Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 3023 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 136
mộc xuân phong,ngươi thật sự yêu nàng sao..

❊ ❊ ❊

Khi tình cảm rối rắm,ai mới là người đau khổ nhất?

“Ha ha,Mộc Xuân Phong, ngươi thật sự yêu nàng sao…” Hắn nở nụ cười tự giễu mình nhưng lại cừơi khổ sở như thế,Mộc Xuân Phong nhìn vào hữu cầu tất ứng thật lâu cuối cùng liếc mắt một cái cuối cùng, suy sút rời đi.

Nam tử dịu dàng như ngọc bị lây nhiễm ánh trăng ưu thương,không cách nào rời đi.

Trong căn phòng yên tĩnh,một cây đèn cầy,cửa sổ bốn phía đều khép chặt.

Tra tiểu tân đang mê man ngủ ở trên giường đánh, hai tay hai chân giang ngang thành hình chữ Đại,chăn bị nàng đá xuống mặt đất cuốn lại giống ổ gà,mà chân nàng một bên mang giày một bên đá văng ra,trông buồn cười cực kỳ.

“Ai, ta thực hoài nghi nàng rốt cuộc có phải nữ nhân hay không?” Mới ra ngoài rửa mặt khi đi vào lại thấy một màn khôi hài cực kỳ, Gia Luật Hằng đành phải đi đến vì nàng cởi chiếc hài còn lại,đem gối nhẹ nhàng đặt dưới đầu nàng,sau đó lau mặt,khăn tay đang lau mặt nàng bỗng nhiên dừng lại một chút,ánh mắt ngắm nàng trở nên thâm sâu dịu dàng.

Từ nhỏ hắn đã sống trong cẩm y bạch ngọc,chỉ cần mở miệng là có người đưa cơm đến nhưng từ khi gặp nàng hắn dường như biến thành người hầu,hộ vệ,hạ nhân,thậm chí là nữ nhân….

“A, thực là khắc tinh của ta.” Nhẹ tay nhéo một cái lên gò má mềm mại của nàng,ánh mắt cưng chiều nhìn nàng, đem tất cả chuẩn bị thật tốt sau đó lại đem chăn đắp trên người nàng,Gia Luật Hằng trong lòng vui mừng dần dần thương cảm, một người lẳng lặng ngồi ở bên giường nàng chăm chú nhìn vẻ mặt đang ngủ của nàng, tầm mắt lặp đi lặp lại nhiều lần trên người chỉ cảm thấy xem cả đời đều xem không đủ.

“Ta phải đi,nàng ở lại nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt.” Nắm chặt tay nàng đặt ở bên môi nhẹ nhàng ma sát,hắn chưa bao giờ nói quan tâm với bất luận kẻ nào thế nhưng lại nói với nàng,đột nhiên người ngủ xoay người,tay hắn liền rút trở về.

Gia Luật Hằng cười khẽ, trong tay vẫn còn mùi hương,nhìn nàng thêm vài lần mới lưu luyến rời khỏi giường, ánh nến mỏng manh chiếu vào khuôn mặt anh tuấn của hắn.

“A… Như Hoa… Ta tìm cho ngươi một gia đình thật tốt…” Trong lúc ngủ mơ nàng còn không quên “Chung thân đại sự” của hắn, miệng còn càu nhàu,còn liếm môi.

Gia Luật Hằng phải rời khỏi nơi này,hắn hít sâu một hơi đè nén cảm xúc ở trong lòng kế tiếp nhẹ nhàng hôn bên má nàng, khẽ cười: “Ta đi rồi, ngươi bảo trọng.”

Cửa mở ra,tất cả xung quanh vẫn yên tĩnh,chẳng qua là có người muốn quay lại nhưng không thể quay lại.

Tra Tiểu Tân gần đây siêu cấp đau buồn,Như Hoa đột nhiên biến mất ngay cả một phong thơ cũng không để lại làm nàng rất đau đớn a,nhưng thương tâm hơn chính là từ buổi tối đêm hôm đó Mộc Xuân Phong và nàng uống say sau đó cũng không đến tìm nàng lấy một lần,đáng ghét hơn là nàng đi tìm hắn cũng không thấy, nói là cái gì là có bệnh trong người, nàng hừ mấy tiếng! Là ôm mỹ nhân trong lòngmới đúng á! Một lúc mất đi hai người bạn tốt tinh thần nàng uể oải không phấn chấn nổi, cả ngày chỉ có một người coi chừng phòng trọ liên tục nói không có,không có Như Hoa ở đây, không có người mỗi ngày quét phân thối, khách hàng cũng không có nhiều như hồi xưa, ai, ai biểu hắn lại đẹp như vậy?!

” Như Hoa chết bầm! Ngươi chết ở nơi nào rồi!” Tâm phiền ý loạn nàng bắt đầu đọc quyển sách, một đôi con ngươi đen ở trên đường quét tới quét lui chỉ mong có thể một lần nữa nhìn thấy thân ảnh quen thuộc, nhưng mỏi mắt mong chờ cũng chưa chắc có thể nhìn thấy một lần, nàng cuối cùng cũng biết một ngày không thấy như cách ba thu là có ý gì, nếu cứ tính như vậy nàng nghĩ mình đã trải qua mấy chục cái thu.

“Ông chủ Tra, ta có việc muốn nhờ.” Một đại thúc mập mạp đi đến cười tủm tỉm nói,Tra Tiểu Tân không yên lòng phất tay một cái, không kiên nhẫn nói: “Hôm nay không có mở cửa.”

Đại thúc mập mạp buồn bực: “Ta thật đã đến đây mấy ngày, mỗi ngày ngươi đều là nói như vậy.” Tính nhờ cậy thế mà, hắn từ nơi đây,tiền xe trả cũng tốn không ích nha!

“Nói không mở cửa chính là không làm, đi mau.” Thấy hắn còn đứng đó không đi Tra Tiểu Tân mới thấy ngọn lửa vô danh mọc lên trong người, nhíu chặt lông mày.

“Ngươi mở cửa làm ăn buôn bán, không mở cửa thì làm cái gì?!”Đại thúc mập mạp đấu khẩu với nàng chứ nhất quyết không đi.

Tra Tiểu Tân hoàn toàn nổi giận,dùng sức đẩy hắn ra ngoài sau đó đóng cửa lại: “Ta sẽ không mở cửa! Ngươi cút đi!” Tức giận! Rất tức giận!!! Ỷ vào nàng là một “Nam nhân” thì muốn khi dễ nàng sao?!

Đại thúc mập mạp bị đẩy ra khỏi cửa cũng tức giận chửi lại vài tiếng,không nghe người bên trong mắng lại hắn đành rời đi.

“Buồn cười! Khi dễ ta! Khi dễ ta!” Tra Tiểu Thân đóng chặt cửa oan ức nói, nói xong nói xong cái miệng nhỏ nhắn chau lại muốn khóc. Nàng bắt đầu nhớ lại những ngày có Như Hoa ở bên, tuy rằng hắn lúc nào cũng lãi nhãi nhưng là ít nhất không cần mình quét phân thối, hơn nữa giống như tình huống hôm nay, người khác sẽ không thể quấy rầy nàng chỉ lo quấy rầy hắn, được rồi, nàng tà ác nhưng nàng chính là thích nhìn vẻ mặt hắn bị quấy rầy,sau đó nàng sẽ ở phía sau nhảy ra làm anh hùng cứu mỹ nhân.

“Như Hoa, ngươi ở đâu, ta rất nhớ ngươi…” khi nói ra những lời này thanh âm có chút nghẹn ngào,hai mắt dường như đẫm lệ, đúng lúc này dường như ông trời nghe được nàng cầu nguyện,cho nên cửa bị gõ kịch liệt, Tra Tiểu Tân hai lỗ tai đều dựng thẳng: “Ai đó?!”

“Ông chủ Tra, ngươi có một phong thơ!” Người kia ở ngoài cửa dắt cổ họng kêu.

Tra Tiểu Tân vèo một cái nhạy nhanh ra cửa nhìn một chút rồi xé mở phong thư,cả trái tim kích động không tự chủ được, hưng phấn ngay cả không tin nổi,chỉ thấy trên đó viết: Lễ hội hoa đăng, không gặp không về. Người viết là —— Mộc Xuân Phong.

“Là hắn?” Tuy rằng trong lòng có chút mất mát nhưng vẫn cao hứng một chút, ít nhất trong hai người bạn còn có một người để ý đến mình,như vậy cũng không cô độc lắm.

Người đưa tin bổ sung thêm: “Qua ba ngày nữa chính là lễ hoa đăng, đến lúc đó ta tới đón ngươi, Thập Tam vương gia sẽ ở trên thuyền chờ ngươi.”

“Được!” Tra Tiểu Tân mới nở một nụ cười thật to, hì hì, có đồ ăn ngon có trò chơi nàng sẽ quên phiền não,nàng cười giống như đứa bé.

Mỗi năm một lần lễ hoa đăng được bắt đầu!

Cả con phố treo đầy các đèn lồng màu đỏ,còn có màu da cam màu xanh,sáng lạng chói mắt.

Ảnh ngược trên mặt băng thật rực rỡ, xa xa nhìn lại giống như một bức tranh từ từ vẽ ra.

Đám người chật chội, cười nháo,nàng đầu tiên cảm nhận được đêm cô tịch thật náo nhiệt nha.

“Tiểu Tân,ngươi nói biện pháp kia thật sự hữu dụng sao?” Mộc Xuân Phong hôm nay mặc duy nhất một bộ trừơng sam màu xanh, đầu buộc ngọc cộng thêm vẻ mặt như quan ngọc, môi hồng răng trắng,tay lại lại cầm một cái quạt xếp nhìn qua rất là anh tuấn tiêu sái.

Tra Tiểu Tân trả lời lần thứ N với hắn: “Hữu dụng!!!” Hôm nay khi nhìn thấy hắn ngoài ý muốn cảm thấy hắn và bình thường không giống nhau nhưng hắn lại chủ động hỏi nàng có thể thông qua lễ hội hoa đăng để theo đuổi Ninh Thanh không, Tra Tiểu Tân vui mừng đồng thời “thông suốt” nhưng cũng thật phiền bởi vì hắn không ngừng đặt ra câu hỏi.

Trên mặt sông kết thật dày băng có đầy hoa đăng, người nghèo không thể làm gì khác hơn là ngắm nhìn,mà ngừơi có tiền thì phái người phá khối băng sau đó ngồi thuyền thưởng thức.Hai người Tra Tiểu Tân và Mộc Xuân Phong cùng lên con thuyền xinh đẹp sau lại đến bên bờ trượt ngắm nhìn, trong đám người thấy được một cỗ kiệu đang từ từ hướng về bọn họ mà đến.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »