Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2942 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 105
bọn họ gặp thoáng qua..

❊ ❊ ❊

“…” Nhìn nàng đưa nước cho mình Gia Luật Hằng nhất thời ngớ ra,ánh mắt vẫn nhìn miệng bình nơi nàng vừa uống …

“Sững sờ làm gì,mau cầm lấy nhanh!Chẳng lẽ còn muốn ta dùng miệng đút ngươi?”Nàng đùa giỡn mắng hắn,không chú ý đến vẻ mặt hắn đang thay đổi,lẩm bẩm nói: “ A!Những ngày qua mình không mở cửa không biết có khách nào tìm tụi mình giúp đỡ hông ta,không được hôm nay phải trở về….”

Trong tay đang giữ bầu nước lại lén lút nhìn sang đôi môi đỏ mộng ẩm ướt của nàng,cổ họng Gia Luật Hằng phát ra âm thanh khô khan,nhắm mắt kề môi ngay miệng bình uống một hớp,chỉ cảm thấy trong nháy mắt máu trong người sôi trào,cảm giác như đang hôn môi nàng cho nên hắn dùng sức mút,đem toàn bộ nước trong bầu hút hết vào miệng,Gia Luật Hằng uống thêm một ít thoáng chốc là bầu nước đã hết sạch.

Tra Tiểu Tân trợn mắt há mồm, một hồi mới mở miệng mắng hắn: “ Ngươi không có lương tâm,kêu ngươi uống một chút ngươi lại uống hết,khốn kiếp!”Nói xong dùng sức gõ trên đầu hắn thở hồng hộc sau đó quay lưng rời đi,đi một lát phát hiện hắn không theo kịp cho nên quay đầu lại hô to: “ Như hoa!Ngươi muốn chết à,còn không mau đuổi theo.”

“Ta uống nhiều quá muốn đi phương tiện một chút,ngươi đi trước ta lập tức đến….”Hắn lấy đại một cái cớ rồi chạy đến bụi cỏ tháo dây lưng,hô hấp dồn dập không ngừng xoa nắn hạ thân,chẳng qua là uống nước nơi nàng vừa uống qua lại có phản ứng lớn nhiều như thế,nghĩ đến nàng cảm giác càng ngày càng mạnh mẽ,khoái cảm như thủy triều tuôn ra,cuối cùng phát ra một tiếng rên hài lòng,ngẩn đầu lên ánh mắt u ám,xem ra hắn phải thực hiện kế hoạch kia nhanh hơn,nếu không………Lòng hắn thật không cách nào quản….

Hai người trở lại phòng trọ là lúc mặt trời chiều lặn về phía tây,Tra Tiểu Tân đứng ở bên cạnh bàn gói gém y phục,đem mấy đồ đạc mua ngày hôm qua để chung một chỗ sau đó xem lại mình có để sót cái gì không,Gia Luật Hằng thì nhàn rỗi đứng bên cạnh cửa sổ nhìn xuống thấy có người vừa đi đến,đang nhìn ánh mắt bỗng dưng nheo lại,trong đám người kia có một nam tử áo hồng đứng riêng một mình chính là ……………Lâu Lan!

“Bẩm vương gia,nghe thám tử hồi báo hôm qua ở nơi này có người ca hát,giọng hát tuyệt vời uyển chuyển như chim hoàng anh” Diêu Định đứng bên cạnh Lâu Lan nhỏ giọng nói đồng thời dặn dò mấy người kia tìm thêm nhiều nơi không bỏ sót chỗ nào.

“…” Lâu Lan đứng tại chỗ bất động,lông mày hẹp dài tinh xảo dần nhăn lại,mắt phượng sâu sa nhìn từng góc trong hẻm nhỏ,lòng thắt lại,nàng rốt cuộc ở nơi nào,tại sao,không để hắn tìm được.

Từ lần đêm khuya nghe được tiếng hát quen thuộc hắn liền hạ lệnh lưu ý người biết ca hát,chỉ cần có tin tức liền bẩm báo,đúng vậy,hắn điên rồi!Hòan toàn điên rồi!Đơn giản chỉ là một bài hát hắn đều chú ý!Trong hàng vạn người chỉ vì một mình nàng.

“Vương gia,nơi này có nhiều du khách đến tham quan sau khi nghe xong họ đều rời đi,hiện tại không tìm được người biết diện mạo nàng,kế tiếp chúng ta nên làm gì?” Diêu Định nghiêm mặt đi đến gần hắn dò hỏi.

Mắt phượng hẹp dài khẽ nheo lại,giữa mềm mại xinh đẹp hàm chứ nhiều tâm tình phức tạp,càng nhiều hơn là lo lắng.Lâu Lan im lặng chốc lát mở miệng nói: “ Ở mỗi thành nói với mọi người nghe được tiếng ai hát liền tiến đến bắt người,bổn vương đích thân kiểm tra!”

Diêu Định nghe vậy sợ hết hồn nhỏ giọng hỏi: “Vương gia! Việc kiểm tra cứ giao cho hạ nhân làm,người……….”Trời ơi!Một ngày không biết tìm được bao nhiêu người? Vương gia muốn tự mình kiểm tra chẳng phải là không ngủ không nghỉ?

Lâu Lan lườm hắn một cái,ánh mắt lạnh lẽo chỉ là nhìn thôi cũng làm Diêu Định sợ đến lập tức câm miệng,có trời mới biết ánh mắt vương gia kinh khủng cỡ nào giống như mưa đá nện vào người.

Đến khi mọi người đi hết Lâu Lan vẫn chưa rời đi,hắn sợ quay người đi một phút nàng xuất bỗng nhiên hiện mà hắn không thấy,chẳng qua là hắn không biết nàng ở phía sau hắn trong gian phòng kia..

“ A!Ngươi nãy giờ đứng bên cửa sổ nhìn cái gì?Có chuyện gì vui à?Hay là có nữ nhân phát hiện tướng công cùng hồ ly tinh ở cùng nhau nên cả hai đánh nhau?”Tra Tiểu Tân dọn dẹp xong quần áo đi đến chỗ Gia Luật Hằng,nàng tò mò tính cùng hắn xem trò vui.

Gia Luật Hằng ánh mắt vụt sáng,hai cánh tay giang ra ngăn cản,ánh mắt nhìn đại phong cảnh bên ngoài rồi nói: “ Ông chủ bán tơ lụa ngày hôm qua đã tìm đến nơi này,ta mới nhìn thấy hắn cầm theo thanh đao đi vào.”Hắn đương nhiên biết Lâu Lan đến tìm nàng,không hiểu tại sao hắn không muốn người kia thấy nàng.

“ Cái gì?Á!Sao ngươi không nói sớm!Chúng ta chạy nhanh đi!”Nghe xong lời hắn sắc mặt Tra Tiểu Tân liền thay đổi,liền đem y phục ném đến chổ hắn chạy ra ngoài,vừa chạy vừa vẫy tay với hắn “Ngươi có thể nhanh một chút không!Nhớ che mặt lại nha!”

“Chúng ta đi cửa sau” Ánh mắt tà ác của hắn nhìn thân ảnh màu hồng bên ngoài cửa sổ mỉm cười nói.

Tra Tiểu Tân cũng không quay đầu lại mắng: “ Nói nhảm!Đi cửa trước đương nhiên bị phát hiện.”

Nàng không biết,nếu nào bước ra cửa chính sẽ thấy người vì tìm nàng mà không bỏ sót chỗ nào…Lâu Lan.

Hắn cũng không biết nếu hắn xoay người có nhìn theo ngỏ hẻm sẽ thấy nàng.

Cho nên bỏ qua,cho nên khổ sở.

Đảo mắt đã trôi qua hai ba ngày,từ ngày trở về Tra Tiểu Tân cả ngày đều ở trong phòng thiết kế hôn lễ,bôi vẽ trên giấy,nàng dường như đặt cả tâm tư vào việc thiết kế hôn lễ của Lâu Lan và nữ nhân khác,nàng đem tất cả ý tưởng lãng mạng vào buổi hôn lễ chỉ hy vọng cho hắn một lễ cưới khó quên.Còn Gia Luật Hằng thì ngày ngày trông trừng cửa tiệm,thỉnh thoảng bị một số người vô lễ có nỗi khổ không thể nói ra,cuộc sống yên bình không có sóng gió hắn cũng thấy thích.

Ngày sáng sớm hôm đó,bảo tuyết tàn sát bừa bãi đường phố,mặt đất,nóc nhà,nhánh cây tất cả đều phủ đầy tuyết trắng.

Tra Tiểu Tân ở mắt vẽ hai quần thâm lớn mặc áo trắng thật dày liền ra cửa.

“A!Ngươi không mang ta theo sao?”Gia Luật Hằng nhíu lại khuôn mặt mỹ lệ,có trời mới biết hắn sắp bị những tên sắc lang kia chiếm sạch tiện nghi.

Tra Tiểu Tân lấy ít tuyết trên mặt đất nắn thành quả cầu tuyết nhìn hắn cười xấu xa sau đó ném về phía mặt hắn: “Ngươi không phải và bạc,ta làm sao có thể mang theo ngươi?Ngươi ở lại coi chừng phòng trọ!”Qủa cầu tuyết đúng lúc nện trên mặt hắn,Gia Luật Hằng vừa lạnh vừa đau tức giận mắng lại,tâm tình Tra Tiểu Tân càng thêm vui vẻ,cất giọng hát rời đi.

Lâu Phủ

Cả vườn hoa đều màu trắng,giọt nước dưới mái hiên đóng băng trong suốt,xa xa nhìn lại có một tía sáng chói lọi đang rọi tới.

Tra Tiểu Tân tự mình đi lên thang lầu đem tơ lụa mua được dùng đinh đóng lên mái hiên,tơ lụa thật dài mềm mại trong suốt khi gió thổi qua nhẹ nhàng tung bay theo gió.

“ Đúng,đúng,đem tất lồng đèn đỏ tháo xuống đổi thành lồng đèn trong suốt do ta mang đến,cẩn thận một chút a!Đính từng cánh hoa lên.”Tra Tiểu Tân đặt đinh giữ dây lụa nhìn sang mấy người đó dặn dò,chỉ thấy cánh hoa dán trên lồng đèn trong suốt,giống một chiếc đèn băng phát ra ánh sáng tĩnh mịt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »