ăn đi,bỏ hết chuyện cũ chỉ nghĩ đến chuyện vui vẻ thôi.” Ông lão nhân từ cho nàng hai quả táo,sau đó lại khom lưng rời đi.

“Cám ơn ông.” Tra Tiểu Tân cầm quả táo đỏ hồng nhìn bóng dáng ông lão lẩm bẩm nói, đúng vậy,… Bỗng nhiên như là nhớ tới cái gì,nàng chạy nhanh về phía trước.

Lâu Phủ

Treo đầy đèn lồng màu đỏ, ánh sáng chiếu khắp Lâu phủ.

Nàng nhìn thời gian chắc là mọi người đã dùng xong cơm tối, vì thế Tra Tiểu Tân chạy đến sau hậu hoa viên tìm, rốt cục nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc,nàng khoan khoái đi lên phía trước nói: “Tô Lê cô nương.” Vì cho nàng một cái niềm vui nho nhỏ, nàng đặc biệt mặc một bộ y phục màu trắng, tóc đen cột cao, bên hông còn đeo mĩ ngọc, mặt mày thanh tú, khí chất cao nhã.

Tô Lê nhìn mỹ nam tử trước mắt nàng mỉm cười nhẹ nhàng, ngây ngẩn cả người, đầu oanh trống rỗng. Hắn, hắn lại thật sự tìm đến tìm bà nha!!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »