Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2887 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 104
ngốc, ta làm sao có thể yêu nàng..

❊ ❊ ❊

Tra Tiểu Tân thấy hắn ngơ ngác nhìn mình,nàng cười khẽ một tiếng đột nhiên rất muốn giở trò xấu vì thế hút một hơi thuốc chậm rãi phun trên mặt hắn: “Đồ ngốc.”

Nàng híp nữa con mắt nhìn sơ cực kỳ giống một con mèo lười nhác,làn khói như có như không từ đôi môi đỏ mọng phun ra giống như yêu tinh đang ngủ say.

Thì ra nàng cũng có thể gợi cảm như thế.

Gia Luật Hằng cổ họng khô ráo,lúc mở miệng giọng nói khàn khàn: “ Trong miệng ngươi tại sao có nhiều khói như vậy?Ngươi tại sao lại ở đây?” Vốn muốn buông nàng ra nhưng người trong lòng hắn mềm mại như thế hắn thật không nỡ….

“ Ha ha ha…mùi hương dễ chịu sao?” Nàng cười ưu thương,lại tiếp tục phun nhiều vòng khói ra ngoài,vòng khói hắn vừa chạm đến hai má hắn nong nóng sau đó tan thành khói,nàng trêu chọc tim cùng mắt hắn.

Một trận gió lạnh thổi qua,Gia Luật Hằng giựt mình,ánh mắt trấn tĩnh,hắn làm sao đối với nữ nhân này sinh ra cảm giác khác thường?Quên đi rung động trong lòng đẩy nàng ra khỏi ngực,chẳng qua là trong mũi vẫn còn mùi thơm nhàn nhạt của tóc nàng.

Hai người trầm mặc ngồi trên nóc nhà,mỗi người một có một tâm sự khác nhau.

Đột nhiên có một vì sao từ trên trời rơi xuống thật nhanh,Tra Tiểu Tân lập tức vỗ tay ước nguyện, mỉm cười niệm: “ Hi vọng Như Hoa sớm tìm được người thân thất lạc,cả nhà đoàn tụ,có thể gặp được thanh mai trúc mã của mình rồi thành thân, trăm năm hảo hợp.” Giọng nói đến câu cuối cùng khàn khàn,ai cũng đều có thể cùng người trong lòng thiên trường địa cửu chỉ có nàng là không thể…

Gia Luật Hằng im lặng nghe nàng nói xong,lòng hơi rung động, lấm lét nhìn nàng đang mỉm cười,ánh mắt trong suốt so với ánh sao trên trời còn sáng hơn,nhìn kỹ rất giống nước mắt nha,nàng đã khóc sao?Tại sao khóc?Tâm tình hắn nhất thời trở nên dị thường phức tạp,đúng vậy,ai có thể đối mặt với người mình yêu thành thân còn có thể cười vui vẻ,lúc này chỉ có người ấy mới có thể dỡ bỏ phòng bị của nàng….

“Ngươi……” Hắn mở miệng tính khuyên nàng cùng hắn rời khỏi nơi thương tâm này,tuy rằng hắn không thích nàng nhưng vẫn có thể lấy nàng làm phi,bởi vì hắn cảm thấy bất luận người nào chỉ cần ở cùng một thời gian dài đều thích hắn,quan trọng là thời gian thôi.

Tra Tiểu Tân thoáng lay động đứng dậy,đem tâm sự trong lòng theo sương khói phun ra,nàng cúi đầu nhìn hắn mỉm cười: “Ta mệt rồi,ngươi ở lại chút nữa rồi về ngủ.”Nói xong từng bước từng bước rời đi, y phục màu trắng trên nóc nhà tỏa ra nét dịu dàng.

Dưới ánh trăng,bóng nàng đẹp như tiên.

Hắn đưa ra ra,tuy nhiên bắt không được….

“Nàng vừa đi ngươi liền băn khoăn.A Hằng,chàng làm sao bảo ta tin tưởng chàng sẽ không yêu nàng?”Nữ tử áo đen không biết khi nào xuất hiện bên cạnh hắn giọng nói bi thương.

Gia Luật Hằng đem nàng ôm vào lòng bắt đầu hôn loạn: “ Ngốc,ta làm sao có thể yêu nàng…..”Hắn dùng hai tay ôm chặt nàng,trong đầu hiện lên hình ảnh nàng híp nửa con mắt phun vòng khói ra ngoài,lòng nhất thời mãnh liệt tưởng người đang hôn chính là nàng,càng muốn hôn nàng nhiệt tình hơn,hắn cuồng loạn,nữ tử trong lòng thở gấp liên tục phát ra tiếng rên rỉ.

“A hằng…”

“Ta muốn nàng.” (9527…đang ám chỉ Tiểu Tân đây mà hi hi ^_^)

Dưới bóng đêm trên nóc nhà hai bóng đen vong tình triền miên mà gian phòng dưới nóc nhà kia có một nữ tử trầm tĩnh ngủ yên,khóe mắt còn đọng một giọt lệ chưa khô,óng ánh trong suốt, gió thổi qua liền chảy xuống.

Chưa bao giờ hắn điên cuồng như đêm qua,quên mất bản thân muốn nàng bao nhiêu lần,cho đến khi nàng khóc đến cổ họng khàn khàn cầu xin ngừng lại hắn mới nới ra,nghĩ tới đây hạ thân căng thẳng, nếu… nếu lúc ấy người dưới thân hắn là Tiểu Tân… Hắn dùng lực lắc đầu, khuôn mặt anh tuấn kiên nghị lại bắt đầu có chút buồn bực.Không biết từ lúc nào hắn yêu thương lại ảo tưởng người bên cạnh thành nàng.

“Tiểu Tân…” Đẩy cửa ra bên trong phòng trống trơn không một bóng người,lòng bỗng nhiên có chút bất an, hắn xoay người chạy nhanh xuống lầu một hỏi thăm ông chủ phòng trọ.

“A, ngươi hỏi vị công tử có đôi mắt hắc bạch đi đâu à? Nàng sáng sớm đến hỏi ta chỗ nào có phù sinh hoa, ta nói nàng trên nam sơn nàng cám ơn ta rồi rời đi cũng dặn ta nếu công tử ngươi tỉnh lại thì dùng bữa sáng ở trong phòng rồi chờ nàng.” Ông chủ nói còn chưa nói xong Gia Luật Hằng giống như một trận gió chạy khỏi tửu lâu.

Nam sơn.

Mùa đông khắc nghiệt,tất cả cây cỏ trên núi đều chết héo,chỉ còn lẻ tẻ vài cành đúng là một mảnh buồn tẻ.

Cuồng phong gào thét thổi vào mặt đau như dao cắt,Gia Luật Hằng lông mày cứng lại nhìn khắp nơi,hắn tìm hơn nửa đồi núi mà vẫn không phát hiện nàng,còn trong lòng không ngừng khuyên bảo bản thân, tìm nàng không phải lo lắng cho nàng mà muốn lợi dụng nàng phá giải binh trận của Lâu Lan, nghĩ như thế trong lòng cảm thấy dễ chịu hơn.

“Tiểu Tân!”

“Tra Tiểu Tân!”

“… Tiểu tân?Ngươi ở nơi nào? Mau ra đây!” Hắn dùng sức hô to tên nàng, không có hướng đi lên sườn núi nên hắn quay lại động nhưng vào lúc này nghe được phía sau bụi cỏ truyền đến tiếng”Sàn sạt”,hắn liền quay đầu nhìn người có nụ cười rực rỡ như ánh nắng mặt trời,Tra Tiểu Tân đắc ý giữa tay cầm đóa hoa màu trắng giơ lên giữa ánh mắt rực rỡ.

“Ha ha, ta hái được rất nhiều phù sinh hoa!”

Nghe nói cánh hoa phù sinh óng ánh trong suốt,bay ở trên trời giống như bông tuyết cho nên nàng tốn biết bao công sức đến tìm,có thể làm cho hôn lễ lãng mạn đến chết a.Gia Luật Hằng ánh mắt dịu dàng đi lên phía trước nói: “Ta đến giúp ngươi chúng ta cùng nhau hái.”

“Không cần!” Nàng dùng sức lắc đầu,chỉ vào chổ trống trải trên mặt cỏ cười nói: “Ngươi ngồi ở chỗ này chờ ta,nơi đó có rất có nhiều gai sẽ làm sướt tay ngươi.”

Gia Luật Hằng đứng bất động tại chỗ, ánh mắt vẫn nhìn chung quanh thân ảnh nàng, khuôn mặt thanh tú hàm chứa nụ cười yếu ớt, giống như giữa đầm nước chợt gợn sóng,không có thời gian vui chơi.Cảm giác này không thể dùng lời diễn tả chỉ là cảm giác trong lòng giống như toàn thân ở giữa băng tuyết mà trái tim lại được mặt trời chiếu vào ấm áp lạ thường.

Theo ý nàng,hắn ngồi một bên chờ đợi mà nàng mà tìm thì hơn phân nửa buổi sáng mới xong,tuy vừa lạnh vừa mệt khóe môi nàng vẫn hướng về phía trước,giống như người thành thân lần này là nàng và hắn mà không phải nữ nhân khác…

“ Lâu Lan,ngươi thật may mắn được một nữ nhân như vậy yêu.” Hắn thở dài trong lòng bắt đầu có chút ghen tị.

Cả người Tra Tiểu Tân nhảy ra khỏi bụi cỏ đắc ý giơ một bó phù sinh hoa thật lớn,vẻ mặt phấn khỏi: “ Ha ha ha,ngươi xem ta hái được nhiều không?” Nói xong vui vẻ chạy đến bên cạnh hắn dùng túi to tỉ mỉ đặt hoa vào bên trong,sau đó lau mồ hôi trên trán,rồi lại lấy ra một ít lương khô và ấm nước đưa cho hắn nàng cũng giữ một phần.

“ Ngươi buổi sáng chưa ăn sao?”Hắn có chút kinh ngạc đồng thời trong tim đau nhói mà hắn cũng không hiểu mình tại sao lại như vậy.

Tra Tiểu Tân cắn một miếng lương khô không để ý hỏi hắn: “Chuyện đó đâu có quan trọng,không phải bây giờ ta đang ăn sao.” Nói xong ngửa đầu uống ngụm nước,nàng lại tùy tiện như vậy,không câu nệ tiểu tiết cũng có vài phần thoải mái giống nam nhân.Sau khi uống xong đưa bình nước cho Gia Luật Hằng,nhíu mày nói: “ Uống nước đi,nếu không ăn không trôi”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »