Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2926 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 178
ở trên giường gọi tên nữ nhân khác..

❊ ❊ ❊

Trên mặt nữ tử áo đen tràn đầy đau lòng và nhu tình, đưa mắt thật sâu nhìn hắn, dùng giọng nói thành kính nhất: “Không. Vĩnh viễn cũng sẽ không.”

Kế tiếp,tất cả ngôn ngữ cũng là dư thừa.

Mọi người đều cô độc, cho dù người hắn yêu không phải là nàng, nhưng ít ở một khắc cô độc kia có người nói muốn vĩnh viễn bên cạnh hắn,đây là lời an ủi tốt nhất.

Hai người hôn triền miên ở trên giường, tình đến lúc sâu Gia Luật Hằng nhất thời không khống chế được lập lại nhiều lần: “Tiểu Tân, Tiểu Tân......”

Một khắc đó nữ nhân kia như gặp Thiên đường thời khắc này liền rơi xuống Địa Ngục, toàn thân máu lạnh như băng, đờ đẫn mặc hắn hôn mình, nhưng ánh mắt không có nửa phần yêu thương.

“Tiểu Tân...... Tiểu Tân......” Gia Luật Hằng ý loạn tình mê giữa trong đầu hiện lên thân ảnh trong sắc màu trắng trên cổng thành kia, cùng hắn xa xôi như vậy rồi lại gần như vậy, đầu óc suy nghĩ lộn xộn một chút, chỉ cảm thấy người hiện tại trong ngực hắn thật giống như nàng, chỉ muốn đem tình yêu bị đè nén sâu nhất dưới đáy lòng giải phóng ra.

Nữ tử áo đen lẳng lặng nhìn màn lụa lay động thật lâu thật lâu mới cười lên tiếng nói: “Chàng gọi thiếp tên gì?”

Một câu nói thức tỉnh lý trí mất đi của Gia Luật Hằng, hắn thở hổn hển gục ở trên người nàng, một đôi tròng mắt đen suy nghĩ đột biến, vô luận biến hóa như thế nào đều không thay đổi chính là trong nháy mắt ánh mắt thâm thúy.

“Chàng mới vừa gọi ta tên gì.” Nữ tử lại hỏi một lần, bất đồng chính là, lần này nàng khóe mắt có nước mắt.

Nàng xuất phát từ nội tâm yêu nam tử này, thậm chí không tiếc vì hắn mà lên giường với nam nhân khác, đổi lại đúng là hắn một lần lại một lần quay lưng phản bội.

Gia Luật Hằng chỉ cảm thấy đầu giống như bị sét đánh từ từ hé ra, mệt mỏi lại có mấy phần xin lỗi: “Thật xin lỗi.” Mới vừa nói xong cả người liền bị nữ tử dùng sức đẩy ra, mạnh đến nổi hắn thiếu chút nữa ngã xuống giường, áo, mái tóc xốc xếch, trong con ngươi có phần hoảng hốt suy nghĩ.

Nữ tử áo đen không kịp sửa sang lại y phục mở rộng, nhìn hắn nói từng câu từng chữ: “Thiếp dễ dàng tha thứ chàng yêu một nữ nhân! Nhưng mà không dễ dàng tha thứ chàng yêu một nữ nhân mà người đó không thương chàng! Hơn nữa nữ nhân này là ngọn nguồn làm cha chàng tức chết! Gia Luật Hằng! Chàng có phải muốn ép ta điên!!!” Từ lúc ban đầu biết hắn đối với nữ nhân kia có cảm giác yêu mến, quá trình này cho hắn là vui vẻ và ngọt ngào, còn nàng thì giống như bị Lăng Trì, từng đao từng đao cắt ở trên người, trong long rất đau. Nàng cho tới bây giờ cũng không biết một nữ nhân khi yêu lại có thể chịu đựng đến bộ dáng này! Nếu không, nàng ngay từ lúc hắn rời đi Kỳ quốc lúc liền giết người đàn bà kia!

Gia Luật Hằng vẫn duy trì bộ dạng ngẩn người ngồi ở chỗ đó, hồi lâu, khóe môi mới câu khởi tự giễu cười: “Đúng vậy, ta điên rồi, nếu như không có điên tại sao lại bức tử phụ hoàng của mình......” Lúc nói những lời này tròng mắt đen có cái gì tuôn ra lại muốn ép trở về.

“Ha ha ha.” Nữ tử áo đen nghe lời của hắn cũng không châm chọc mà là lớn tiếng bật cười, chẳng qua là trong nụ cười này lại có lại có hận và đau. Cười thật lâu mới chỉ vào hắn: “Thiếp bất kể chàng yêu người nào! giải quyết xong chuyện ở Kỳ quốc thiếp về đây thành thân với chàng “

“......” Gia Luật Hằng cũng không nhúc nhích ngồi ở đàng kia giống như không nghe được

Nữ tử kia lau mạnh lệ ở khóe mắt, đồng thời nhìn hắn một cái,giống như nhắc nhở vừa giống như cảnh cáo nói ra một câu cuối cùng: “Thiếp lập tức trở lại, sau khi thiếp trở về mà chàng vẫn không thể quên nữ nhân kia! Thiếp nhất định sẽ giết nàng ấy!!!” Nói đến chữ nàng ngữ điệu chợt đẩy cao, giống như tiếng đàn một khúc nhạc vốn là du dương chẳng biết lúc nào dây cung đột nhiên ngăn ra, thanh âm đột ngột làm người ta rợn tóc gáy.

Cửa nặng nề mở ra lại nặng nề đóng lại,trong phòng chỉ còn lại một bong đen.

Gia Luật Hằng một mình cô độc ngồi ở chỗ đó, phảng phất quên thời gian, tất cả, thật lâu, mới từ trong lòng ngực lấy ra một vòng ngọc tinh tế đoan trang màu xanh, tầm mắt giống như là dính vào phía trên, như thế nào cũng dời không ra.

“...... Tiểu Tân......”

Lại một mùa thu đến, cây phong xán lạn như ánh mặt trời chói mắt cả vườn.

Ngay cả trong không khí cũng mang theo một tia ẩm ướt, cuối thu lúc nóng lúc lạnh những lời này quả nhiên không sai.

Bởi vì Lâu Lan trở lại trong phủ phá lệ náo nhiệt, tất cả người hầu lớn nhỏ đã dậy rất sớm đứng dậy quét dọn,làm cho mọi thứ không dính một hạt bụi, mà Hoa Nguyệt cũng cố ý trang điểm, tới từ lần đó bị Lâu Lan trách cứ trở về nhà mẹ,nàng đã suy nghĩ lại, lúc nàng trở lại Lâu phủ cũng không giống, vẻ mặt không mang theo khinh thường, tất cả mọi người than cận đều nói nàng đã thay đổi.

“Vương gia trở lại!”

Không biết là người nào hô to một câu như vậy, tất cả mọi người hưng phấn vọt tới cửa nghênh đón Lâu Lan đánh thắng trận, chỉ thấy hắn người mặc hồng bào đầu đội nón bạc, tư thế oai hùng, mặt tuấn tú như cũ chẳng qua là thần sắc nhìn qua có mấy phần sâu nặng tối tăm, nhưng so sánh với thường ngày lãnh nhược băng sương, bây giờ nhìn đi tới thực có chút khan khác, có thể bởi vì đánh giặc thời gian quá dài cho nên người có chút mỏi mệt thôi.

Sau khi được nghênh đón hắn đi tắm rửa ăn cơm, làm xong những thứ này là nửa đêm.

“Vương gia, nô tì nấu cho chàng một chén cháo tổ yến, đêm khuya trời lạnh, uống rất tốt cho thân thể.”

Lâu lan đang phê duyệt sổ sách nghe truyền đến giọng nói dịu dàng của Hoa Nguyệt ngoài cửa, mí mắt cũng không ngẩng lên nói: “Được”

Hoa Nguyệt nghe được hắn phê chuẩn trong mắt nhất thời hiện lên vẻ vui mừng, cẩn thận bưng chén cháo tổ yến kia đi tới để bên cạnh bàn, đặt xuống nàng đứng bên cạnh bàn,vẻ mặt do dự, thật giống như có chuyện gì muốn nói lại đang suy nghĩ có nên nói hay không.

“Nói đi.” Lâu Lan uống một hớp cháo tổ yến, dạ, dịu mà ngọt, mùi vị nhẹ,đủ để hắn xóa tan cả ngày mệt mỏi, khóe mắt thuận tiện nhìn sang nữ nhân đứng bên cạnh, so với lúc trước vênh váo hung hăng, hôm nay trên người nàng có mấy phần điềm tĩnh thong dong, xem ra, lần trước dạy dỗ nàng đã có tác dụng.

Hoa Nguyệt cảm kích nhìn hắn một cái, nghĩ rồi nói: “Nô tì cả gan hi vọng Vương gia thả Thu Dung ra.” Một câu nói làm không khí lạnh đông lại.

Lâu Lan không có đáp lời cũng không nhìn nàng, chỉ để chén xuống tiếp tục phê duyệt sổ sách, thần sắc đạm mạc cũng không có biến hóa quá lớn.

Biết rõ tính tình của hắn, từ trước đến giờ không thích nói chuyện, Hoa Nguyệt tiếp tục cả gan nói: “Mặc dù ám sát Anh Ninh là nàng không đúng, nhưng mà Vương gia cũng không có chân chính căn cứ chính xác người ám sát chính là, hơn nữa...... Hơn nữa nàng mất đi hài tử trong bụng thật đã rất đau khổ, mấy ngày nay nô tì có qua thăm nàng một lần, nàng đã trở nên nói những lời si ngốc, Vương gia khoan hậu nhân từ, với nàng từng hầu hạ chàng,cho nên tha nàng đi.” Nói xong quỳ xuống, thần sắc kiên định, nữ nhân cần gì làm khó nữ nhân, sau khi từ nhà mẹ đẻ trở về nàng quyết định làm tan hiềm khích trước kia với mọi người.

Buổi tối mùa thu có chút lạnh, gió thổi ở trên người lành lạnh.

“Nàng nói như thế nào thì như thế đi, trong phủ thiếp thất nàng là vị thứ nhất.” Lâu Lan mệt mỏi vuốt vuốt huyệt Thái Dương miễn cưỡng nói, hắn thật đã không có nhiều tâm tư để ý tới những người đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »