Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2874 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 175
gia luật hằng không thể thừa nhận mình đau..

❊ ❊ ❊

Hắn vẫn như cũ không nói một chữ, nhưng trong lòng lại có cái gì dần dần phân liệt sụp đổ, hắn biết, hắn sắp mất đi nàng.

Phòng trong,đèn cày tĩnh lặng gió thổi nhẹ.

Tra Tiểu Tân lẳng lặng ngồi ở bên giường chăm sóc nam tử gầy gò yếu ớt kia, yên lặng rơi lệ.

“Còn nhớ rõ ngày ta bắt nàng hồi phủ không… thật ra thì, ta lúc ấy đối với nàng dịu dàng để nàng yêu thương ta.Sau đó để nàng cam tâm tình nguyện rời khỏi vương huynh, nhưng mà… Nhưng màcuối cùng, người yêu nàng chính là ta, khụ khụ khụ…” Mộc Xuân Phong cười nhạt,nói một câu hoàn chỉnh xong liền liên tiếp ho khan, thân thể yếu ớt.

Tra Tiểu Tân không ngừng gật đầu ý bảo bản thân nghe được, lệ lại không tiếng động chảy xuống,lúc hắn vừa mới tỉnh lại nàng vốn định gọi thái y, nhưng hắn lại ngăn nàng,giọng nói rủ rỉ.

“Ngày ấy ở trong tửu lâu,thật ra… thật ra là ta gọi người đánh nàng …” Hắn ho khan nói, một đôi tròng mắt đen dịu dàng vô hại dừng ở trên người nàng,dịu dàng trong suốt.

Trong mắt củaTra Tiểu Tân lóe lên kinh ngạc,không thể tưởng tượng nổi nhìn hắn hai con ngươi lại dần dần ướt át.

“Ha ha, vô luận đánh nàng thế nào nàng cũng không nhận sai không quỳ, một khắc đó ta nhìn thấy ánh mắt nàng kiên định quật cường bỗng nhiên đối với nàng nổi lên hứng thú, ta muốn hiểu them về nàng…”

“…”

“Sau này lại mỗi ngày ở trong tửu lâu chờ nàng, muốn nhận thức nàng, nàng nói không đánh nhau thì không quen biết ta cuối cùng ta cuối cùng cũng tiến thêm một bước…… Nhưng mà ta lại thấy chưa đủ, thầm nghĩ muốn cùng càng tiến thêm một bước nửa, bản thân cũng không cách nào hình dung loại cảm giác này. ” hắn không toan tính cười cười, khóe miệng lại bứt lên một chút chua sót, ánh nến mờ nhạt chiếu xuống mặt hắn vẫn cẩn thận,dịu dàng, nho nhã.

Phảng phất trở lại lần đầu tiên nhìn thấy hắn, hắn phô trương bộ dáng kiêu ngạo chỉ là ngụy trang trong xương vẫn dịu dàng tinh tế,Tra Tiểu Tân rơi lệ đầy mặt, yên lặng nắm chặt tay hắn, thật tốt, hắn còn sống, thật tốt, hắn còn có thể như trước kia nhìn nàng nói, thật tốt, thật tốt.

Tim của Mộc Xuân Phong cảm nhận được bàn tay nàng bởi vì quá căng thẳng dùng sức mà run run,con ngươi có cái gì dần dần hòa tan, hóa thành vân đạm phong khinh cười: “Ngày Vương huynh thành thân ngày ấy nàng khóc lớn tiếng hỏi ta nàng có phải thật ngốc, ta đột nhiên có ý muốn ôm ấp nàng, hiện tại mới biết được, cái đó không phải muốn ôm…là yêu.” Nói đến chữ yêu ánh mắt hắn uốn lượn dập dờn, khóe miệng nở nụ cười.

“Ngươi nói ta ngốc, nói ta so heo trong chuồng thì thông minh hơn một chút.” Nàng vừa khóc thút thít vừa nói tiếp, một đôi mắt sưng giống cái quả đào.

“Ha ha, ta còn nói ngươi không khóc lúc đó rất giống gấu mèo, có lúc giống hầu tử…” Thanh âm mỉm cười dần dần thấp, hắn nắm giữ tay nàng đặt ở bên môi bản thân nhẹ nhàng hôn lên, con ngươi hơi ướt phát sáng, ngưng mắt nhìn nàng thật giống như muốn đem mỗi một đường nét khuôn mặt nàng khắc vào trong tim vĩnh viễn không quên, dùng giọng nói nghiêm túc nói với nàng: “Nếu có ngày ta chết, mong nàng quên ta, bởi vì ta dùng thủ đoạn ti bỉ để cưới nàng, đây là tổn thương cả đời trong lòng ta “

Nghe được câu này thân thể của Tra Tiểu Tân phút chốc hóa đá,không cười nhìn hắn, nước mắt tuôn rơi.

“Quên ta.” Hắn nhàn nhạt mỉm cười, đáy mắt lưu động ánh sang so với ánh trăng còn u buồn hơn, nắm chặt tay nàng, giống như nới tay một chút sẽ bay đi.

Nhìn hắn cảm xúc đè nén trong rốt cục rơi xuống sau đó bùng nổ,Tra Tiểu Tân nhào đến ôm chặt hắn lên tiếng khóc lớn, giống như đứa bé lạc đường lại nhớ tới người thân nhất bên cạnh.

Mộc xuân phong, ta không cần ngươi chết, cũng không cần ngươi hận bản thân.

Muốn nói,lại nói không nên lời.

Bị nàng ôm ấp thân thể cứng ngắc lại mềm mại,Mộc Xuân Phong cười nhạt vòng tay ôm thân thể bé bỏng của nàng, đáy mắt ướt át.

Cửa đang yên bình đột nhiên bị đẩy ra, vẫn duy trì mở cửa nhưng không cách nào mở thêm,Lâu Lan nhìn một màn ấm áp và cảm động trong phòng tim giống như bị ngàn vạn cây đao đâm vào.

“Nàng không cho hắn cơ hội, làm sao biết nàng sẽ không yêu hắn?”

Nàng nói qua lời nói hiện lên trong óc, mắt phượng hẹp dài gắt gao khóa chặt nữ tử phòng trong ôm ấp khóc lóc, nỗi lòng cuồn cuộn, đúng vậy, hắn đang sợ, hắn thật sự sợ khi hắn buông tay ra,sẽ có một ngày nàng nàng sẽ yêu thương vương đệ.

“Ngươi và chàng bất đồng, ngươi có được nàng,nhưng hắn không có… Hắn có cái gì tốt luôn muốn cho ngươi… Hắn từ nhỏ đến lớn chỉ muốn xin ngươi một thứ…”

Tay vốn muốn đẩy cửa ra một chút liền kéo trở về, cửa vừa khép lại, Lâu Lan cứng ngắc đứng ở cửa giống như bị người ta phù phép đứng im, thân ảnh cao lớn chiếu ngược trên cửa sổ giấy, gầy gò cô độc.

Hắn đứng yên thật lâu thật lâu, như là muốn từ biệt người lại không muốn bị người ta phát hiện.

Lúc ánh nến bên trong vụt tắt, hắn rốt cục xoay người rời đi.

Lần này thất bại này ở khiến cho Ấp quốc sóng to gió lớn, binh lính chết thảm cao tới bốn mươi vạn,đối với Ấp quốc mà nói đây là tổn thất nghiêm trọng, nghiêm trọng hơn là mấy năm trước chiếm lĩnh Nhạc Thành nay đều bị binh lính của Lâu Lan đoạt lại, không thể nghi ngờ đây chính là cho một bạt tai vào Ấp quốc.

Mà nghiêm trọng hơn nửa là phụ hoàng của Gia Luật Hằng, cũng chính là quốc vương Ấp quốc bởi vì chuyện đó mà tức chết.

Một quốc gia Vua đã chết, tương đương với tinh thần của dân chúng sập một nửa.

Tất cả con dân Ấp quốc hoảng loạn,long người sợ hãi, một loạt sự việc khiến cho bọn họ đối với quốc gia mình thất vọng, đối vương tử của bọn họ thất vọng, triều đình rung chuyển, nguy cơ tứ phía.

Hằng Dương cung.

Cung điện to lớn xa hoa như vậy nhưng lại tĩnh mịch, bọn thị nữ toàn quỳ rạp trên mặt đất ngay cả hít thở cũng không dám ra tiếng, chỉ có mùi đàn hương theo theo gió bay ra, trong không khí cực nóng có vài tia khí lạnh.

Mùa hạ này thật là kỳ lạ

Phi sau cửa đột nhiên xuất hiện một thân ảnh cao ngất mệt mỏi, quân trang khăn đỏ, tư thế oai hùng bừng bừng. Chẳng qua là một đôi con ngươi lại che kín đầy tơ máu, hai long mày tiều tụy,mái tóc hỗn độn, nhìn qua có vài phần lôi thôi lếch thếch.

“Vương tử.” Tất cả thị nữ thấy hắn đều lên tiếng gọi, quỳ ở đằng kia càng thêm dè dặt cẩn trọng.

Hắn giống như cái gì cũng không nghe được, một đôi mắt nhìn chằm nam tử trung niên ở trên giường, hơi thở thô ráp,con ngươi đen bóng trong nháy mắt nảy lên huyết sắc, tinh hồng quyến cuồng,xương ngón tay ở trên cửa nổi lên gân trắng xanh,tiếng động ken két.

Chính lúc bọn thị nữ do dự muốn cởi y phục hầu hạ hắn, hắn như một trận gió bàn chạy vội đến trước giường, ngay sau đó truyền một tiếng thê tuyệt nức nở.

“Phụ hoàng!!!”

Gia Luật Hằng ôm thi thể mất đi độ ấm ngửa mặt lên trời điên cuồng gào thét, hai mắt đỏ đậm, không ngừng ướt át lại không ngừng khô ráp, ngũ tạng lục phủ giống như bị người ta cầm gậy sắt đánh, đau đến thanh âm đều không phát ra.

“Vương tử…” Bọn thị nữ vốn định mở miệng an ủi vài tiếng, ai ngờ vừa mở miệng đã bị hắn một tiếng hét.

“Cút! Tất cả đều cút hết cho bổn vương!!!”

Bọn thị nữ sợ tới mức hoa dung thất sắc, vội vàng rời đi, sợ ở đây lâu một chút sẽ chọc hắn tức giận.

Trong cung điện trống trải không có một tia nhân khí chỉ có vài phần u ám, quỷ dị.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »