Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2859 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 145
nàng không có tư cách can thiệp cuộc sống của bổn vương..

❊ ❊ ❊

“Thì thầm” … thời điểm nàng đa sầu đa cảm bụng thật không tốt vang lên, một ngày chưa ăn dạ dày cũng kêu lên.Tra Tiểu Tân thở dài xoa bụng đứng dậy nhìn về hướng buổi tiệc, động tác xoa trong tay ngừng lại nhớ tới cảnh trước đó…

“Giúp bổn công tử ăn thử điểm tâm này.” Hắn lười biếng nói,dung nhan tuấn nhã ba phần cười nhạt bảy phần lạnh nhạt.

“Ăn thêm cái này nữa.” Khi nàng ăn xong hắn lại cầm một cái khác, cười tà đưa cho nàng.

“Còn có cái này.” Ngón tay thon dài trong suốt kẹp lấy một miếng bánh đưa tới trước miệng nàng, giữa con ngươi chứa nụ cười nhợt nhạt.

Rất nhiều chuyện xảy ra lúc ấy nàng không cảm thấy có gì, chỉ có sau này mới phát hiện có chút cảm động.

“Thì ra lúc đó hắn sợ nàng đói nên mới nói như vậy…” Tra Tiểu Tân dần dần hiểu,lỗ mũi đau xót, vốn lạnh thấu tim lại bắt đầu ấm áp,nàng dùng sức hút lỗ mũi nở nụ cười: “Được lắm Mộc Xuân Phong!Ngay cả ngươi ta cũng không quan tâm!” Nói xong bước chân nhẹ nhàng đi đến phía trước, trong lòng tốt hơn nhiều.

Mộc vương phủ hành lang dài rất nhiều,quanh co gấp khúc nếu không chú ý sẽ đi nhầm.Cho nên Tra Tiểu Tân mò trong bóng đêm một thời gian mới tìm được đường đến buổi tiệc đang lúc nàng đi qua một gian phòng chợt nghe bên trong truyền đến nữ tử sợ hãi cầu xin tha thứ.

“Không… đừng lại đây…”

Đi tới phía trước bước chân đột nhiên dừng lại.Tra Tiểu Tân nhíu mày nhìn vào trong phòng, gian phòng này là phòng khách chuyên dùng để chiêu đãi những khách quý tới, hôm nay lại là ngày đại hôn của Mộc Xuân Phong, chẳng lẽ có công tử nhà giàu ỷ vào quyền thế ở trong này ép bức nha hoàn? Đang lúc nàng chau mày suy nghĩ sâu xa trong gian phòng tiếng cầu xin càng lớn hơn nữa.

“Không… Hoàng thượng… Đừng tới đây… Thiếp là nữ nhân của vương gia…” Giọng nói mềm mại nhẹ nhàng, không phải là của Lục Uyển sao?! Tra Tiểu Tân quá sợ hãi.Trời ơi, hoàng thượng già như vậy,lão già này thừa dịp lúc mọi người bận rộn ra tay! Trong lúc nhất thời ngọn lửa tức giận phun trào! Tuy rằng nàng đối với Lục Uyển không thích lắm nhưng nàng dù sao cũng là nữ nhân của hắn! Hoàng thượng tại sao dám động người của hắn chứ?! Nghĩ vậy tay liền muốn đẩy cửa ra nhưng có người tốc độ so với nàng còn nhanh hơn,khi nàng muốn đẩy cửa thì có người dùng sức che miệng nàng lại dùng sức kéo đến chỗ góc.

“Aa…” Tra Tiểu Tân miệng phát ra mấy tiếng buồn bực như có như không nếu,tay gắt gao muốn che lại nàng, đồng thời trong lòng thấp thỏm bất an, chẳng lẽ là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sâu! Xem ra hoàng thượng đã sớm muốn động đến thân thể Lục Uyển bằng không tại sao có thể bày ra bố cục tinh vi như thế!

“A… Đừng mà… Đừng mà…” Chỉ nghe trong phòng đột nhiên vang lên tiếng Lục Uyển thê lương kêu cứu, dần dần,thay bằng giọng thở dốc rên rỉ ồ ồ được che đậy kính, rõ ràng chỉ nghe thôi dường như có thể thông qua giọng nói để hình dung hình ảnh kiều diễm bên trong như thế nào.

Tra Tiểu Tân động tác giãy giụa chợt dừng lại cả người cứng ngắc, nàng lại không thể cứu nàng, trong lòng trào ra một cảm giác bi phẫn! Cuộc đời chán ghét nhất chính là nam tử vũ nhục nữ tử! Nghĩ đến đây nàng tức giận quay về phía sau, môi vừa khéo cùng người kia chạm vào nhau.

Mềm mại xúc cảm, nhiệt độ lạnh lẽo như băng, hơi thở còn có nhàn nhạt lãnh mai hương…

Tra Tiểu Tân không thể tin trợn to hai tròng mắt, bởi vì đêm tối nên nàng nhìn không rõ mặt hắn, nhưng nhàn nhạt lãnh mai hương quen thuộc nàng tuyệt không nhận sai! Còn có… Còn có môi lạnh bạc của hắn,tim thình thịch nhảy nhanh lên, tay giãy giụa cũng vô lực hạ xuống, trong đầu lặp đi lặp lại một câu nói: làm sao có thể là hắn?!

Thời khắc hắn và nàng hôn môi trong thân thể của Lâu Lan máu đột nhiên sôi trào, chỉ là một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước, đủ để khiến hắn điên cuồng, chẳng qua là dịu dàng một thêm một chút. Mặc dù không môi hắn vẫn là chậm rãi rời đi,môi hai người dán chặt cùng một chỗ chậm rãi chia lìa,mập mờ lôi kéo,ái muội dị thường.

Hai người hơi thở đều ồ ồ, phun hơi thở lên da thịt mẫn cảm đối phương kích thích từng trận run rẩy, rõ ràng rung động lại mạnh hơn chịu đựng.

“… A… a…” Trong phòng truyền đến tiếng rên rỉ đứt quãng của đôi nam nữ.

Mặt Tra Tiểu Tân lập tức hồng đến bên tai,lúc vừa nhìn bản thân đang đã bị hắn vòng vào trong ngực, nhanh như vậy,chặt như vậy.Tim như là chú nai con đi loạn, những suy nghĩ ngổn ngang tất cả bay đi hết.

Thấy bộ dáng nàng do dự cho rằng nàng muốn mở miệng, Lâu Lan thấp giọng nhắc nhở: “Đừng nói.” Cằm nhọn để lên trán của nàng, nàng thật sự rất nhỏ nhắn, cả người chỉ tới cằm hắn, nghĩ vậy lòng ngực dâng lên một loại tình cảm dịu dàng,muốn hôn nàng nhưng cuối cùng vẫn là lẳng lặng ôm lấy nàng cái gì cũng không nói.

“Ngươi, ngươi vì sao…” Tra Tiểu Tân lắp bắp cho đến khi thành một câu hoàn chỉnh cũng không nói nên lời, bởi vì tư thế hai người rất thân mật nhưng mà nàng vô cùng kinh ngạc nghi ngờ, vì sao hắn nhìn thấy nữ nhân của mình bị hoàng thượng bắt buộc nhưng lại không có phản ứng? Chẳng lẽ hắn sợ hoàng thượng sao? Hắn cho tới bây giờ là người không ai bì nổi lại làm sao có thể có sợ hãi người khác nha?!

Mượn ánh đèn mông lung hắn nhìn đến đáy mắt như dòng chảy của nàng trong suốt ánh sáng dao động,trong lúc lơ đãng xúc động đáy lòng tối tăm của hắn mềm mại hơn, cứ việc như thế, giọng nói của hắn vẫn lạnh lùng nhàn nhạt: “Không vì sao.” Hắn vốn không yêu Lục Uyển, cưới nàng ta cũng chỉ vì tìm được nàng, hiện tại chính mình đã tìm được nàng, cái khác đều không sao cả ……

Hắn luôn luôn là người sâu không lường được, cho dù thương tâm nhìn qua cũng giống gió thổi mây trôi, hôm nay dù sao nữ nhân của hắn bị người khác nhúng chàm, trong lòng Tra Tiểu Tân đối với hắn có chút đau lòng, nhẹ giọng an ủi: “Ngươi đừng khổ sở, ta biết chuyện này ngươi không tiện nói …” Đúng nha, nàng vừa mới nghĩ, đối phương nói như thế nào cũng là hoàng thượng, hắn cứ như vậy vọt vào quả thật không tốt.

Mắt phượng hẹp dài của Lâu Lan rốt cuộc cũng nheo lại, hiện lên ánh sáng lạnh, giây lát lướt qua.

Tra Tiểu Tân vẫn chưa chú ý hai cánh tay ôm chặt nàng đang chậm rãi nới ra, nàng vẫn tiếp tục: “Tuy rằng chuyện đã xảy ra, nhưng là ngươi cũng đừng trách Lục Uyển, dù sao nàng cũng là nữ nhân không thể phản kháng… …” Nói đến này dừng một chút giọng nói càng ngày càng nhỏ: “Hơn nữa, nàng lúc trước vì ngươi sanh non, cho nên mặc kệ xảy ra chuyện gì ngươi đều phải chăm sóc nàng thật tốt…”

“Chăm sóc tốt đối với nàng ta?” Một tia tình cảm giấu sâu dưới đáy lòng cuối cùng cũng không còn, hắn lạnh lùng nói, nhìn nàng bằng ánh mắt xa lạ đáng sợ, đêm tối phủ xuống, làm cả người hắn bao phủ một tầng sương lạnh lẽo.

Tuy rằng ý thức được hắn có thể có chút không vui nhưng Tra Tiểu Tân vẫn là nhẹ nhàng gật đầu: “Đúng.” Nàng không có cách nào làm nữ nhân thay thế tên là An Ninh, nhưng người hắn yêu chân chính lại là An Ninh, cho nên… Cho nên chỉ có thể hi vọng nữ nhân khác có thể chăm sóc hắn.

“Ha ha.” Nghe xong lời của nàng hắn bỗng nhiên cười thành tiếng, mặt diễm lệ trong nháy mắt phủ đầy mây đen, một đôi mắt phượng trong trẻo như lưỡi đao, tràn đầy lệ khí, hắn nắm cằm nàng gằn từng tiếng: “Nàng, không có tư cách can thiệp vào cuộc sống của bổn vương.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »