Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2836 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 128
những người thích ngươi không phải tất cả đều đần độn a..

❊ ❊ ❊

Mộc Xuân Phong không phấn chấn vẫn còn ủ rủ đột nhiên nhìn cô cười lạnh nói: “Đúng!Bổn công tử chính là muốn chết!Có liên quan đến ngươi sao?Ngươi cho rằng ngươi là gì của bổn công tử?”Lời nói của hắn như lưỡi kiếm sắc bén đâm sâu vào lòng Tra Tiểu Tân.

Tra Tiểu Tân ngồi yên thật lâu sắc mặt trắng bệch,bầu rượu trong tay rớt xuống,nàng nhịn khó chịu trong lòng đứng dậy nhanh chạy ra ngoài,để lại một lần xin lỗi: “Thật xin lỗi”

Thấy thân ảnh tổn thương của nàng rời đi Mộc Xuân Phong gầm nhẹ ra tiếng, đáng chết!Hắn điên hay sao mà nói những lời tổn thương như vậy với nàng!Trong lòng vừa khó chịu vừa lo lắng,đem tất cả đồ trên giường hất xuống đất,âm thanh vỡ đồ vang vọng khắp bốn phía.Đúng lúc này bên tai vang lên một giọng hát,âm thanh mềm mại mang thêm vài phần nũng nịu.

“Hỉ dương dương lười dương dương mĩ dương dương phí dương dương chậm dương dương dương dương dương hằng nguyên tường, hỉ dương dương lười dương dương mĩ dương dương phí dương dương chậm dương dương dương dương dương Bụi Thái Lang…” Tra Tiểu Tân không biết từ lúc nào lại đến phòng hắn,hai tay cầm hai của cải trắng đặt lên đầu giả làm cừu con,thú vị ở trên cổ nàng đeo mấy vòng dây làm bằng rau củ,vừa hát vừa lắc mông hơn nữa còn khôi hài nhìn qua đúng là kỳ lạ và buồn cười.

“…” Mộc Xuân Phong trong một phút ngẩn ra, không biết nàng đang ở đó làm gì.

“Ta đầu thật linh quang, tâm địa thật thiện lương, ta một viên hồng tâm vĩnh viễn canh giữ ở hồng rất sói bên cạnh. ” Tra Tiểu Tân cố ý hát to,mông xoay xoay bên trái rồi lại xoay xoay bên phải,rau xanh trên ngực theo động tác của cô lúc ẩn lúc hiện,nàng còn cố ý vươn thẳng hai vai làm bộ dáng của người sắt,đáng yêu cực kỳ.

Mộc Xuân Phong cuối cùng nhìn không được “Phụt” cười thành tiếng,nét u ám trên mặt cũng biến mất đi.

Thấy hắn cuối cùng cũng nở nụ cười Tra Tiểu Tân càng dốc lòng vì thế nghiêng người nhếch mông lên, hai tay đem củ cải đặt lên đỉnh đầu tiếp tục giả làm cừu con,vừa đi vừa hát: “Ta lỗ tai mặc dù có chỗ hổng, nhưng có thể nghe được bát phương, dương dương nhóm đều xưng hô ta, bảo ta Bụi Thái Lang đại vương.”

Mộc Xuân Phong chưa bao giờ nghe bài hát kỳ quái như thế,chỉ biết trong miệng không ngừng phát ra tiếng “Cừu” và “sói”,cộng với nét mặt phong phú và động tác khôi hài của nàng,sau khi chạy một lát rau cải trên nàng đột nhiên rơi hết,nàng vốn đang nhảy thật tốt thấy thế bước chân bắt đầu loạn choạng giẫm lẫn nhau,té chỏng chân lên trời.

“Ai ya…”Ngã sấp xuống nàng còn kêu dài một tiếng.

“Ha ha ha.” Mộc Xuân Phong cười sáng chói nhìn thẳng nàng: “Ngươi thật sự là rất đáng yêu …” Đồng thời nhìn ánh mắt thâm sâu của nàng,trên người nàng dường như có loại ma lực có thể làm cho người ta trong nháy mắt quên đi phiền não.

Tra Tiểu Tân thấy hắn rốt cục vui vẻ lên cũng nhẹ nhàng thở ra,xoa xoa chổ đau ở mông đi đến cạnh giường,nghiêng người nhìn hắn” “Vui vẻ đi!”

Mộc Xuân Phong khẽ cười,tròng mắt đen sâu như giống biển thản nhiên.Xem ra hắn đã khôi phục bộ dáng tao nhã thường này rồi.

“Vui vẻ là tốt rồi! Ngươi yên tâm,sau này có tai họa gì là ta liền xông ra đến! Lão bà cũng là bị ta dọa chạy! Như vậy đó! Ta nhất định giúp ngươi một lần nữa theo đuổi nàng…” Tra Tiểu Tân nói chuyện thật nghiêm túc khác xa với bộ dáng nhảy vui nhộn hồi nãy nha!

.

“Ha ha.” Mộc Xuân Phong rốt cục nhịn không được lại cười thành tiếng, khuôn mặt trong sáng làm người ta cảm thấy như đang ngắm một bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp.

Trên đỉnh đầu Tra Tiểu Tân có một đoàn quạ đen bay qua,gò má run rẩy dường như nghiến răng thét ra tiếng: “Mộc Xuân Phong! Ta nói chuyện với ngươi có nghe không hả!”

“Nghe được… Ha ha.”

“Tốt! Ta nói ta muốn giúp ngươi một lần nữa theo đuổi Ninh Thanh ngươi có nghe hay không!”

“… Nghe được.” Sau khi cười xong sắc mặt Mộc Xuân Phong bình tĩnh, Tra Tiểu Tân thấy hắn cuối cùng cùng cũng nghiêm chỉnh lại nên tạm thời thu lại tức giận

, vì thế hỏi hắn có bao giờ nhận được thư tình chưa,Mộc Xuân Phong không biết trong hồ lô của nàng bán thuốc gì vì thế chỉ vào ngăn tủ,Tra Tiểu Tân vừa mở tủ ra phát hiện bên trong tất cả đều là thư tình còn dường như phủ cả người nàng,thấy nàng lấy một phong bì mở ra xem,Mộc Xuân Phong nghi hoặc nói: “Ngươi muốn cái này làm chi a?!”

Tra Tiểu Tân không để ý hắn, chỉ nhìn thư tình rồi thì thầm: “Mấy ngày không gặp chàng cả người ta tiều tụy,vạt áo ngày càng rộng ra.” Đọc xong nàng cười ha ha: “Vạt áo rộng chẳng phải tuột từ trên xuống, ha ha.” Mộc Xuân Phong mặt u ám trừng mắt nhìn nàng,Tra Tiểu Tân làm bộ ho khan vài tiếng lại cầm lấy một phong thư khác: “Năm trăm năm kiếp trước mới đổi lấy một lần ngoái đầu nhìn lại ở kiếp này, mà thiếp đã năm lần ngoái đầu lại,thiếp nghĩ,chúng ta có phải không phải có ba ngàn năm duyên phận?” Còn chưa nói xong chợt cười lớn tiếng hơn: “Có lầm hay không nha! Năm lần ngoái đầu nhìn lại, một lần là năm trăm năm, năm lần chính là hai ngàn năm trăm năm nha!Thế nào biến thành ba ngàn năm! Những người thích ngươi không phải tất cả đều đần độn a!”

Chỉ nghe bên tai truyền đến tiếng nghiến răng nghiến lợi: “Tra Tiểu Tân! Ngươi rốt cuộc muốn làm gì! Giễu cợt bổn công tử sao?!”

“Không không không,tuyệt đối không nha….” Tra Tiểu Tân cười đến miệng đều co rút,nói xong nghiêm mặt: “Nếu ngươi nhận được nhiều thư tình như vậy tại sao lại không lợi dụng những thứ này nhỉ? Chúng ta đổi tên người viết thành tên ngươi,đổi tên người nhận thành Ninh Thanh,sau đó đưa đến Ninh tướng phủ,mỗi ngày đưa một phong thư đảm bảo ba tháng sau nàng sẽ tha thứ cho ngươi!”Nói xong không khỏi có chút bội phục thông minh tài trí của mình!Phát hiện người bên cạnh nhìn chằm chằm nàng không nói lời nào,Tra Tiểu Tân có chút chột dạ lau mồ hôi nói: “Nếu chủ ý này ngươi không thích,bất quá……..”

“Thì ra là thế.” Mộc Xuân Phong cười nhẹ,giọng nói dường như không có chút cảm xúc: “Được,ngươi nói như thế nào thì làm như thế ấy”ánh mắt cuối xúông không để cho người khác thấy được một tia chua sót, thì ra nàng một lòng muốn giúp mình lấy một nữ tử khác, nếu như vậy có thể làm cho nàng vui vẻ thì hắn sẽ làm như vậy.

Tra Tiểu Tân thấy hắn đồng ý mới vỗ vỗ ngực nhẹ nhàng thở ra, đồng thời, ánh mắt hiện lên một tia giảo hoạt,hắc hắc,Ninh Thanh,nàng ngoan ngoãn ngồi chờ đợi hắn ôm ấp đi!

Qua vài ngày, hữu cầu tất ứng.

Tra Tiểu Tân bí mật triệu tập hơn mười nam tử đi vào trong phòng, bọn họ đều là người phong lưu phóng khoáng, mi thanh mục tú.

” Nhiệm vụ của các ngươi chính là dụ dỗ nữ tử trong tranh này,cùng nàng tạo một tình yêu kinh thiên đến quỷ thần cũng phải khiếp,khi nàng mê luyến ngươi đến nỗi tẩu hỏa nhập ma thì đem nàng vứt bỏ!” Tra Tiểu Tân nghểnh chân ngồi trên ghế nói không dưới một trăm lần, thuận tiện cầm chén trà lên cổ họng. Lần trước đáp ứng chuyện Tô Đại Thẩm nhưng bởi vì thời gian quá bận nên không rãnh thực hiện nhưng sau lại tìm không dưới một trăm nam tử,nhìn xong bức họa đều không chịu đi,nghĩ tới đây Tra Tiểu Tân thở dài,đối với trọng lượng nặng như vậy của Tô Đại Thẩm không phải người bình thường nào cũng chịu nổi!

“Đơn giản như vậy sao? Ta đi!” Một nam tử đoạt lấy bức họa đắc ý nói, nhưng là ánh mắt chuyển qua nhìn bức họa sắc mặt lập tức thay đổi, dùng ánh mắt quái dị nhìn Tra Tiểu Tân: “Ngươi xác định bức tranh là người chứ không phải là một ngọn núi??”

“Phụt” một tiếng, nước trà trong miệng Tra Tiểu Tân phun ra: “Là người! Là một nữ nhân!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »