Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 3020 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 179
nữ nhân ngốc, ta sẽ không chết..

❊ ❊ ❊

Ngoài ý muốn nghe được hắn đồng ý Hoa Nguyệt hồi lâu không phản ứng,cho đến hắn mở miệng kêu nàng lui ra nàng mới kích động lên tiếng cám ơn, vừa đi tới cửa lại nghe được giọng nói đạm mạc truyền ra.

“Bổn vương không ở đây mấy ngày này, vất vả cho nàng.” Lần này đánh giặc này gần nửa năm thời gian, hắn không ở trong phủ nhưng chuyện trong phủ vẫn xử lý gọn gàng ngăn nắp, hơn nữa mọi người càng hòa thuận, tất cả đều là công lao của nàng, tuy rằng đối với nàng cũng không có gì tình yêu nhưng mà cũng không thể không thấy công sức của nàng.

Hoa nguyệt đưa lưng thẳng, con ngươi bắt đầu ướt át, chỉ nhẹ giọng nói một câu: “Tất cả là vì vương gia đều này nô tì nên làm.” Nói xong đóng cửa rời đi, vừa đi nàng còn nâng tay áo lau nước mắt, đây là lần đầu tiên trong ba năm hắn nói cám ơn với nàng, cũng là lần đầu tiên đồng ý quyết định của nàng, thì ra, hắn chẳng là dạng nam nhân lạnh lùng không nhìn bất luận kẻ nào, hắn hiểu nổi khổ tâm của người khác.

Một bên vui mừng một bên sầu sầu.

Khác với Lâu Lan,Tra Tiểu Tân và Mộc Xuân Phong sau ngày thứ ba mới trở lại Kỳ quốc, một đường xóc nảy làm vết thương của Mộc Xuân càng nặng, nghiêm trọng nhất là một đường thời tiết biến hóa, hắn lại nhiễm phong hàn,đến khi trở về Mộc phủ liền hôn mê, gấp đến độ Mộc vương phủ từ trên xuống dưới lộn xộn thành một đoàn.

Thần sắc Thái y ngưng trọng ngồi ở đầu giường bắt mạch cho hắn, mà Mộc Xuân Phong vẫn mê man nằm ở trên giường, mặt tái nhợt như tờ giấy, cơ bản nhất một điểm huyết sắc cũng không có.

Vài vị thái y bên người cũng lo lắng, tim của Tra Tiểu Tân cảm thấy đau,Mộc Xuân Phong vì nàng nên bị thương, lỡ như hắn xảy ra chuyện không hay nàng sống cũng không yên lòng,quan trọng hơn là lão tổ tông, Mộc Xuân Phong là tôn tử bà thương yêu nhất, hắn có chuyện gì, lão tổ tông nhất định thương tâm quá độ thân thể không tốt thì làm sao?!

Thời gian chỉ là một phần một giây lại giống như đi đến đầu đao làm cho người ta dày vò.

Quá thật lâu thái y mới buông cổ tay của hắn ra, bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài: “Ai, thứ lão phu bất lực, hàn khí đã xâm nhập vào tim thành tật, hơn nữa ngực trúng tên lại thông đến trái tim, lở như hàn khí mở rộng gặp vết thương, đến lúc đó…” Nói một nửa.. làm cho người ta không hiểu sợ hãi.

“Lúc ấy làm sao bây giờ?!” Lão tổ tông truy vấn, một khuôn mặt chậm rãi trở nên tái mét,Tra Tiểu Tân rơi lệ nắm giữ tay bà sợ bà quá mức kích động sẽ ngất xỉu đi.

“Chỉ sợ, hắn sống không quá nửa năm, các người phải chăm sóc hắn thật tốt.” Lời nói vừa rồi chỉ là an ủi bọn họ, nhưng là nghĩ đến giấu diếm không bằng trực tiếp, thái y dứt khoát đem sự thật chân tướng nói ra,sau đó cáo lui, tuy rằng làm như đại phu hơn mười năm, nhưng mà đối mặt trường hợp bất lực cũng chảy nước mắt, vẫn là không nhìn vẫn tốt hơn.

Hắn vừa đi, lão tổ tông liền ôm lấy Tra TiểuTtân nhỏ giọng nức nở, thanh âm đè nén, như là sợ kinh đến Mộc Xuân Phong đang hôn mê,Tra Tiểu Tân cũng nghẹn ngào rơi lệ, hai nữ nhân mềm yếu lúc này ngoại trừ ôm ấp cũng không biết nên làm như thế nào. Tra Tiểu Tân dù sao có chút lý trí, thoáng đè nén tình cảm bên dưới liền an ủi lão tổ tông rời đi, sau đó bản thân mới một lần nữa trở lại trong phòng.

Mới vừa đi đi vào liền nhìn đến Mộc Xuân Phong nhìn nàng lộ ra nụ cười thanh nhã: “Vừa mở mắt ra liền nhìn đến nàng.” Ngữ khí nhàn nhạt ẩn chứa khó có thể che dấu hạnh phúc.

Vừa mở mắt ra liền nhìn đến nàng.

Một câu nói ấm áp biết bao.

Vẻ mặt của Tra tiểu tân run sợ sau đó ánh mắt lại ẩm ướt, nàng hít sâu một hơi bắt buộc bản thân mỉm cười,chạy đến bên người hắn ngồi xuống nắm giữ bàn tay lạnh của hắn, tim hơi hơi run rẩy, nhíu mày nói: “Tay tại sao lại để bên ngoài chăn nhà?” Nói xong liền muốn đem tay hắn nhét vào trong chăn lại bị hắn đưa tay kéo vào trong chăn.

“Tay nàngcũng rất lạnh.” Hắn đạm cười ngắm nàng, tay cầm tay nàng cùng ở trong chăn cảm thụ thân thể hắn ấm áp. Một đôi con ngươi chăm chú nhìn nàng,một lòng một dạ.

Trong lòng nhất thời trào ra vô hạn thương cảm,Tra Tiểu Tân hít mũi tiếp tục vì hắn giấu tay trong chăn, nhưng là trong đầu lại lặp lại những lời thái y vừa mới, nghĩ nghĩ rốt cục ức chế không được nhỏ giọng khóc. Vẻ mặt dịu dàng bị nước mắt hòa tan, Mộc Xuân Phong thoáng thương cảm lại nở nụ cười nhạt.

“Đừng khóc,nàng khóc ta liền muốn khóc.”

Tra Tiểu Tân run rẩy hai vai bỗng nhiên dừng lại, mở to con ngươi ẩm ướt nhìn vẽ mặt dịu dàng tuấn nhã của hắn, càng thêm thương tâm khóc lớn thành tiếng,nhớ đến nàng khổ sở vì hôn lễ của Lâu Lan và Lục Uyển, hắn cũng là như thế này chọc cho nàng cười.

Thấy nàng càng khóc càng thương tim của Mộc Xuân Phong giống như bị kim thép đâm vào rất đau, nhưng mà hắn lại nhịn xuống, ngón tay tái nhợt thon dài nhẹ tay khẽ vuốt mái tóc mềm mại của nàng, thấp giọng dỗ: “Được rồi, đừng khóc.”

Hắn nói như vậy càng làm nàng khó chịu, gò má dính sát vào trong lòng hắn phát ra một tiếng nghẹn ngào: “Thiếp không muốn chàng chết.”

Ngón tay vuốt ve nàng mái tóc nàng cứng đờ,con ngươi của Mộc Xuân Phong vốn tràn đầy ý cười bỗng nhiên lưu chuyển vô hạn sầu não, giống như đêm trăng nổi lên sương mù mờ mịt, chỉ một khắc liền khôi phục lại dịu dàng ngày xưa, cẩn thận vì nàng lau nước mắt, như là thề hoặc như là hứa hẹn trịnh trọng nói: “Nữ nhân ngốc, ta sẽ không chết.”

Hắn đương nhiên sẽ không chết, bởi vì hắn còn chưa nhìn thấy nàng hạnh phúc rúc vào bên người nam nhân nàng yêu nhất, cùng hắn sống đến đầu bạc.

Hắn làm sao để nàng một mình cô độc sống trên đời không nơi nương tựa.

Tra Tiểu Tân đang đau buồn chuyển thành tốt đẹp một chút, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn hắn: “Chàng nói sao?”

Khóe môi hắn tràn ra một chút ý cười, gật đầu.

“Chàng đã nói sẽ không gạt thiếp! Nếu dối gạt thiếp!Thiếp cũng chết…” Lời nói còn chưa dứt lời liền bị hắn che miệng, Tra Tiểu Tân giương môi lại phát không ra tiếng.

“Đừng thề như vậy.” Hắn nhìn nàng nói,vẻ mặt có vài phần nghiêm túc, ánh mắt cũng ảm đạm xuống dưới.

Tra Tiểu Tân kinh ngạc nhìn hắn, không tiếng động cúi đầu, một lát sau dùng sức ôm lấy hắn, nàng còn đang khóc, chỉ là khóc không tiếng động. Hai người cũng không nói.

Ngày hôm sau khi tỉnh lại phát hiện trên giường lại trống trơn, trong long của Tra Tiểu Tân nhất thời có loại dự cảm không tốt, tâm hoảng ý loạn lao ra chạy thật nhanh đến đình viện, một nam tử tuấn tú đang đứng ở trong rừng phong lấp lánh, cầm bút trên tay đặt bút viết không biết ở viết cái gì, ánh mắt nghiêm túc, ánh sáng mặt trời chiếu ở trên người hắn khiến cho mọi người nhìn qua có chút tức giận.

Trong lòng của Tra Tiểu Tân đột nhiên nổi lên ý trêu cợt, vì thế lặng lẽ đi đến bên người hắn sau đó dụng lực chụp bờ vai của hắn: “A!Chàng đang làm gì a!”

Mộc Xuân Phong giật mình xoay người,bút lông trong tay cũng tự nhiên gạch qua mày của Tra Tiểu Tân.

Hai người đều ngẩn ra.

Mộc Xuân Phong nhìn nàng vài giây sau cười đó rộ lên, mày giãn ra giống như là bức tranh u nhã. Chỉ vào nàng cười không ngừng: “Nhất mi đạo nhân.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »